MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Cảm Nơi Xa LạChương 7

Tình Cảm Nơi Xa Lạ

Chương 7

1,093 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Nhiên thức dậy với một nguồn năng lượng mới. Không phải vì ngủ ngon, mà vì cảm giác háo hức muốn khám phá. Cô không còn cảm thấy mệt mỏi hay cáu kỉnh; cô đã chuyển sang trạng thái chấp nhận và sẵn sàng trải nghiệm.

Ngày thứ hai của hành trình trekking diễn ra suôn sẻ hơn. Khôi tiếp tục vai trò "người bảo hộ" của mình, luôn đi trước cô một bước, nhưng lần này, Nhiên đã chủ động hơn. Cô không còn phụ thuộc hoàn toàn vào anh, mà cố gắng tự mình vượt qua các thử thách nhỏ. Khôi, khi thấy cô cố gắng, thỉnh thoảng chỉ mỉm cười tán thưởng, một nụ cười mà Nhiên đã bắt đầu để ý.

Chiều tối, nhóm cắm trại ở một khu đất trống bằng phẳng, dưới chân những mỏm đá cao, chuẩn bị cho ngày chinh phục đỉnh cao cuối cùng. Sùng, trưởng nhóm, tổ chức một buổi lửa trại nhỏ. Mọi người quây quần bên nhau, cùng nướng khoai và trò chuyện.

Không khí bên lửa trại luôn có một ma lực đặc biệt, khiến mọi người cởi mở hơn. Sau khi ăn uống, Sùng đề nghị mỗi người chia sẻ một câu chuyện, một kỷ niệm vui, hoặc lý do họ chọn chuyến đi này.

Khi đến lượt Nhiên, cô cảm thấy hơi căng thẳng. Cô luôn là người giữ kín cảm xúc. Nhưng ánh mắt động viên của Khôi, đang ngồi đối diện cô qua ngọn lửa, đã cho cô dũng khí.

"Tôi... tên là Nhiên," cô bắt đầu, giọng nói hơi run. "Tôi là một kiến trúc sư ở thành phố. Gần đây, tôi vừa thất bại trong một dự án lớn. Tôi đã dành gần hai năm để vẽ, để tính toán, để biến nó thành một tác phẩm hoàn hảo. Nhưng cuối cùng, nó vẫn không thành hiện thực."

Nhiên dừng lại, hít một hơi sâu. "Tôi đã từng nghĩ rằng, chỉ cần kiểm soát mọi thứ, chỉ cần mọi chi tiết đều hoàn hảo, thì tôi sẽ thành công. Nhưng sự thật là, có những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Tôi đến Fansipan để tìm lại cảm giác thất bại ấy, và học cách chấp nhận nó một cách thanh thản hơn."

Sự chia sẻ chân thật của cô tạo ra một sự im lặng đồng cảm.

Sau đó, đến lượt Khôi. Anh thong thả kể về một chuyến đi đến vùng hẻo lánh, nơi anh phải sống dựa vào sự giúp đỡ của người dân địa phương và suýt nữa thì bị mất toàn bộ thiết bị. Anh kể bằng một giọng điệu hài hước, biến thất bại thành một kỷ niệm đáng nhớ.

"Tôi đã học được một điều," Khôi kết thúc câu chuyện của mình. "Mọi rắc rối đều có thể giải quyết được. Chỉ cần ta còn giữ được nụ cười, và một chút lạc quan. Đối với tôi, những bức ảnh tuyệt vời nhất thường đến sau những thảm họa du lịch lớn nhất."

Sau khi mọi người chia sẻ xong, Khôi nhẹ nhàng quay sang nhìn Nhiên, ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh lửa. Anh đưa tay ra, hơi cúi người qua đống lửa trại đang cháy.

"Nhiên," Khôi nói, giọng anh chân thành và rõ ràng, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy nhưng dường như chỉ dành cho riêng cô. "Cô nói cô đến đây để tìm lại cảm giác thất bại, nhưng tôi thấy cô đã làm được nhiều hơn thế. Cô đã chấp nhận rủi ro, cô đã tin tưởng, và cô đã cười."

Anh đưa ngón tay trỏ lên, ra dấu im lặng. "Nghe đây. Cô không cần phải là người hoàn hảo, không cần phải kiểm soát mọi thứ. Những điều không hoàn hảo và những điều ngẫu hứng mới là thứ khiến cuộc sống đáng sống."

Rồi anh đưa ra lời hứa, nhẹ nhàng như một lời thề:

"Hết chuyến đi này, tôi hứa với cô: Khi cô quay về thành phố, cô sẽ không còn là người bị mắc kẹt nữa. Cô chỉ cần là Nhiên. Người đã dám vượt qua sợ hãi và vách đá. Người không cần gồng mình lên để làm hài lòng bất cứ ai. Cô chỉ cần là cô, thế là đủ."

Lời hứa ấy không hề liên quan đến tình yêu hay một tương lai lãng mạn, nhưng nó chạm sâu vào nỗi sợ hãi cốt lõi của Nhiên – nỗi sợ không đủ tốt, nỗi sợ thất bại. Khôi đã không cố gắng giải quyết vấn đề của cô, anh chỉ đơn giản là trao cho cô sự cho phép để trở nên yếu đuối và không hoàn hảo.

Mắt Nhiên hơi ướt. Cô cảm thấy một làn sóng xúc động dâng trào. Không cần phải nói, cô hiểu ý nghĩa của lời hứa này. Cô đưa tay ra và chạm vào tay Khôi đang đặt gần đống lửa.

Lần này không phải là một cái chạm tay vô tình vì nguy hiểm, mà là một sự kết nối chủ đích. Lòng bàn tay ấm áp của họ chạm nhau, ngón tay cô đặt hờ lên mu bàn tay anh. Một sự giao cảm về tâm hồn.

"Tôi sẽ nhớ lời hứa này," Nhiên đáp khẽ, giọng cô hơi nghẹn lại.

"Tốt," Khôi mỉm cười mãn nguyện, rút tay về. "Và cô phải cho tôi xem bản phác thảo về cảm giác của cô trong chuyến đi này, thay vì bản vẽ kiến trúc. Đó cũng là một phần của giao kèo."

Ngọn lửa trại vẫn tiếp tục cháy. Xung quanh, mọi người đã chuyển sang những câu chuyện vui đùa khác. Nhưng đối với Khôi và Nhiên, khoảnh khắc riêng tư ấy đã định hình lại mọi thứ. Họ không còn là người lạ bị mắc kẹt bởi một chiếc ba lô bị tráo nữa. Họ đã trở thành người đồng hành của nhau, những người nhìn thấy sự tổn thương và khao khát sâu thẳm nhất của đối phương.

Đêm hôm đó, Nhiên nằm trong túi ngủ. Cô lấy cuốn sổ phác thảo ra, nhưng không vẽ về những khối vuông. Cô vẽ về những ngọn lửa, về những vì sao cô đã thấy tối qua, và về hai bàn tay đã chạm vào nhau qua đống lửa trại. Cô biết, lời hứa này sẽ là nguồn sức mạnh mới cho cô khi cô trở về thành phố. Và cô cũng biết, cô đã bắt đầu có tình cảm với người đàn ông đã cho cô sự tự do để là chính mình.