Sáng ngày thứ ba, cả nhóm dậy từ rất sớm, chuẩn bị cho chặng đường cuối cùng và khó khăn nhất: chinh phục đỉnh Fansipan. Bầu không khí căng thẳng nhưng đầy hứng khởi. Nhiên cảm thấy khỏe khoắn và sẵn sàng hơn bao giờ hết, một phần nhờ vào sự tự tin mà Khôi đã truyền cho cô đêm qua.
Tuy nhiên, khi mọi người đang tập trung ăn sáng, Khôi lại vắng mặt.
Nhiên nhìn quanh lán trại, ruột gan cô bắt đầu cồn cào. Khôi là người luôn tuân thủ các quy tắc an toàn cơ bản, anh không thể biến mất vô cớ vào buổi sáng quan trọng như thế này.
"Khôi đâu rồi?" Nhiên hỏi Sùng, trưởng nhóm.
Sùng, với vẻ mặt bình thản của một người đã quen với sự thất thường của những người đi săn ảnh, chỉ vào một mẩu giấy dán trên cột lán.
Nhiên đọc mẩu giấy: "Tôi đi trước, theo lối mòn cũ ở phía Đông để chụp ảnh mặt trời mọc xuyên qua Băng Giá. Hẹn gặp lại mọi người ở trạm nghỉ cuối cùng. Khôi."
Nhiên cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên. Anh ta đã hứa sẽ bảo vệ cô, hứa sẽ làm đồng đội, nhưng lại hành động vô trách nhiệm như vậy chỉ vì một bức ảnh! Cô hiểu đam mê của anh, nhưng sự mạo hiểm này thật ích kỷ.
"Con đường đó nguy hiểm lắm đấy," Sùng nói, lắc đầu. "Nó ít người đi, và nếu sương mù kéo đến, rất dễ bị lạc."
"Anh ấy có kinh nghiệm mà," một thành viên khác lên tiếng.
Nhưng Nhiên biết, kinh nghiệm không phải là tất cả. Cô nhớ lại câu chuyện Khôi kể về sự cố suýt mất đồ, về sự cô độc của anh. Cô chợt hiểu: Khôi là một người nghệ sĩ, và đôi khi, anh đặt khoảnh khắc không thể chụp được lên trên cả sự an toàn của bản thân và lời hứa với người khác.
Nhiên nhìn ra hướng Đông, nơi mặt trời đang bắt đầu hé rạng. Cô tưởng tượng ra cảnh tượng Băng Giá lấp lánh dưới ánh sáng đầu tiên của ngày, một khung cảnh mà Khôi khao khát đến mức sẵn sàng đánh đổi.
"Nếu không đi theo nhóm, anh ta sẽ bị lạc trong sương mù," Nhiên lẩm bẩm. Cô nhớ lại cách cô và Khôi đã cùng nhau vượt qua sự cố lạc đường đầu tiên. Cô biết anh mạnh mẽ, nhưng cô cũng biết anh dễ bị phân tâm khi đứng trước một khung hình hoàn hảo.
Một quyết định liều lĩnh lóe lên trong đầu Nhiên.
Cô không thể để anh đi một mình. Không phải vì cô cần anh, mà vì cô cảm thấy có trách nhiệm với anh, với chính Lời Giao Kèo mà anh đã thiết lập.
Nhanh chóng, Nhiên rút ba lô của mình ra. Cô lấy ra chiếc đèn pin cá nhân, la bàn, và một thanh năng lượng. Cô nhét chúng vào túi áo khoác.
"Nhiên, cô làm gì vậy?" Sùng hỏi, vẻ mặt hơi khó hiểu.
"Tôi sẽ đi tìm anh ấy," Nhiên nói, giọng cô dứt khoát. "Anh ấy có thể bị lạc. Chúng tôi là đồng đội, tôi không thể để anh ấy đi như vậy."
Sùng cố gắng ngăn cản. "Cô không thể. Đó là mạo hiểm! Cô còn không thuộc đường."
"Tôi sẽ không đi quá xa. Tôi chỉ cần tìm thấy anh ấy, và kéo anh ấy trở lại lộ trình chính. Anh ấy đã hứa bảo vệ tôi, bây giờ, đến lượt tôi làm điều đó," Nhiên nói, trong lòng cô là một sự pha trộn kỳ lạ giữa sự lo lắng, giận dữ và một tình cảm vô thức đang lớn dần.
Việc đi theo Khôi, tự mình tách khỏi nhóm, là hành động liều lĩnh và phi logic nhất mà một kiến trúc sư kiểm soát như cô từng làm. Nhưng lúc này, cô không còn là cô của những bản kế hoạch nữa. Cô là Nhiên, người vừa được Khôi giải phóng khỏi những quy tắc.
"Tôi sẽ để lại dấu vết," Nhiên nói với Sùng. "Nếu một tiếng nữa tôi không quay lại, xin anh hãy báo đội cứu hộ."
Không chờ đợi sự đồng ý, Nhiên quay người, chạy nhanh về phía Đông, theo con đường mòn nhỏ mà Khôi đã đi.
Con đường nhỏ hẹp, lầy lội và dốc hơn rất nhiều so với lộ trình chính. Cô phải dùng hết sức để giữ thăng bằng. Cô đi được khoảng mười phút thì một màn sương mù trắng xóa, dày đặc, bất ngờ kéo đến, nuốt chửng mọi cảnh vật.
Tầm nhìn của Nhiên giảm xuống chỉ còn vài mét. Cô không còn nhìn thấy dấu vết chân của Khôi. Tim cô đập thình thịch. Cô nhận ra mình đã mạo hiểm quá lớn.
"Khôi! Anh đang ở đâu!" Nhiên hét lên, nhưng âm thanh nhanh chóng bị sương mù và núi rừng nuốt chửng.
Cô đứng giữa làn sương lạnh lẽo, hoảng loạn. Cô đã làm theo cảm xúc, và giờ đây, cô đang phải trả giá. Khôi có thể đã đi rất xa. Và cô, hoàn toàn lạc lối.
Cô nắm chặt la bàn trong tay. Cô biết, trong sương mù dày đặc thế này, la bàn cũng chỉ là một vật vô dụng nếu không có điểm tham chiếu.
Nhiên tựa lưng vào một gốc cây, cố gắng lấy lại hơi thở. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô. Nhưng ngay sau đó, cô lại cảm thấy một sự quyết tâm lạ lùng. Cô không thể quay lại. Cô phải tìm thấy anh.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, cô chợt nghe thấy một tiếng động khẽ.
Không phải tiếng gió, mà là tiếng kim loại cọ vào nhau, như tiếng máy ảnh đang được điều chỉnh.
Nhiên quay phắt lại, hướng về phía phát ra âm thanh, hét lớn: "KHÔI! ANH CÓ Ở ĐÓ KHÔNG?"
Sương mù vẫn dày đặc, nhưng tiếng động lặp lại, lần này rõ ràng hơn.
Cô bắt đầu bước đi một cách thận trọng, mỗi bước chân đều chứa đựng sự hy vọng và sợ hãi. Cô không biết mình sắp đối diện với điều gì, nhưng cô biết, cô đã phá vỡ mọi quy tắc và lần đầu tiên trong đời, cô để cảm xúc dẫn lối. Và chính cảm xúc đó đã đẩy cô vào một cuộc phiêu lưu nguy hiểm mà cô không thể ngờ tới.