MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Cảm Nơi Xa LạChương 9

Tình Cảm Nơi Xa Lạ

Chương 9

1,218 từ · ~7 phút đọc

Nhiên bước đi thêm vài bước nữa, hướng về phía tiếng động phát ra. Từng mét đường trơn trượt, khuất tầm nhìn khiến tim cô đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Rồi cô thấy anh.

Khôi đang đứng tựa vào một tảng đá lớn, hoàn toàn chìm trong lớp sương trắng xóa. Anh đang dùng khăn lau khô ống kính máy ảnh. Anh không hề nhận ra sự hiện diện của Nhiên cho đến khi cô đứng cách anh chỉ còn một sải tay.

"Khôi!" Nhiên gọi, giọng cô vừa là sự giận dữ, vừa là sự nhẹ nhõm tột độ.

Khôi quay phắt lại, vẻ mặt anh từ ngạc nhiên chuyển sang kinh hãi. "Nhiên! Sao cô lại ở đây? Cô điên rồi à? Cô tách nhóm sao?"

"Ai mới là người điên ở đây?" Nhiên đáp lại, sự nhẹ nhõm nhanh chóng bị thay thế bằng cơn giận. "Anh bỏ lại cả nhóm, đi theo cái con đường chết tiệt này chỉ vì một bức ảnh! Anh đã hứa với tôi!"

"Tôi biết, tôi xin lỗi," Khôi nói, giọng anh trầm xuống. "Nhưng tôi đã tính toán. Tôi nghĩ tôi có thể quay lại trước khi sương mù kéo đến. Cô phải quay lại ngay, đi theo dấu chân của tôi lúc nãy!"

Nhiên lắc đầu, chỉ vào xung quanh. "Quá muộn rồi, Khôi. Anh nhìn đi. Sương mù này dày hơn lúc chúng ta lạc đường ngày đầu tiên. Tôi không thể thấy đường đi của mình nữa, huống chi là dấu chân của anh. Tôi đã hoàn toàn lạc lối khi tìm anh."

Khôi nhìn quanh. Sương mù dày đặc như một bức tường bông, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Anh biết, Nhiên nói đúng. Trong điều kiện này, việc đi lạc là điều chắc chắn. Vẻ mặt Khôi trở nên nghiêm trọng. Anh không còn vẻ lãng tử, chỉ còn lại sự tập trung cao độ và một chút tự trách.

"Tôi xin lỗi, Nhiên. Tôi đã hành động ích kỷ," Khôi nói, giọng anh đầy sự hối lỗi chân thành. "Lẽ ra tôi không nên tách nhóm. Lẽ ra tôi nên giữ lời hứa."

"Bây giờ không phải lúc để xin lỗi," Nhiên nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Chúng ta cần phải tìm cách thoát ra khỏi đây. Anh có bản đồ không?"

Khôi lấy ra một tấm bản đồ giấy đã nhàu nát. Anh mở nó ra, nhưng anh biết, bản đồ vô dụng trong sương mù. Không có điểm tham chiếu, không thể xác định vị trí chính xác.

"Chúng ta đang ở khoảng khu vực phía Đông," Khôi nói, cố gắng tìm kiếm logic trong sự hỗn loạn. "Tôi đi theo một lối mòn cũ. Lẽ ra nó phải dẫn đến trạm nghỉ, nhưng có lẽ tôi đã rẽ nhầm."

Nhiên tiến lại gần, nhìn vào bản đồ của anh. Vẻ mặt cô nghiêm nghị, trở lại với sự tỉ mỉ của một kiến trúc sư. "Chúng ta không thể đi xuống. Vách đá có thể rất nguy hiểm. Chúng ta phải tìm một con suối hoặc một dòng nước, và đi ngược lên, hy vọng nó dẫn đến một con đường mòn quen thuộc."

Khôi nhìn cô, ngạc nhiên trước sự bình tĩnh và tư duy logic của cô giữa lúc hoảng loạn. Cô đã vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu và bắt đầu phát huy khả năng của mình.

"Đúng. Tôi có kinh nghiệm đi theo dòng chảy. Nhưng chúng ta phải đi rất chậm," Khôi đồng ý. "Chúng ta có bao nhiêu đồ ăn nhẹ còn lại? Tôi còn một nửa thanh năng lượng."

"Tôi cũng còn một thanh," Nhiên nói. "Và nước. Chúng ta phải tiết kiệm."

Sự sợ hãi ban đầu đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự tập trung vào sinh tồn. Hai thái cực đối lập – kẻ lãng du và người kiểm soát – lúc này buộc phải hợp nhất. Sự phóng khoáng của Khôi cung cấp kinh nghiệm sinh tồn, còn sự tỉ mỉ của Nhiên cung cấp chiến lược và sự bình tĩnh.

"Bây giờ, Nhiên," Khôi nói, nhìn thẳng vào mắt cô. "Cô phải tin tôi tuyệt đối. Tôi sẽ đi trước. Cô bước vào dấu chân của tôi. Không được rời khỏi tầm nhìn của tôi quá một mét. Tuyệt đối không được hoảng loạn."

"Tôi cũng có một điều kiện," Nhiên đáp lại, kiên quyết. "Nếu chúng ta tìm thấy bất cứ điểm tham chiếu nào, anh phải cho tôi xem ngay lập tức. Tôi sẽ thiết kế một 'bản đồ tinh thần' trong đầu để đối phó với sương mù."

Khôi mỉm cười, một nụ cười đầy trân trọng. "Được. Đồng đội. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chuyện này."

Họ bắt đầu di chuyển. Khôi đi trước, cẩn thận dò dẫm từng bước chân trên nền đất ẩm ướt, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của nước. Nhiên bước vào dấu chân anh, cảm nhận sự an toàn mong manh từ sự hiện diện của Khôi.

Mỗi khi sương mù hơi tản ra một chút, Khôi quay lại nhìn Nhiên, ánh mắt anh vừa là sự trấn an, vừa là lời xin lỗi câm lặng.

Sau khoảng nửa giờ, họ nghe thấy tiếng nước chảy. Dù là tiếng động nhỏ nhưng nó là tín hiệu hy vọng lớn nhất của họ.

"Tuyệt vời. Đi lên thôi," Khôi thì thầm.

Họ men theo dòng suối nhỏ, đường đi càng ngày càng trắc trở. Khôi luôn dùng cơ thể mình để chắn những nhánh cây hoặc tảng đá cho Nhiên. Khi họ cần nhảy qua một khe suối, Khôi nắm lấy tay cô, lần này là một cái nắm tay chắc chắn, không còn sự ngượng ngùng, mà là sự hợp tác sinh tồn.

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, bóng tối và sương mù hợp lại, khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo và đáng sợ hơn. Họ biết, họ không thể đi tiếp trong đêm.

Khôi tìm thấy một hang đá nhỏ, đủ lớn để cả hai trú ẩn.

"Chúng ta sẽ nghỉ ở đây," Khôi tuyên bố. "Mọi người sẽ bắt đầu tìm chúng ta vào sáng mai. Chúng ta phải giữ sức và giữ nhiệt."

Họ ngồi sát vào nhau trong hang đá, cố gắng giữ ấm. Sự sợ hãi đã giảm đi, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó. Nhiên nhìn Khôi. Anh ta đã biến đam mê thành rủi ro lớn nhất của cuộc đời cô, nhưng cũng là người duy nhất có thể bảo vệ cô ngay lúc này. Sự phụ thuộc lẫn nhau hoàn toàn đã xóa nhòa mọi ranh giới.

"Tôi xin lỗi vì đã liều lĩnh đi theo anh," Nhiên nói, giọng cô khẽ như hơi thở.

"Và tôi xin lỗi vì đã khiến cô phải làm điều đó," Khôi đáp, ánh mắt anh nhìn cô trong bóng tối đầy ý nghĩa. "Nhưng tôi biết ơn cô, Nhiên. Cô đã cứu tôi khỏi một đêm cô đơn và hoang mang nếu tôi nhận ra ba lô bị tráo mà không có ai bên cạnh. Và bây giờ, cô lại cứu tôi lần nữa. Có lẽ, cô là thứ bất định lớn nhất trong cuộc đời tôi."

Nhiên mỉm cười yếu ớt. Cô biết, đêm nay sẽ là đêm lạnh nhất và dài nhất. Và trong bóng tối đó, họ chỉ có thể dựa vào nhau.