Bên trong hang đá, bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Khôi dùng đá đánh lửa và một ít lá khô để nhóm một đốm lửa nhỏ, vừa đủ để sưởi ấm tay và xua đi cảm giác ẩm ướt đáng sợ. Họ chia nhau miếng sô cô la còn lại, chậm rãi nhai để duy trì năng lượng.
Cái lạnh trên núi về đêm đã trở nên thấu xương. Dù đã mặc đủ áo khoác, cơ thể Nhiên vẫn run lên từng hồi. Cô cố gắng cuộn tròn mình lại.
Khôi nhìn cô, sự lo lắng hiện rõ trong mắt anh. Anh biết, nhiệt độ sẽ còn hạ thấp hơn nữa.
"Không ổn, Nhiên," Khôi nói khẽ. "Chúng ta không thể để cơ thể hạ nhiệt. Dù có lửa, hơi lạnh vẫn thấm vào."
Anh tháo chiếc túi ngủ cá nhân ra, đó là chiếc túi duy nhất còn lại vì anh đã đưa chiếc túi dự phòng của mình cho Sùng mang về hôm trước.
"Chúng ta phải chia sẻ chiếc túi ngủ này," Khôi nói, giọng anh dứt khoát. "Không phải là một lời mời. Đây là quy tắc sinh tồn. Hai cơ thể sưởi ấm tốt hơn một."
Má Nhiên nóng bừng lên. Cô ngần ngại. Mọi sự gần gũi về thể chất từ trước đến nay đều là do tai nạn hoặc yêu cầu sinh tồn, nhưng việc chia sẻ túi ngủ là một mức độ thân mật hoàn toàn khác.
"Tôi... tôi có thể chịu được," Nhiên lắp bắp.
Khôi không tranh cãi. Anh bò đến gần cô hơn, kéo khóa túi ngủ ra rộng nhất có thể. "Cô đã tin tưởng tôi trên vách đá. Bây giờ, hãy tin tôi. Tôi không phải là một gã tồi, và tôi đang làm điều này vì cô. Đừng làm tôi phải ra lệnh."
Nhiên hiểu. Sự kiêu hãnh hay ngượng ngùng không thể chiến thắng bản năng sinh tồn. Cô từ từ trườn vào túi ngủ.
Khôi nằm xuống bên cạnh cô. Không gian chật hẹp. Cơ thể họ gần như dán vào nhau: vai chạm vai, hông chạm hông, chân chạm chân. Dù có lớp quần áo dày, Nhiên vẫn cảm nhận được sự ấm áp, rắn chắc từ cơ thể Khôi. Mùi đàn ông của anh – mùi đất, mùi mồ hôi và hương bạc hà nhẹ – bao trùm lấy cô.
Sự ngại ngùng gần như không thể chịu đựng được. Tim Nhiên đập loạn xạ, hoàn toàn không liên quan đến sự sợ hãi. Cô cảm nhận được hơi thở đều đặn của Khôi phả vào gáy mình.
"Đừng căng thẳng," Khôi thì thầm, giọng anh sát bên tai cô. "Thả lỏng ra. Hãy nghĩ đến ngày mai, khi chúng ta ra khỏi đây."
Nhiên cố gắng làm theo lời anh. Cô hít sâu. Lớp hơi ấm của hai cơ thể bắt đầu lan tỏa, xua đi cảm giác lạnh lẽo bên ngoài. Cô cảm thấy sự ngượng nghịnh dần được thay thế bằng sự an toàn và tin cậy sâu sắc.
Trong sự tĩnh lặng ấy, Khôi bắt đầu nói, giọng anh nhẹ hơn cả tiếng gió bên ngoài hang động.
"Nhiên, cô hỏi tôi về sự cô đơn. Có một điều tôi chưa bao giờ kể cho ai nghe..."
Khôi hựng lại, dường như đang đấu tranh với chính mình.
"Khi còn nhỏ, tôi bị chứng sợ bóng tối và không gian kín rất nặng. Mẹ tôi phải để đèn ngủ suốt đêm. Mãi đến khi lớn lên, tôi mới cố gắng vượt qua nó bằng cách đi du lịch đến những nơi hẻo lánh. Nhưng đôi khi, trong bóng tối tuyệt đối thế này, cảm giác đó vẫn quay trở lại."
"Anh... sợ bóng tối?" Nhiên ngạc nhiên. Khôi luôn xuất hiện với vẻ ngoài mạnh mẽ, không sợ hãi.
"Phải. Một nhiếp ảnh gia sợ bóng tối," Khôi cười mỉa mai, một tiếng cười khô khốc. "Nó nghe có vẻ nực cười. Nhưng đó là lý do tôi luôn thích chụp ảnh đêm. Tôi đối mặt với nó, cố gắng biến nó thành thứ gì đó đẹp đẽ."
Sự tiết lộ này đã làm tan chảy mọi rào cản cuối cùng giữa họ. Nhiên nhận ra rằng, vẻ ngoài lãng du, không sợ hãi của Khôi chỉ là một lớp vỏ bọc. Anh cũng dễ bị tổn thương, cũng có những nỗi sợ hãi từ thời thơ ấu.
"Nó không nực cười," Nhiên nói, giọng cô tràn đầy sự thấu hiểu. "Mọi người đều sợ hãi điều gì đó. Tôi sợ sự hỗn loạn và thất bại. Anh sợ bóng tối. Chúng ta đang cố gắng biến nỗi sợ hãi thành động lực."
Nhiên xoay nhẹ người trong túi ngủ, đưa lưng chạm hoàn toàn vào ngực Khôi. Cô làm điều đó một cách tự nhiên, như một hành động trấn an vô thức. Cô đã trao trọn sự tin cậy.
Khôi vòng tay qua vai cô, ôm cô nhẹ nhàng, tựa cằm vào đỉnh đầu cô. Cái ôm không hề mang tính dục vọng hay lãng mạn lố bịch, mà là sự chia sẻ hơi ấm tuyệt đối, là sự bảo vệ trong bản năng thuần túy nhất.
"Cảm ơn cô, Nhiên," Khôi thầm thì, hơi thở anh ấm áp. "Cảm ơn vì đã ở đây. Tôi không nghĩ tôi có thể vượt qua đêm nay một mình mà không bị hoảng loạn."
"Chúng ta là đồng đội," Nhiên đáp lại. Cô cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của anh đập đều đặn sau lưng. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua."
Trong sự gần gũi ấm áp đó, hai con người hoàn toàn đối lập đã tìm thấy sự kết nối sâu sắc nhất: sự thấu hiểu về nỗi sợ hãi và sự yếu đuối của nhau. Nhiên không còn thấy sự ngượng ngùng, mà chỉ thấy sự an toàn. Cô nhắm mắt lại. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô cảm thấy được ngủ một giấc thật ngon, không phải vì sự kiểm soát, mà vì sự tin cậy.
Và Khôi, ôm lấy cô gái nhỏ bé đang run rẩy, cảm thấy sự cô độc của mình đã tan biến. Anh không còn là người quan sát, là kẻ lãng du cô độc nữa. Anh là một người đàn ông đang được cần đến.