1
Khu D9.
Thuộc khu vực hậu phương an toàn, mức độ nhiễm thấp, hệ số an toàn cao.
Trong một căn biệt thự nhỏ bỏ hoang, ánh lửa bập bùng sáng lên.
Giữa đêm đen tĩnh mịch, chỉ có tiếng củi cháy lách tách vang vọng.
Một tiếng run rẩy khẽ vang.
Giọng Bạch Duẫn hơi run run:
“Lạnh quá.”
“Anh có thể giúp em lấy cái chăn không?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn dường như vì lạnh mà trở nên tái nhợt, trông rất đáng thương.
Tôi lập tức đứng dậy.
Còn chưa kịp bước ra một bước, ánh mắt lạnh lùng của đội trưởng Trì Tiêu đã quét đến:
“Đến lượt cậu chắc, ngồi xuống.”
Khí thế được rèn trong máu lửa khiến người ta phải run sợ.
Tôi đành ấm ức ngồi xuống.
Nhìn về phía xa, thấy Bạch Duẫn đã nhận lấy chiếc chăn từ tay Tần Mục Dạ.
Gương mặt trắng trẻo được bọc trong tấm chăn lông màu xanh lam mềm mại.
Như một con vật nhỏ chưa hiểu sự đời.
Cậu nở nụ cười ngọt ngào với Tần Mục Dạ:
“Cảm ơn anh Mục Dạ.”
Đôi mắt ấm áp dưới ánh lửa lấp lánh như nước.
A, dễ thương quá.
Tôi không khỏi ngẩn người nhìn.
Bỗng nhiên.
Đống lửa bị ai đó chọc mạnh, ngọn lửa bùng lên sát mặt.
Tôi giật mình, lùi lại một bước.
Quay đầu liền thấy thủ phạm đang cười ngây ngô như chẳng có chuyện gì.
Tôi trừng Hướng Nam Tinh: “Cậu làm gì vậy.”
“Anh à, đừng nhìn lâu quá, hại mắt đó, em đang giúp anh đấy.”
Cả ngày cười híp mắt, chẳng phải người tốt lành gì.
Hướng Nam Tinh – nhỏ tuổi nhất đội, cũng là một kẻ chẳng dễ đối phó.
Haiz.
Khó thật, thật sự khó.
Ai bảo ngoài Bạch Duẫn ra, tôi chẳng đánh lại ai trong đội.
Năm người trong đội, bốn người cầm bảng số tình yêu.
Tôi xếp cuối cùng.
2
Sáng hôm sau.
Thu dọn hành lý, chuẩn bị xuất phát.
Tôi đi theo sau Bạch Duẫn, muốn leo lên ngồi ghế sau cùng cậu.
Hướng Nam Tinh lập tức nghiêng người, chắn ngay trước mặt tôi.
“Anh Bạch Duẫn, em muốn ngồi cùng anh, được không?”
Cậu ta cúi mắt, cả người toát ra dáng vẻ ngoan ngoãn như một chú cún nhỏ đẫm mùi “trà xanh”.
Bạch Duẫn lập tức rơi vào thế khó xử, đôi mắt ướt át nhìn tôi rồi lại nhìn Hướng Nam Tinh.
Cuối cùng, cậu cắn môi như hạ quyết tâm:
“Anh Tống Quan, anh ngồi ghế trước được không?”
Tôi đành ngồi lên ghế phụ.
Tần Mục Dạ ở ghế lái nhìn tôi leo lên, khẽ cười lạnh đầy ẩn ý.
Chế giễu tôi.
Tôi quay đầu đi, không đáp.
Phía sau liên tục vang lên tiếng cười nói của Bạch Duẫn và Hướng Nam Tinh.
Giọng Bạch Duẫn nhẹ nhàng, trong trẻo lại mang chút ngây thơ.
Âm thanh lọt vào tai, khiến tôi không tự chủ được mà chú ý.
Tôi quay đầu, định nhìn qua tấm vách ngăn nửa mở để xem tình hình phía sau.
Đúng lúc đó, xe đột nhiên lệch hướng dữ dội.
Trong cơn chao đảo, tấm vách ngăn rơi xuống, hoàn toàn che kín tầm nhìn giữa hai hàng ghế.
Tôi ổn định cơ thể, nhìn sang ghế lái nơi Tần Mục Dạ đang ngồi.
Anh ta nhìn thẳng phía trước, mặt không biểu cảm:
“Xin lỗi, trượt tay.”
Thấy chưa.
Tình địch ai nấy đều xảo quyệt.
Tôi hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn cảnh gió cát cuộn tung ngoài cửa sổ.
Cũng trong một ngày đầy gió cát như thế này.
Chúng tôi đã cứu được Bạch Duẫn.
3
Sau khi tỉnh lại, Bạch Duẫn tạm thời ở lại đội của chúng tôi.
Cậu ấy khác biệt.
Vừa hiền lành, vừa kiên cường.
Luôn nhiệt tình giành làm việc, dù vụng về đến đáng thương.
Cậu mỉm cười gọi tôi là “Anh Tống Quan”.
Ánh mắt rưng rưng cầu xin tôi để cậu được ở lại đội.
Đối diện đôi mắt lấp lánh ấy.
Trong đầu tôi như có giọng nói vang lên.
Nhanh.
Đồng ý đi.
Tôi chưa bao giờ có cảm giác như vậy.
Đây… đây chính là tình yêu.
Vì thế tôi mở miệng, hy vọng có thể giữ cậu lại.
Ba đồng đội vốn đang làm việc, đồng loạt dừng tay, quay sang nhìn tôi.
Bầu không khí bỗng trở nên lạnh lẽo.
Ngay cả Hướng Nam Tinh – người lúc nào cũng cười – cũng lạnh mặt:
“Anh à, anh toàn làm mấy chuyện khiến người khác giận thôi.”
Nói thật, mấy người đồng đội này chẳng ai dễ chịu cả.
Trước khi tôi vào đội, không biết họ đã thay bao nhiêu bác sĩ trị liệu rồi.
Tôi chẳng có bao nhiêu lý lẽ để thuyết phục họ.
Bạch Duẫn ngẩng đầu nhìn tôi, cố nở nụ cười:
“Không sao đâu, anh Tống Quan, được ở cùng anh thời gian này em đã vui lắm rồi. Em chỉ là người bình thường, không giúp gì được, em sẽ rời đi.”
Đôi mắt vốn luôn mỉm cười giờ như sắp vỡ vụn.
Tôi bỗng nghẹn thở.
Trong đầu ong một tiếng.
Không thể để cậu ấy đi!
Không biết là vì sự kiên trì của tôi, hay họ cũng bị sự ngây thơ hiền lành của Bạch Duẫn làm cảm động.
Các đồng đội cuối cùng cũng nhượng bộ.
Tôi tròn mắt nhìn Tần Mục Dạ:
“Các anh đồng ý rồi à?”
Anh ta khẽ gật đầu.
Cúi mắt nhìn tôi mấy giây.
Kẻ vốn lạnh lùng ít nói, giờ môi lại mím chặt đầy bất mãn.
Tôi mừng rỡ chạy ra ngoài, định báo tin vui cho Bạch Duẫn.
Cuối cùng.
Bạch Duẫn trở thành nhân viên hậu cần của đội.
Nhưng.
Niềm vui còn chưa kịp tan.
Tôi đã phát hiện ra các đồng đội vốn lạnh nhạt với Bạch Duẫn cũng thay đổi.
Không biết từ khi nào, họ cũng bắt đầu quây quanh cậu ấy.
Thậm chí.
Họ bắt đầu đề phòng tôi.
Có lẽ vì tôi là người tiếp xúc với Bạch Duẫn nhiều nhất, thân nhất, họ sợ tôi “gần nước được trăng”.
Luôn tìm cách ngăn cản tôi và cậu ấy ở riêng.
Về sau.
Số lần Bạch Duẫn gọi “Anh Tống Quan” cũng ít dần.
Thay vào đó là “Đội trưởng”, “Anh Mục Dạ”, “Em Nam Tinh”…
Thế là, tôi có thêm ba tình địch nữa.
4
Sau vài giờ di chuyển, chúng tôi đến nơi cần đến.
Khe nứt dị giới số 179.
Một luồng xoáy ion khổng lồ màu tím đỏ vắt ngang sườn núi.
Nhiệm vụ lần này là tiến vào khe nứt để tìm lõi của nó.
Đội trưởng Trì Tiêu điều chỉnh lại trang bị, nói:
“Khe nứt 179 đang trong trạng thái ngủ, nhiệm vụ hôm nay là xác định vị trí lõi và thu thập dữ liệu. Hai người theo tôi vào trong, Hướng Nam Tinh và…”
Nói đến đây, anh ta khựng lại, rồi quay đầu nhìn Bạch Duẫn:
“Tần Mục Dạ và Tống Quan, em muốn ai ở lại cùng mình?”
Nghe vậy, tôi sững người.
Đúng rồi.
Bạch Duẫn không có dị năng, không thể chống lại ô nhiễm tinh thần trong khe nứt.
Nên phải ở lại bên ngoài làm nhiệm vụ hỗ trợ.
Nếu tôi ở lại.
Tôi có thể được ở riêng với cậu ấy.
Nghĩ vậy, mắt tôi sáng lên.
“À, anh Mục Dạ được không?”
Đáng tiếc, Bạch Duẫn chẳng do dự mấy, liền chọn Tần Mục Dạ.
Cậu thò đầu ra khỏi cửa xe, nắm tay lại cổ vũ:
“Cố lên nhé, em đợi mọi người quay lại.”
Trì Tiêu liếc xuống nhìn tôi: “Đi theo.”
Rõ ràng là đang chế nhạo.
Phía sau, Hướng Nam Tinh cười hả hê:
“Ôi chao, anh lại bị bỏ rơi rồi kìa.”
Tôi bực mình lờ cậu ta đi.
Trì Tiêu chững chạc hơn tôi, Tần Mục Dạ điềm tĩnh hơn tôi, Hướng Nam Tinh lại ngọt miệng hơn tôi.
Giữa họ, tôi sớm chẳng còn là lựa chọn đầu tiên của Bạch Duẫn nữa.
5
Bên trong khe nứt, thực vật ảo ảnh mọc dày đặc, rực rỡ như mộng cảnh.
Hoàn toàn khác với cảnh sa mạc vàng bên ngoài.
Những dây leo kỳ dị dày như tơ, khẽ đung đưa theo gió.
Chúng tôi cẩn thận tránh né.
Theo biến động của máy dò,
Chẳng mấy chốc đã tìm thấy lõi khe nứt.
Chỉ dám đánh dấu quanh khu vực, thu thập dữ liệu xong rút lui.
Bởi chỉ cần bước vào vùng lõi, khe nứt sẽ hoàn toàn kích hoạt.
Mà trạng thái ngủ hay thức của khe nứt có thể hoàn toàn khác nhau.
Có thể an toàn hơn, hoặc nguy hiểm gấp bội.
Trước khi có kết quả phân tích, chẳng ai dám mạo hiểm.
Ngay lúc chuẩn bị rút lui.
Tai nạn xảy ra.
Đất rung núi chuyển.
Dây leo bỗng điên cuồng trồi lên khỏi mặt đất.
Từng mảng dây khổng lồ lao tới như sóng dữ.
Cơ thể tôi chấn động, chưa kịp phản ứng.
Một bóng người lao đến.
Trì Tiêu chộp lấy eo tôi, kéo mạnh vào khe núi.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy hình ảnh Hướng Nam Tinh bị dây leo nuốt chửng.
6
Chúng tôi ẩn trong khe đá.
Bên ngoài là tiếng dây leo bò trườn ken két.
Khe hẹp,
Tôi và anh ta buộc phải sát vào nhau.
Hơi thở nóng hổi phả lên mặt tôi.
Tôi khó chịu quay đầu đi.
Bàn tay trái chạm vào thứ gì đó ấm nóng.
Có mùi máu.
“Anh bị thương à?”
Trì Tiêu vẫn giữ chặt eo tôi, giọng trầm khàn:
“Không sao.”
Tôi lần tìm vết thương.
Trong hơi thở, dị năng khởi động.
Tôi là dị năng giả hiếm thuộc hệ trị liệu.
Chỉ tiếc, cấp độ không cao.
Nên mỗi lần chữa trị đều tốn rất nhiều thời gian.
Tôi tập trung kiểm soát năng lượng truyền ra.
Bàn tay to rộng không biết từ khi nào đã đặt lên sau gáy tôi.
Trì Tiêu mạnh mẽ nâng cằm tôi lên.
Hả?
Tôi chớp mắt khó hiểu.
Một luồng hơi nóng lướt qua mặt.
“Chậm quá.”
Ánh mắt anh ta sâu như vực.
Hơi thở áp sát.
Cái này…
Nguy hiểm.
Trong khoảnh khắc lóe lên, tôi hiểu ra anh ta định làm gì, lập tức giơ tay.
Một cái tát chặn ngang mặt anh ta, ngăn lại.
Tức giận nói: “Đừng có mà mơ.”
Một tiếng cười trầm thấp vang lên.
Trong lòng bàn tay, bỗng cảm nhận được cảm giác ẩm nóng lướt qua.
Tim tôi giật thót, vội rụt tay lại:
“Anh ghê tởm… ưm…”
Giây tiếp theo.
Môi lưỡi bị nuốt trọn.