MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình DiệtChương 1

Tình Diệt

Chương 1

711 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn chùm pha lê trên trần đại sảnh khách sạn Grand Hyatt tỏa ra những luồng sáng lạnh lẽo, phản chiếu xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng như gương. Không gian nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với hương rượu vang đỏ thượng hạng, nhưng không khí lại đặc quánh sự giả tạo của giới thượng lưu. Tô Nhược Hi đứng ở rìa cánh gà, đôi bàn tay gầy yếu siết chặt lấy chiếc đàn Cello cũ kỹ của mình. Cô cảm nhận được lớp mồ hôi mỏng thấm ra lòng bàn tay, làm cho lớp gỗ của cây đàn trở nên trơn trượt.

Hôm nay không phải là một buổi hòa nhạc bình thường. Đây là một bữa tiệc đấu giá từ thiện mang tên Ánh sáng ban mai, nhưng Nhược Hi đủ thông minh để nhận ra những ánh mắt đang rình rập dưới kia không hề chứa đựng lòng trắc ẩn. Cha cô, Tô Vĩnh Lâm, đang đứng ở một góc khuất, gương mặt hốc hác của ông lộ rõ vẻ sợ hãi khi liên tục gật đầu lia lịa trước một người đàn ông mặc vest đen. Cô biết mình chính là món nợ cuối cùng mà ông dùng để đặt cược cho mạng sống của mình.

Tiếng loa phát thanh vang lên đều đều, giới thiệu về tiết mục biểu diễn đặc biệt. Nhược Hi hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước ra sân khấu. Dưới khán đài, hàng trăm gương mặt lờ mờ trong bóng tối đang đổ dồn về phía cô. Cô ngồi xuống chiếc ghế đơn độc giữa trung tâm, đặt cây đàn vào giữa hai chân, và bắt đầu kéo những nốt nhạc đầu tiên. Bản nhạc Elgar Cello Concerto vang lên, u buồn và trầm mặc như chính số phận của cô lúc này.

Giữa những âm thanh trầm bổng ấy, Nhược Hi đột ngột cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Một ánh mắt không giống với bất kỳ ai dưới kia đang găm chặt lấy cô. Ở hàng ghế đầu tiên, nơi bóng tối bao trùm dày đặc nhất, một người đàn ông đang ngồi vắt chân, đôi tay thon dài đan vào nhau đặt trên đầu gối. Đó là Thẩm Lệ Thần.

Hắn không vỗ tay, không trò chuyện, cũng không hề rời mắt khỏi cô dù chỉ một giây. Ánh mắt hắn không chứa đựng sự tán thưởng dành cho âm nhạc, mà là sự thèm khát của một kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi ưng ý nhất trong đời mình. Đôi đồng tử đen sâu thẳm của hắn dường như có thể xuyên thấu qua lớp váy lụa mỏng manh, nhìn thấu vào tận xương tủy và linh hồn đang run rẩy của cô. Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Nhược Hi cảm thấy nhịp tim mình lỡ mất một nhịp, tay cầm vĩ cầm của cô run lên khiến một nốt nhạc bị chênh đi.

Nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên gương mặt tạc tượng của Thẩm Lệ Thần khi hắn thấy sự hoảng loạn của cô. Hắn nhấp một ngụm rượu vang, sắc đỏ của chất lỏng phản chiếu lên đôi môi mỏng bạc tình. Đối với hắn, Nhược Hi không phải là một nghệ sĩ, cũng chẳng phải là một cô gái. Cô là một tác phẩm nghệ thuật bằng xương bằng thịt mà hắn nhất định phải mang về, nhốt vào lồng kính và bẻ gãy đôi cánh để cô mãi mãi không thể bay đi.

Bản nhạc kết thúc trong sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Nhược Hi cúi chào rồi vội vã lui vào hậu trường, hơi thở dồn dập như vừa chạy trốn khỏi một vực thẳm. Cô không biết rằng, khi cô vừa quay lưng, Thẩm Lệ Thần đã khẽ giơ ngón tay ra hiệu cho thuộc hạ. Một chiếc séc với con số không tưởng được đặt lên bàn đấu giá ngay sau đó, không phải để mua một bức tranh hay một món đồ cổ, mà là để mua đứt toàn bộ cuộc đời phía trước của cô. Cơn ác mộng của Tô Nhược Hi chính thức bắt đầu từ giây phút ánh đèn sân khấu vụt tắt.