Phía sau cánh gà, không khí lạnh lẽo của hệ thống điều hòa không thể làm dịu đi sự ngột ngạt đang bủa vây lấy Tô Nhược Hi. Cô vội vã cất cây đàn vào bao, đôi tay vẫn còn run rẩy không thôi. Ý nghĩ duy nhất trong đầu cô lúc này là tìm cha và rời khỏi nơi này ngay lập tức. Cảm giác bị Thẩm Lệ Thần nhìn chằm chằm trên sân khấu giống như bị một loài bò sát máu lạnh bò qua da thịt, để lại một dấu vết dơ bẩn và ám ảnh mà cô không cách nào rũ bỏ.
Nhưng khi Nhược Hi vừa bước ra khỏi khu vực hậu trường, cô khựng lại. Ở cuối hành lang dẫn đến phòng VIP, hai gã đàn ông mặc vest đen cao lớn, đeo tai nghe bộ đàm, đứng sừng sững như những pho tượng đá chặn đứng lối đi. Một trong hai kẻ đó lạnh lùng lên tiếng, giọng nói không chút cảm xúc rằng Thẩm tiên sinh đang đợi cô và cha cô ở bên trong.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, đập vào mắt Nhược Hi là một cảnh tượng khiến trái tim cô thắt lại vì nhục nhã. Cha cô, Tô Vĩnh Lâm, người đàn ông vốn dĩ luôn cố giữ vẻ đạo mạo trước mặt con gái, giờ đây đang quỳ sụp dưới sàn thảm lông thú dày sụ. Ông run rẩy như một chiếc lá trước gió, trán chạm sát đất, miệng không ngừng lảm nhảm những lời cầu xin tha thứ.
Ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da sang trọng phía đối diện, Thẩm Lệ Thần thong thả hút một điếu xì gà. Khói thuốc trắng đục lờ lững bay quanh gương mặt góc cạnh, che khuất một phần ánh mắt tàn nhẫn của hắn. Hắn không nhìn Tô Vĩnh Lâm, mà ánh mắt ngay lập tức khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé của Nhược Hi đang đứng chôn chân nơi cửa.
Thẩm Lệ Thần gõ nhẹ tàn thuốc vào chiếc gạt tàn bằng pha lê, âm thanh khô khốc ấy vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng đến mức cực đoan. Hắn chậm rãi cất lời, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng uy lực khiến người ta phải run sợ rằng khoản nợ mười triệu đô la của Tô gia không phải là thứ có thể trả bằng vài lời van xin hay những lời hứa hão huyền. Hắn nói về những con số, về những sòng bạc tại Macau và những bản hợp đồng giả mạo mà cha cô đã ký trong cơn say máu đỏ đen.
Tô Vĩnh Lâm nghe đến đó thì hoảng loạn tột độ, ông bò lết đến gần chân Thẩm Lệ Thần, bám lấy ống quần tây phẳng phiu của hắn mà kêu khóc. Ông chỉ tay về phía Nhược Hi, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng, cầu xin Thẩm tiên sinh hãy nhìn con gái ông. Ông thề thốt rằng cô là thứ quý giá nhất ông có, cô trong sạch, chưa từng thuộc về ai, và cô sẽ là món quà tuyệt vời nhất để trừ nợ.
Nhược Hi đứng đó, cảm giác như có một gáo nước đá dội từ đỉnh đầu xuống chân. Cô nhìn người cha mà cô luôn yêu kính đang rao bán cô như một món hàng rẻ mạt để cứu lấy cái mạng hèn nhát của mình. Sự phản bội đau đớn đến mức cô không thể khóc, chỉ thấy cổ họng đắng ngắt.
Thẩm Lệ Thần khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn đứng dậy, đôi chân dài sải bước chậm rãi về phía Nhược Hi. Hắn dừng lại ngay trước mặt cô, mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm từ cơ thể hắn bao phủ lấy cô, tạo ra một áp lực vô hình khiến cô khó thở. Hắn vươn bàn tay thon dài, thô bạo túm lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng gương mặt đẫm lệ lên đối diện với mình.
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sự căm phẫn và ghê tởm của cô, khẽ thì thầm rằng từ giây phút này, cái tên Tô Nhược Hi đã bị xóa sổ trên thế gian. Cô không còn là con gái của bất kỳ ai, cũng không còn là một nghệ sĩ. Cô chỉ là vật sở hữu của riêng Thẩm Lệ Thần. Hắn ném một xấp tài liệu xuống mặt Tô Vĩnh Lâm, tuyên bố khoản nợ đã được xóa sạch. Đổi lại, món hàng này sẽ được hắn mang đi ngay đêm nay.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng VIP, Nhược Hi thấy cha mình vội vã vồ lấy xấp giấy tờ, rập đầu cảm ơn rối rít rồi lủi thủi chạy ra cửa mà không một lần ngoái lại nhìn con gái mình. Cánh cửa khép lại, cắt đứt chút ánh sáng cuối cùng của sự tự do. Thẩm Lệ Thần cúi xuống, hơi thở nóng hổi của hắn phả vào vành tai cô, báo hiệu rằng trò chơi của ác ma giờ mới thật sự bắt đầu.