MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình DiệtChương 3

Tình Diệt

Chương 3

676 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng lướt đi trong màn đêm tĩnh mịch, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của trung tâm thành phố Thượng Hải. Bên trong xe, Tô Nhược Hi ngồi co ro sát cửa kính, đôi mắt vô hồn nhìn những dãy đèn đường lùi dần về phía sau. Bên cạnh cô, Thẩm Lệ Thần im lặng như một pho tượng, hơi thở đều đặn nhưng áp lực từ sự hiện diện của hắn khiến không khí trong khoang xe trở nên loãng dần. Cô không dám cử động, thậm chí không dám thở mạnh, vì chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ để ánh mắt sắc lạnh kia quét qua người cô.

Sau gần hai giờ đồng hồ, chiếc xe bắt đầu đi vào một con đường mòn được bao phủ bởi những hàng cây cổ thụ cao vút. Ánh đèn pha rọi sáng bảng biển tên của một khu biệt thự biệt lập nằm sâu trên đồi. Một cánh cổng sắt đồ sộ tự động mở ra, để lộ một tòa kiến trúc mang phong cách gothic cổ điển, đứng sừng sững giữa bóng tối như một ngôi mộ khổng lồ dành cho sự tự do.

Khi xe dừng lại, cánh cửa được mở ra từ bên ngoài bởi những gã đàn ông mặc vest đen đồng nhất. Nhược Hi bước xuống, chân cô run rẩy khi chạm vào nền đá lạnh lẽo. Xung quanh cô là sự im lặng đến đáng sợ. Không có tiếng chim hót, không có tiếng gió thổi qua lá cây, chỉ có tiếng bước chân đều đặn của những vệ sĩ áo đen đang đứng canh gác dọc theo lối vào. Họ đứng thẳng tắp, gương mặt vô cảm ẩn sau lớp kính đen, tay chắp phía sau lưng, im lìm như những bóng ma bảo vệ lãnh địa của ác ma.

Thẩm Lệ Thần không nắm tay cô, hắn chỉ đi phía trước, nhưng mỗi bước chân của hắn đều như dẫm đạp lên trái tim đang thắt lại của Nhược Hi. Hắn bước lên những bậc thềm đá, rồi dừng lại ở ngưỡng cửa chính, khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho cô phải đi tới. Nhược Hi ngoái nhìn lại phía sau, con đường rừng đã bị che khuất bởi màn đêm đặc quánh. Cô biết, một khi bước qua cánh cửa này, thế giới rực rỡ bên ngoài sẽ vĩnh viễn không còn liên quan gì đến cô nữa.

Vào bên trong, sảnh chính của biệt thự được trang hoàng bằng những tông màu tối: đen, xám và đỏ thẫm. Những bức tranh trừu tượng treo trên tường mang những đường nét kỳ dị, khiến người xem có cảm giác bị theo dõi. Thẩm Lệ Thần ném chìa khóa xe lên chiếc bàn gỗ mun, giọng nói của hắn vang lên giữa không gian tĩnh mịch, trầm thấp và lạnh lùng, giới thiệu rằng đây sẽ là nơi cô sống từ giờ trở đi. Hắn dặn cô không cần tìm lối thoát, vì mỗi góc của khu rừng này đều có người của hắn, và những họng súng kia không biết phân biệt giữa con mồi hay vật sở hữu.

Nhược Hi nhìn những vệ sĩ đang lẳng lặng đóng cửa và chốt khóa phía sau mình. Họ không nói một lời, không một ai nhìn cô với ánh mắt thông cảm. Sự im lặng của họ còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa, vì nó cho thấy họ chỉ là những công cụ vô tri dưới quyền lực tuyệt đối của người đàn ông đang đứng trước mặt cô. Hắn tiến lại gần, đưa tay vuốt ve lọn tóc rối của cô, rồi đột ngột siết chặt lấy nó, kéo đầu cô ngửa ra sau để cô nhìn rõ sự tăm tối trong đôi mắt hắn. Hắn nói rằng hắn ghét sự ồn ào, và cô nên học cách im lặng giống như những người ở đây, nếu không muốn hắn phải dùng biện pháp mạnh hơn để khóa miệng cô lại.