Thẩm Lệ Thần lôi Nhược Hi lên tầng hai, bước chân của hắn dứt khoát và mạnh mẽ khiến cô phải lảo đảo chạy theo để không bị ngã nhào trên những bậc thang trải thảm nhung đỏ thẫm. Hắn dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn chạm khắc tinh xảo, đẩy mạnh nó ra rồi ném cô vào bên trong. Nhược Hi ngã quỵ xuống nền nhà, mái tóc dài xõa tung che khuất gương mặt tái nhợt. Cô run rẩy ngước nhìn xung quanh; căn phòng ngủ rộng lớn mang lại cảm giác của một nhà tù xa hoa với tông màu xám tro chủ đạo, ánh đèn vàng mờ ảo hắt ra từ phía đầu giường làm tăng thêm vẻ u ám.
Thẩm Lệ Thần chậm rãi đóng cửa lại, tiếng lách cách của ổ khóa vang lên như một bản án tử hình đối với hy vọng cuối cùng của cô. Hắn cởi bỏ chiếc áo khoác vest, ném sang một bên rồi bắt đầu tháo lỏng cà vạt, từng động tác đều toát ra vẻ áp bức nặng nề. Nhược Hi lùi lại phía sau, cơ thể cô dán chặt vào cạnh giường lạnh lẽo, đôi mắt mở to đầy sợ hãi nhìn người đàn ông đang dần tiến lại gần. Cô muốn hét lên, muốn van xin, nhưng cổ họng khô khốc như thể bị bóp nghẹt bởi bàn tay vô hình của sự tuyệt vọng.
Hắn quỳ một gối xuống sàn, thu hẹp khoảng cách giữa hai người cho đến khi hơi thở nồng mùi rượu vang và thuốc lá của hắn phả thẳng vào mặt cô. Nhược Hi vội vàng cúi gầm mặt xuống, cố gắng tránh né sự hiện diện quá mức mãnh liệt này. Thế nhưng, Thẩm Lệ Thần không cho phép cô trốn chạy. Hắn đưa bàn tay thô bạo túm lấy tóc cô, ép cô phải ngẩng đầu lên, rồi dùng ngón tay cái siết chặt lấy cằm cô đến mức cô tưởng như xương hàm mình sắp vỡ vụn.
Hắn gằn giọng, ra lệnh cho cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Nhược Hi nhắm nghiền mắt, những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên đôi má nhợt nhạt. Sự kháng cự âm thầm của cô chỉ làm ngọn lửa tàn nhẫn trong lòng Thẩm Lệ Thần bùng cháy dữ dội hơn. Hắn ghé sát tai cô, thì thầm bằng một tông giọng lạnh đến thấu xương rằng nếu cô không mở mắt, hắn sẽ khiến người cha đang trốn chạy của cô phải hối hận vì đã được sinh ra trên đời.
Nhược Hi run rẩy mở mắt, đối diện trực tiếp với đôi đồng tử đen sẫm không một chút hơi ấm của hắn. Trong khoảng cách gần đến mức mũi họ gần như chạm vào nhau, cô nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong mắt hắn – nhỏ bé, tội nghiệp và hoàn toàn bị khuất phục. Ánh mắt của Thẩm Lệ Thần lúc này không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là một sự tuyên chiến. Hắn muốn cô phải nhìn rõ kẻ đã mua đứt cuộc đời cô, kẻ sẽ thống trị từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim cô từ nay về sau.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẫm lệ của cô một lúc lâu, như thể đang thưởng thức sự tan vỡ bên trong linh hồn đó. Hắn khẽ nhếch môi, nói rằng đôi mắt này rất đẹp, nhưng chúng chứa đựng quá nhiều sự bướng bỉnh không cần thiết. Hắn sẽ dạy cho cô cách nhìn hắn bằng sự sùng bái, hoặc ít nhất là bằng sự sợ hãi tột cùng, thay vì sự căm hận vô ích này. Bàn tay đang siết cằm cô đột ngột nới lỏng nhưng lại trượt xuống cổ, bao trọn lấy yết hầu mỏng manh của cô, khiến Nhược Hi cảm nhận rõ rệt ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết đang nằm gọn trong lòng bàn tay ác ma.