Thẩm Lệ Thần bế Nhược Hi bước qua hành lang dài, mỗi bước chân của hắn nện xuống sàn gỗ đều như một nhịp gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược đến tận cùng của sự chịu đựng. Nhược Hi nằm trong vòng tay hắn, cơ thể co giật từng hồi vì cơn đau từ mắt cá chân bị gãy truyền về. Mồ hôi lạnh thấm đẫm vầng trán, cô cắn chặt môi đến mức bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng sự run rẩy từ tận xương tủy đã tố cáo nỗi sợ hãi tột cùng của cô.
Thay vì đưa cô trở lại căn phòng xám tro đầy đủ tiện nghi, Thẩm Lệ Thần rẽ vào một lối đi hẹp nằm sâu phía sau thư viện, dẫn xuống tầng hầm của biệt thự. Không gian ở đây ẩm thấp và đặc quánh mùi vôi vữa cũ kỹ. Hắn đạp mở một cánh cửa sắt nặng nề, bên trong là một căn phòng chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, không cửa sổ, không giường chiếu, chỉ có độc một ngọn đèn sợi đốt leo lét treo trên trần cao.
Hắn thô bạo thả cô xuống nền xi măng lạnh buốt. Nhược Hi đau đớn đến mức tầm nhìn nhòe đi, cô nằm cuộn tròn như một sinh vật bị thương, đôi mắt vô hồn nhìn đôi giày da bóng loáng của hắn đang đứng sừng sững ngay trước mặt. Thẩm Lệ Thần cúi xuống, dùng bàn tay đeo găng đen vuốt ve gương mặt nhợt nhạt của cô, một hành động mang tính ban ơn nhưng lại khiến người ta ghê tởm. Hắn thong thả nói rằng vì cô quá khao khát thế giới bên ngoài, nên hắn sẽ cho cô nếm trải cảm giác khi thế giới hoàn toàn biến mất.
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài và tàn nhẫn tắt đi ngọn đèn duy nhất. Một màu đen đặc quánh như mực ngay lập tức nuốt chửng lấy tất cả. Tiếng cánh cửa sắt đóng sầm lại và tiếng khóa xích rít lên kèn kẹt vang vọng trong hầm tối, nghe như tiếng đóng đinh vào quan tài. Nhược Hi giật mình, theo bản năng cô cố gắng bò về phía cửa, nhưng cái chân bị gãy khiến cô ngã nhào, cơn đau thấu trời xanh khiến cô lịm đi giữa bóng tối mênh mông.
Khi tỉnh dậy, không gian vẫn là một màu đen tuyệt đối. Không có ánh sáng để phân biệt ngày đêm, không có âm thanh của con người, chỉ có tiếng nhỏ giọt đều đặn của đường ống nước đâu đó phía sau bức tường. Sự im lặng ở đây không mang lại bình yên, nó là một loại tra tấn tâm lý nghiệt ngã nhất. Nhược Hi đưa tay ra trước mặt nhưng không nhìn thấy chính mình, cô cảm thấy như mình đang tan biến vào hư không. Cơn đau từ mắt cá chân bắt đầu chuyển sang trạng thái nhức nhối âm ỉ, nhưng sự cô độc mới là thứ đang dần gặm nhấm lý trí của cô.
Cô bắt đầu nghe thấy những tiếng vang vọng trong đầu, những ảo giác về tiếng đàn Cello bị đứt dây, tiếng cười nhạo của cha cô và cả hơi thở của Thẩm Lệ Thần ngay sát gáy. Sự giam cầm này khiến thời gian trở nên vô tận. Cô co mình vào góc tường, ôm lấy đôi chân tàn phế, nhận ra rằng Thẩm Lệ Thần không chỉ muốn bẻ gãy đôi chân của cô, hắn muốn bẻ gãy cả ý chí sống, để khi hắn quay lại mở cửa, cô sẽ bám lấy hắn như một kẻ đuối nước bám lấy cọc, coi ác ma duy nhất là ánh sáng duy nhất còn sót lại của đời mình.