MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình DiệtChương 11

Tình Diệt

Chương 11

625 từ · ~4 phút đọc

Vết xăm trên xương quai xanh vẫn còn âm ỉ cháy, nhắc nhở Nhược Hi về sự nhục nhã khôn cùng mà cô phải gánh chịu. Nhưng chính nỗi đau ấy lại thổi bùng lên trong cô một khao khát thoát ly mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô nhận ra rằng nếu còn ở lại đây, cô sẽ không chỉ mất đi tự do mà còn mất đi cả lý trí. Suốt cả ngày hôm đó, Thẩm Lệ Thần vắng nhà vì một cuộc họp khẩn của bang hội. Đây là cơ hội duy nhất, và có lẽ là cuối cùng, để cô tự cứu lấy mình.

Nhược Hi quan sát qua khe rèm cửa, tính toán thời gian thay ca của nhóm vệ sĩ phía dưới sân. Cứ mỗi mười lăm phút, sẽ có một khoảng trống ngắn ngủi khoảng hai phút khi tốp lính đi tuần khuất sau dãy nhà kho. Cô vội vã thắt những tấm khăn trải giường bằng lụa và rèm cửa lại với nhau thành một sợi dây thừng tạm bợ. Đôi bàn tay cô rướm máu vì siết chặt những nút thắt, nhưng trái tim cô lại đập liên hồi vì hy vọng.

Khi bóng tối vừa đổ xuống và tốp vệ sĩ vừa di chuyển sang phía đông biệt thự, Nhược Hi mở toang cửa sổ tầng hai. Gió lạnh ùa vào, thổi tung mái tóc rối bời của cô. Cô buộc một đầu dây vào chân giường nặng nề rồi thả đầu kia xuống. Nhìn từ độ cao này, mặt đất trông xa lạ và đầy hiểm nguy, nhưng ý nghĩ về vòng tay tàn nhẫn của Thẩm Lệ Thần khiến cô không còn sợ hãi cái chết.

Cô leo ra ngoài, bám chặt lấy sợi dây vải mỏng manh. Cơ thể yếu ớt của cô run rẩy trong không trung, những vết thương trên da thịt căng ra đau nhức. Khi chỉ còn cách mặt đất khoảng hơn ba mét, một tiếng động lớn vang lên phía trên. Chân giường bị kéo lê trên sàn nhà do sức nặng của cô, khiến sợi dây lụa bị tuột ra khỏi điểm tựa. Nhược Hi thảng thốt kêu lên một tiếng rồi rơi tự do xuống nền đá hộc bên dưới.

Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, đau đớn đến mức khiến cô lịm đi trong giây lát. Nhược Hi cố gắng gượng dậy, nhưng cơn đau thấu xương từ chân trái khiến cô ngã quỵ. Mắt cá chân của cô đã lệch sang một bên, sưng tấy và tím ngắt ngay tức khắc. Cô cố gắng bò bằng hai tay, hướng về phía bụi rậm gần tường bao, nước mắt và mồ hôi đầm đìa trên mặt. Tự do chỉ cách cô vài mét nữa thôi, nhưng đôi chân đã phản bội cô.

Ngay lúc đó, ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc xe Rolls-Royce quét qua sân vườn, soi thẳng vào dáng vẻ thảm hại của cô giữa bãi cỏ. Tiếng động cơ gầm rú rồi im bặt. Cửa xe mở ra, Thẩm Lệ Thần bước xuống, gương mặt hắn chìm trong bóng tối nhưng sát khí tỏa ra khiến không gian xung quanh như đóng băng. Hắn chậm rãi tiến lại gần, nhìn sợi dây vải treo lủng lẳng trên cửa sổ, rồi nhìn xuống mắt cá chân đã gãy của cô. Hắn không hề tức giận hay lớn tiếng, chỉ cúi xuống bế xốc cô lên. Nhược Hi hét lên vì đau đớn, nhưng hắn chỉ lạnh lùng thầm thì vào tai cô rằng đây chính là cái giá cho kẻ muốn rời xa hắn; giờ đây, ngay cả việc đi lại, cô cũng phải phụ thuộc hoàn toàn vào hắn.