Bóng tối trong căn phòng chứa đồ như một loài ký sinh, gặm nhấm chút hy vọng cuối cùng của Nhược Hi. Cô không biết mình đã bị nhốt ở đây bao lâu, chỉ biết rằng khi cánh cửa sắt một lần nữa mở ra, ánh sáng chói lòa từ hành lang khiến đôi mắt cô đau nhức đến mức phải lấy tay che lại. Thẩm Lệ Thần đứng đó, bóng hình cao lớn của hắn đổ dài xuống người cô như một bóng ma trung cổ. Hắn không nói một lời, thô bạo lôi cô ra ngoài và đẩy cô trở lại căn phòng ngủ xám tro.
Trên chiếc bàn gỗ nhỏ giữa phòng, một chiếc hộp kim loại lạ lẫm đã được đặt sẵn từ lúc nào. Bên cạnh là những lọ mực đen đặc và một chiếc máy xăm nhỏ đang phát ra những tiếng rè rè đều đặn, lạnh lẽo. Nhược Hi nhìn thấy những thứ đó, toàn thân cô run lên bần bật. Cô hiểu hắn định làm gì. Hắn không chỉ muốn giam giữ cô, hắn muốn biến cô thành một món đồ vật có đóng dấu bản quyền.
Hắn ấn cô ngồi xuống chiếc ghế bành, dùng những sợi dây da cố định chặt hai tay cô vào thành ghế. Nhược Hi vùng vẫy trong tuyệt vọng, tiếng hét khản đặc vang lên nhưng bị hắn dập tắt bằng một nụ hôn thô bạo. Hắn dùng bông tẩm cồn lau đi lớp mồ hôi và bụi bẩn trên vùng xương quai xanh thanh mảnh của cô. Cảm giác mát lạnh của cồn khiến cô rùng mình, nhưng cái lạnh lẽo từ ánh mắt của Thẩm Lệ Thần còn đáng sợ hơn bội phần.
Hắn cầm chiếc máy xăm lên, ánh mắt đầy sự mê đắm bệnh hoạn khi nhìn vào vùng da trắng ngần dưới cổ cô. Hắn thầm thì rằng những bộ quần áo có thể bị xé nát, những bản hợp đồng có thể bị hủy bỏ, nhưng thứ này sẽ theo cô đến tận lúc vào quan tài. Chiếc kim xăm bắt đầu hạ xuống, đâm xuyên qua lớp da mỏng manh. Nhược Hi quằn quại, cơn đau nhức nhối như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy sống. Mỗi nét chữ di chuyển là một lần cô cảm thấy linh hồn mình bị tước đoạt.
Mực đen hòa lẫn với những giọt máu tươi rỉ ra, tạo nên một cảnh tượng vừa tàn khốc vừa ma mị. Thẩm Lệ Thần làm việc một cách tỉ mỉ, gương mặt hắn hiện rõ sự thỏa mãn khi nhìn thấy tên của chính mình – "Thẩm" – dần dần hiện lên rõ nét bằng lối viết thư pháp cách điệu trên cơ thể cô. Hắn cố tình làm thật chậm, tận hưởng tiếng rên rỉ đau đớn và sự run rẩy của con mồi trong tay mình.
Khi tiếng máy dừng lại, căn phòng chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Thẩm Lệ Thần dùng khăn sạch lau đi vết máu, nhìn ngắm "tác phẩm" của mình với một sự sùng bái điên cuồng. Dòng chữ đen đậm nổi bật trên làn da trắng sứ của cô như một gông xiềng vô hình nhưng vĩnh cửu. Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn lên vết xăm vẫn còn đang sưng đỏ và rớm máu, tuyên bố rằng từ nay về sau, ngay cả khi cô trần trụi hay khoác lên mình những bộ váy lộng lẫy nhất, thế giới này sẽ luôn nhìn thấy cô là của ai. Nhược Hi nhìn vào gương, thấy dòng chữ hằn sâu trên da thịt, cô biết mình đã hoàn toàn mất đi quyền làm người. Cô bây giờ chỉ là một vật trưng bày mang tên của ác ma.