MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình DiệtChương 9

Tình Diệt

Chương 9

659 từ · ~4 phút đọc

Những ngày bị giam cầm trong căn phòng xám tro khiến Nhược Hi dần mất đi khái niệm về thời gian. Mỗi tiếng kim đồng hồ nhích đi đều như một vết dao cứa vào lòng kiên nhẫn của cô. Cô nhớ ánh nắng rạng rỡ trên sân trường Nhạc viện, nhớ tiếng cười nói của bạn bè và hơi ấm của cây đàn Cello trong những giờ luyện tập. Sự khao khát được quay lại cuộc sống bình thường trỗi dậy mạnh mẽ, thôi thúc cô phải thực hiện một nỗ lực cuối cùng để thương lượng với ác ma.

Khi Thẩm Lệ Thần bước vào phòng vào buổi chiều hôm đó, Nhược Hi không còn trốn chạy hay né tránh. Cô đứng đợi hắn bên cửa sổ, đôi mắt hốc hác nhìn thẳng vào gương mặt lạnh lùng kia. Vừa thấy hắn, cô liền bước tới, đôi tay run rẩy bám lấy vạt áo sơ mi của hắn. Cô hạ giọng, dùng tất cả sự khẩn khoản còn sót lại để cầu xin. Cô nói rằng cô còn các buổi thi, còn tương lai phía trước, cô hứa sẽ không chạy trốn, sẽ quay về đây mỗi tối, chỉ mong hắn cho phép cô được đến trường hoàn thành nốt kỳ học cuối cùng.

Thẩm Lệ Thần đứng im lặng, để mặc cho cô gào thét và van nài. Hắn lắng nghe cô thề thốt bằng một vẻ mặt bình thản đến mức đáng sợ, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào sự ngây thơ vẫn còn sót lại trong tâm hồn cô. Khi Nhược Hi tưởng chừng như sự im lặng của hắn là một sự cân nhắc, cô lại càng tiến gần hơn, nói rằng nếu hắn cho cô đi học, cô sẽ cố gắng yêu hắn, sẽ không oán hận hắn nữa.

Đột ngột, nụ cười nhạt trên môi Thẩm Lệ Thần vụt tắt. Hắn vung tay, một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt Nhược Hi.

Tiếng "chát" khô khốc vang dội khắp căn phòng vắng lặng. Lực đánh mạnh đến mức khiến Nhược Hi ngã nhào xuống sàn, khóe môi cô rách toác, máu tươi bắt đầu rỉ ra thấm đỏ tấm thảm lụa. Cơn đau điếng người khiến cô choáng váng, nhưng sự bàng hoàng về hành động của hắn còn lớn hơn thế. Hắn túm lấy tóc cô, lôi ngược đầu cô lên để cô nhìn rõ sự tàn bạo đang bùng nổ trong mắt hắn.

Hắn gằn giọng, hỏi cô rằng cô vẫn còn mơ mộng về thế giới bên ngoài sao. Hắn nhắc nhở cô một lần nữa, bằng một giọng điệu tàn nhẫn và dứt khoát, rằng cô không còn tương lai, không còn bạn bè, và cũng chẳng có học vị nào chờ đợi cô cả. Thế giới của cô bây giờ thu nhỏ lại bằng chính chiều dài và chiều rộng của căn biệt thự này. Việc cô đề cập đến "trường học" hay bất kỳ ai khác chỉ chứng tỏ rằng sự dạy dỗ của hắn đêm qua là vẫn chưa đủ.

Không để cô kịp khóc thành tiếng, Thẩm Lệ Thần thô bạo lôi cô về phía chiếc giường, rồi đẩy cô vào một lối đi hẹp dẫn xuống căn phòng chứa đồ nằm sâu trong góc tối của tầng hai. Hắn ném cô vào đó, nơi chỉ có một chiếc nệm mỏng và không có cửa sổ. Hắn lạnh lùng tuyên bố rằng vì cô không biết trân trọng sự dịu dàng của hắn, nên cô sẽ phải học cách chung sống với bóng tối. Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, tiếng khóa xích va vào nhau lách cách báo hiệu một đợt giam cầm khắc nghiệt hơn bắt đầu. Nhược Hi ngồi thụp xuống trong bóng tối đặc quánh, ôm lấy gương mặt đang sưng tấy, nhận ra rằng mọi lời van xin đối với kẻ này chỉ là một trò đùa rẻ mạt.