Tiếng lạch cách của ổ khóa vang lên phá tan không gian tĩnh lặng, kéo Nhược Hi thoát khỏi cơn mê sảng tuyệt vọng trên sàn ban công. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Thẩm Lệ Thần bước vào với dáng vẻ thư thái như một quý ông thực thụ. Hắn đã thay một bộ đồ mặc nhà bằng lụa đen sang trọng, gương mặt không còn vẻ hung bạo của đêm qua mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng. Trên tay hắn cầm một chiếc khay bạc tỏa ra mùi hương của bánh mì nướng và cà phê thượng hạng.
Hắn đặt chiếc khay lên chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, rồi tiến về phía Nhược Hi. Thấy cô co rúm người lại theo bản năng, đôi mắt hắn khẽ nheo lại nhưng bàn tay vươn ra lại vô cùng nhẹ nhàng. Hắn bế xốc cô lên, phớt lờ sự kháng cự yếu ớt của cô, đặt cô ngồi vững vàng lên ghế. Thẩm Lệ Thần quỳ xuống trước mặt cô, dùng một chiếc khăn ấm lau đi vệt nước mắt đã khô trên gò má nhợt nhạt, động tác tỉ mỉ và ân cần như thể cô là món bảo vật dễ vỡ nhất thế gian.
Hắn đẩy đĩa trứng ốp la được trang trí cầu kỳ về phía cô, dịu dàng nói rằng hắn đã tự tay chuẩn bị bữa sáng này cho cô. Hắn muốn cô phải ăn hết để lấy lại sức. Nhược Hi nhìn đĩa thức ăn, cảm giác buồn nôn trào dâng. Làm sao cô có thể nuốt trôi thứ gì từ bàn tay đã xé nát đời mình? Cô mím chặt môi, quay mặt đi chỗ khác, sự im lặng là vũ khí duy nhất cô còn lại.
Nụ cười trên môi Thẩm Lệ Thần chợt tắt ngấm, thay vào đó là một luồng khí lạnh lẽo bao trùm. Hắn cầm lấy chiếc nĩa, xắn một miếng trứng rồi đưa đến sát môi cô. Giọng hắn vẫn thấp và êm ái, nhưng từng chữ phát ra lại như những mũi kim châm, hắn nhắc nhở cô rằng sự kiên nhẫn của hắn có hạn. Nếu cô không tự ăn, hắn sẽ có cách khác để đưa chúng vào dạ dày cô, và cách đó chắc chắn sẽ không hề dễ chịu.
Nhược Hi nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, cô thấy sự tàn nhẫn đang ẩn hiện sau lớp vỏ bọc dịu dàng kia. Trong cơn run rẩy, cô buộc phải hé môi, đón lấy miếng ăn từ tay hắn. Thẩm Lệ Thần hài lòng, hắn tiếp tục đút cho cô từng miếng một, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt ve làn da cổ của cô, nơi những vết bầm tím vẫn còn hiện rõ mồn một. Sự chăm sóc này đối với Nhược Hi còn đáng sợ hơn cả những đòn roi, bởi nó cho thấy hắn không chỉ muốn chiếm hữu thể xác, mà còn muốn thuần hóa linh hồn cô, biến cô thành một con vật nuôi phục tùng tuyệt đối.
Khi miếng cuối cùng kết thúc, hắn đặt chiếc nĩa xuống, hài lòng ngắm nhìn "thành quả" của mình. Hắn hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn mang đầy tính sở hữu, rồi thầm thì rằng chỉ cần cô ngoan ngoãn, hắn sẽ dành cho cô những điều tốt đẹp nhất. Nhược Hi nhìn bóng lưng hắn rời khỏi phòng, trái tim cô thắt lại. Sự dịu dàng giả tạo này chính là một loại thuốc độc, nó đang dần mài mòn ý chí phản kháng của cô, nhốt cô vào một vòng xoáy của sự kinh tởm và lệ thuộc mà cô không cách nào dứt ra được.