MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình DiệtChương 14

Tình Diệt

Chương 14

633 từ · ~4 phút đọc

Cơn sốt rút đi để lại một cơ thể rã rời và một tinh thần tan hoang như sau một trận bão lớn. Nhược Hi tỉnh dậy trong căn phòng xám tro quen thuộc, đôi chân đã được cố định bằng nẹp y tế trắng toát, cứng nhắc. Cô nằm im lìm, đôi mắt trống rỗng nhìn ra phía cửa sổ nơi những tán cây xào xạc trong gió chiều. Sự phản kháng trong cô giờ đây đã bị thay thế bằng một loại lặng câm u uất, một sự phục tùng nảy sinh từ sự kiệt quệ tận cùng.

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, rồi Thẩm Lệ Thần bước vào. Theo sau hắn là hai người đàn ông khiêng một vật phẩm bọc trong lớp vải nhung đen tuyền. Hắn ra hiệu cho họ đặt vật đó xuống giữa phòng rồi rời đi. Thẩm Lệ Thần tiến lại gần giường, nhìn vẻ mặt không chút sức sống của Nhược Hi, hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự ban ơn đầy tính toán. Hắn nói rằng hắn biết cô nhớ tiếng nhạc, nhớ cảm giác được chạm vào những phím đàn, nên hắn đã chuẩn bị một món quà đặc biệt dành riêng cho cô.

Hắn vung tay kéo tấm vải nhung xuống. Dưới ánh đèn, một cây đàn Cello làm từ gỗ mun thượng hạng hiện ra, lớp sơn bóng loáng phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Đây là một nhạc cụ vô giá, một tuyệt phẩm mà bất kỳ nghệ sĩ nào cũng khao khát. Nhược Hi nhìn cây đàn, đôi mắt cô chợt lóe lên một tia sáng yếu ớt, cô run rẩy cố gắng vươn tay ra như muốn chạm vào linh hồn của chính mình.

Nhưng khi nhìn kỹ hơn, hơi thở của Nhược Hi đột ngột khựng lại. Trên chiếc cần đàn dài thanh mảnh, bốn sợi dây đàn vốn là linh hồn của âm nhạc đã bị cắt đứt sạch sẽ. Những đầu dây kim loại cuộn lại, trơ trọi và vô vọng. Cây đàn bây giờ chỉ còn là một cái xác gỗ câm lặng, một bức tượng trưng bày không bao giờ có thể cất lên tiếng hát.

Thẩm Lệ Thần ngồi xuống cạnh cô, hắn nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào sự tàn khốc của món quà đó. Hắn thầm thì với giọng điệu hưởng thụ rằng từ nay về sau, cô không cần phải biểu diễn cho hàng ngàn người xem, cũng không cần những tràng pháo tay của người lạ. Âm nhạc của cô, tài năng của cô, và cả sự đau đớn của cô, tất cả chỉ được phép thuộc về một mình hắn. Hắn muốn cô chơi một cây đàn không tiếng động, chỉ bằng những cử động cơ thể, để hắn có thể thưởng thức vẻ đẹp của cô mà không bị âm thanh làm xao nhãng.

Hắn ép cô ngồi dậy, đặt cây đàn câm lặng vào giữa hai chân cô. "Chơi đi, Nhược Hi," hắn ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy áp chế. Nhược Hi cầm lấy chiếc vĩ cầm, đôi tay run rẩy đặt lên những sợi dây đã đứt. Cô kéo vĩ một cách vô thức, chỉ có tiếng gỗ cọ xát vào nhau khan khốc, vô hồn. Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống thùng đàn mun bóng loáng. Hắn đứng đó, khoanh tay đứng nhìn, đôi mắt tràn ngập sự thỏa mãn điên cuồng. Đối với Thẩm Lệ Thần, việc nhìn thấy một nghệ sĩ tài hoa phải chơi trên một nhạc cụ tàn phế cũng giống như cách hắn đang điều khiển cuộc đời cô: đẹp đẽ, đắt giá, nhưng đã vĩnh viễn bị hắn cắt đứt mọi hy vọng được cất tiếng nói tự do.