Không gian tĩnh lặng của căn phòng xám tro bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của một nhóm thợ trang điểm và làm tóc do Thẩm Lệ Thần điều đến. Họ làm việc trong im lặng tuyệt đối, những đôi bàn tay lạnh lẽo chạm vào da thịt Nhược Hi như thể cô chỉ là một ma-nơ-canh vô tri giác. Thẩm Lệ Thần đứng ở phía sau, tựa lưng vào khung cửa, đôi mắt hắn híp lại đầy nguy hiểm khi quan sát từng công đoạn biến đổi con mồi của mình.
Chiếc váy mà hắn chọn cho cô là một sự sỉ nhục trá hình dưới danh nghĩa thời trang cao cấp. Đó là một thiết kế bằng lụa mỏng màu đen tuyền, khoét sâu đến tận thắt lưng và xẻ tà cao ngút ngàn, khiến mỗi bước đi của Nhược Hi đều để lộ đôi chân vẫn còn chưa hoàn toàn bình phục. Phần ngực áo được cắt cúp táo bạo, cố tình để lộ rõ dòng chữ "Thẩm" đen đậm xăm trên xương quai xanh của cô – một lời tuyên cáo chủ quyền không thể chối cãi trước mặt tất cả những kẻ sắp tham dự bữa tiệc.
Khi chiếc váy được mặc lên người, Nhược Hi nhìn mình trong gương và cảm thấy một sự ghê tởm dâng trào. Cô trông giống như một món đồ chơi đắt tiền được trưng bày để làm thỏa mãn lòng kiêu hãnh của ác ma. Thẩm Lệ Thần tiến lại gần, hắn đẩy những người thợ ra xa, tự tay đeo vào cổ cô một sợi dây chuyền kim cương nặng trĩu. Sợi dây chuyền bó sát vào cổ cô, mang lại cảm giác của một chiếc vòng cổ nô lệ lộng lẫy.
Hắn dùng ngón tay thô ráp vuốt dọc theo vết xẻ của chiếc váy, ánh mắt soi mói từng tấc da thịt đang run rẩy của cô dưới lớp lụa mỏng. Hắn thì thầm rằng tối nay, cô sẽ cùng hắn tham dự đại hội của giới hắc đạo, nơi những kẻ máu mặt nhất đều sẽ có mặt. Hắn muốn họ nhìn thấy thứ báu vật mà hắn đã chiếm đoạt được, muốn họ biết rằng ngay cả một thiên thần thuần khiết nhất cũng phải phục tùng dưới chân hắn. Nhược Hi nhắm mắt lại, cố gắng ngăn những giọt nước mắt không rơi xuống làm hỏng lớp trang điểm đậm và sắc sảo.
Hắn nắm lấy cằm cô, ép cô phải mở mắt nhìn vào sự phản chiếu của chính mình. Hắn nhắc nhở cô rằng tối nay, cô không được phép nói, không được phép cười với bất kỳ ai, chỉ được phép đứng bên cạnh hắn như một cái bóng. Nếu cô dám lộ ra một chút sơ hở hay ánh mắt cầu cứu, hắn sẽ không ngần ngại trừng phạt cô ngay tại chỗ. Nhược Hi nhìn thấy sự tàn nhẫn xen lẫn phấn khích trong đôi mắt hắn, cô hiểu rằng bữa tiệc này không phải là một sự kiện xã giao, mà là một sân khấu để hắn phô trương sự chiếm hữu bệnh hoạn của mình.
Chiếc xe limousine chờ sẵn dưới sảnh, những vệ sĩ áo đen đứng thành hai hàng dài, cúi đầu khi Thẩm Lệ Thần dẫn Nhược Hi bước ra. Cô bước đi một cách khó khăn trên đôi giày cao gót, mắt cá chân đau nhức khiến cô phải dựa dẫm hoàn toàn vào cánh tay mạnh mẽ của hắn. Dưới ánh đèn neon rực rỡ của Thượng Hải về đêm, Nhược Hi cảm thấy mình như đang bước vào một hang cọp, nơi ánh nhìn của ác ma phía sau gáy cô còn đáng sợ hơn cả hàng ngàn họng súng đang chĩa vào từ bóng tối.