MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Muộn Giữa Lòng Thành PhốChương 1: Gặp lại trong mưa

Tình Muộn Giữa Lòng Thành Phố

Chương 1: Gặp lại trong mưa

1,578 từ

Thành phố Bắc Thành đêm nay mưa không ngớt. Từng hạt mưa rơi xuống như muốn xuyên thủng mặt đất, tiếng gió rít qua những toà nhà cao tầng hòa cùng âm thanh còi xe, tạo thành một bản nhạc hỗn loạn và ảm đạm.

Tô Nhược Lam kéo chặt áo khoác, bàn tay lạnh buốt siết chặt quai túi, đôi giày cao gót giẫm lên mặt đường ướt nhẹp phát ra tiếng lộp bộp. Ba năm, cô trở lại nơi từng chôn vùi tất cả quá khứ, không nghĩ đêm đầu tiên lại lạnh đến thế này.

Cô vừa đáp chuyến bay chiều, vội vàng bắt taxi về khách sạn gần trung tâm, nhưng tài xế bỏ cô xuống cách đó một đoạn vì đường ngập. Cô đành đi bộ. Mưa xối xả, chiếc ô nhỏ chẳng đủ che. Cô đứng trước toà nhà Cố Thị — nơi ánh sáng vàng vẫn rọi ra từ tầng cao nhất, từng cửa kính phản chiếu mưa bay như một lớp màn mỏng.

Ánh đèn ấy, cô biết, là từ văn phòng tổng giám đốc. Người vẫn luôn ở lại muộn nhất — Cố Tư Hàn.

Tên đó, chỉ cần nghĩ thôi, lòng ngực cô lại nhói.

Ba năm trước, cũng một đêm mưa như thế này, cô ném chiếc nhẫn đính hôn xuống sàn, nước mắt trộn lẫn tiếng mưa, nói với anh rằng: “Tôi hận anh. Hận đến mức muốn quên cũng không thể.”

Nhưng cuối cùng, người bỏ đi vẫn là cô.

Cô ngẩng lên, nhìn tầng cao kia, hít sâu. Cố Tư Hàn — người đàn ông từng là tất cả của cô, người đã khiến cô rơi xuống vực thẳm, giờ đây vẫn đang sống tốt, vẫn là tổng giám đốc lạnh lùng của Cố Thị, vẫn đứng trên đỉnh thế giới, chỉ là… không còn cô bên cạnh.

Cô cười nhạt, xoay người định bước đi, thì tiếng thắng gấp của một chiếc xe vang lên sát bên tai. Một chiếc Bentley đen dừng ngay trước mặt cô, nước bắn tung tóe. Cửa kính xe hạ xuống, ánh sáng bên trong hắt ra, chiếu lên gương mặt người đàn ông ngồi trong đó — gương mặt mà cô không thể nào quên.

Cố Tư Hàn.

Anh vẫn như ba năm trước — áo sơ mi trắng, áo khoác đen, gương mặt điềm tĩnh không chút cảm xúc. Ánh mắt sâu và lạnh đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu. Chỉ có điều, giữa hai hàng mày kia, dường như có thêm chút mệt mỏi, hoặc… nỗi đau mà anh không để ai thấy.

Tô Nhược Lam đứng yên, cả người như bị đóng băng. Cơn mưa vẫn rơi, nhưng mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất.

“Lên xe.” Giọng anh trầm thấp, không nhanh không chậm, như mệnh lệnh.

Cô mím môi, cười khẽ: “Không cần. Tôi không muốn ướt thêm, cũng không muốn nợ thêm.”

Cánh môi anh mím lại, mắt nhìn cô chằm chằm. “Em vẫn bướng như vậy.”

“Anh vẫn tự cho mình quyền nói như thế.” Cô đáp lại lạnh nhạt.

Hai người nhìn nhau qua lớp mưa. Thời gian như trôi ngược về ba năm trước — khi họ còn là cặp đôi khiến bao người ngưỡng mộ, khi anh nắm tay cô bước vào lễ đính hôn, khi mọi người chúc phúc.

Nhưng hôm đó, cô phát hiện ra bí mật: chính Cố Tư Hàn là người đã ép công ty cha cô phá sản, khiến người cha bệnh tim của cô không chịu nổi mà qua đời.

Một sự thật tàn nhẫn đến mức cô không thể tin.

Cô từng hỏi anh: “Có phải anh cố tình tiếp cận tôi để trả thù cha tôi không?”

Anh im lặng.

Chỉ một lần im lặng đó đã đủ giết chết mọi niềm tin.

Giờ đây, ba năm sau, cô vẫn không biết mình nên hận hay nên đau.

“Lên xe.” Anh lặp lại, giọng có chút gấp, “Em không thấy mình đang run sao?”

Cô siết tay, cố nén cơn lạnh trong người. “Anh không cần lo.”

“Anh không lo.” Anh nói, mắt vẫn nhìn thẳng. “Chỉ là không muốn em ngất giữa đường rồi lại bị báo chí chụp ảnh, kéo anh vào tin đồn không đáng.”

Cô bật cười khẽ, tiếng cười vang trong mưa nghe chát đắng. “Tổng giám đốc Cố quả thật vẫn như xưa — lịch sự, lạnh lùng, và tàn nhẫn.”

Anh nhìn cô vài giây, rồi mở cửa xe bước ra.

Mưa đổ mạnh hơn. Anh tiến đến che ô cho cô, bàn tay anh vẫn lớn và mạnh mẽ như trước, chỉ khác là cô không còn muốn nép vào đó nữa.

Cô lùi lại một bước. “Anh làm gì vậy?”

“Đưa em đi.” Anh nói.

“Không cần.”

“Cãi nhau giữa đường mưa to, chẳng phải em vẫn ghét thu hút sự chú ý sao?”

Anh vẫn nắm chắc ô, giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa điều gì đó sâu kín.

Cô nhìn anh một lúc lâu rồi lạnh lùng bước đến, mở cửa xe, ngồi vào ghế sau.

Anh đi vòng lại, lên xe, khởi động máy. Hương gỗ trầm quen thuộc trong xe khiến cô bất giác siết chặt tay.

Ba năm rồi, anh vẫn dùng loại nước hoa ấy.

Không ai nói gì.

Chỉ có tiếng gạt mưa đều đặn vang lên, như kéo dài vô tận khoảng lặng giữa họ.

“Về đâu?” Anh hỏi.

“Khách sạn Crown.”

Anh gật đầu, không nói thêm.

Ngoài cửa sổ, phố phường nhòe nhoẹt ánh đèn. Cô nhìn ra ngoài, cố tránh ánh mắt anh phản chiếu qua gương chiếu hậu. Nhưng dường như anh không hề rời mắt khỏi cô.

Cuối cùng, cô cũng buột miệng: “Anh vẫn thích làm người ta khó chịu như vậy sao?”

Anh đáp khẽ: “Anh chỉ đang nhìn người cũ.”

“Người cũ?” Cô cười lạnh. “Chúng ta chưa từng cũ. Chúng ta đã kết thúc.”

Anh im lặng một lúc lâu rồi nói nhỏ: “Thật sao?”

Câu hỏi đó khiến tim cô khựng lại một nhịp.

Xe dừng trước khách sạn. Cô mở cửa, bước ra, không quay đầu.

Nhưng khi vừa đặt chân lên bậc thềm, giọng anh vang lên phía sau:

“Ngày mai, tám giờ sáng, đến công ty anh.”

Cô quay đầu, ánh mắt lạnh như băng. “Tại sao tôi phải đến?”

“Vì dự án thiết kế trụ sở mới của Cố Thị, công ty em trúng thầu.”

Cô sững người. Anh tiếp: “Nếu không muốn gặp anh, có thể rút. Nhưng anh nghĩ, em không bao giờ chọn cách trốn.”

Cô nắm chặt quai túi, mưa lại rơi mạnh hơn, như xé toạc không khí.

“Được.” Cô nói, giọng khàn khàn. “Tôi không trốn. Anh cũng đừng hối hận.”

Cánh cửa khách sạn đóng sầm lại sau lưng cô. Anh vẫn ngồi trong xe, nhìn bóng dáng mảnh khảnh ấy biến mất sau lớp kính mờ. Ngón tay anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch.

Ba năm. Anh tưởng mình có thể quên, nhưng khi thấy cô, chỉ một cái liếc, mọi thứ sụp đổ.

Sáng hôm sau, trời tạnh mưa nhưng không khí vẫn lạnh.

Tô Nhược Lam đến Cố Thị, bộ vest đen gọn gàng, tóc búi cao, ánh mắt điềm tĩnh. Nhân viên lễ tân nhận ra cô, có người thì thầm: “Hình như là vị hôn thê cũ của tổng giám đốc.”

Cô nghe thấy, nhưng không phản ứng.

Thang máy dừng ở tầng 28. Văn phòng tổng giám đốc.

Cửa mở, anh đang đứng trước cửa sổ, tay đút túi quần, nhìn ra ngoài.

Ánh sáng chiếu lên gương mặt anh, vừa lạnh vừa đẹp, khiến cô thoáng chốc không thở nổi.

“Ngồi đi.” Anh nói, giọng nhạt.

Cô ngồi xuống đối diện, đặt tập hồ sơ lên bàn. “Đây là bản phác thảo sơ bộ. Nếu anh không hài lòng, tôi có thể chỉnh lại.”

Anh lật xem vài tờ, nói: “Em vẫn thích tông trắng – xám?”

“Chuyên nghiệp thôi.”

“Không phải vì anh sao?”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh. “Anh nghĩ mình còn có tư cách để được tôi chọn vì sở thích sao?”

Anh khẽ cười, ánh mắt đầy ẩn ý. “Ba năm rồi, vẫn sắc sảo như thế.”

Cô không đáp.

Anh gập hồ sơ lại, nói nhẹ: “Anh sẽ phê duyệt dự án. Nhưng em phải trực tiếp giám sát thi công. Một tháng tới, em sẽ làm việc ở đây.”

“Không được.”

“Không có lựa chọn khác.”

“Anh cố tình sao?”

“Có thể.” Anh nói thản nhiên. “Anh muốn xem, ba năm qua, em đã thay đổi đến đâu.”

Không khí trong phòng lạnh đến nghẹt thở.

Cô đứng lên, giọng run nhẹ: “Cố Tư Hàn, anh đừng quên, tôi không còn là người phụ thuộc vào anh nữa.”

Anh đáp lại, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng: “Anh chưa từng nghĩ em là người phụ thuộc. Em luôn là người anh không thể khống chế.”

Cô lặng người. Câu nói đó khiến cô bất giác nhớ lại những đêm anh ôm cô trong vòng tay, nói khẽ bên tai: “Em là ngoại lệ duy nhất của anh.”

Cô quay mặt đi, sợ ánh mắt mình phản bội. “Nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép.”

Anh gật nhẹ, không giữ.

Cô bước ra, vừa lúc mưa lại bắt đầu rơi.

Từ phòng làm việc, anh nhìn theo qua lớp kính. Dáng cô nhỏ bé, nhưng từng bước đều kiên định.

Anh khẽ thì thầm, như nói với chính mình: “Anh đã từng nghĩ buông tay là tốt nhất. Nhưng nhìn em thế này… anh sai rồi.”

Mưa lại rơi xuống, nối dài những ký ức chưa kịp nguôi.

Trong lòng mỗi người đều có một vết thương, càng cố quên, càng khắc sâu.

Còn giữa họ — vết thương ấy mang tên yêu, và chưa từng lành.