1,685 từ
Buổi sáng hôm sau, Bắc Thành mưa đã ngớt, bầu trời phủ một lớp sương xám nhạt. Thành phố dường như vẫn còn vương hơi lạnh của cơn mưa đêm qua, phản chiếu ánh sáng mờ ảo qua từng khung kính cao tầng.
Tô Nhược Lam đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi, ánh mắt bình tĩnh nhưng đáy lòng nặng trĩu.
Ba năm qua, cô đã quen với việc tự mình đối diện mọi thứ. Nhưng hôm nay — khi phải bước vào toà nhà của người từng khiến cô tan nát — cảm giác ấy vẫn như có bàn tay siết chặt nơi ngực.
Điện thoại rung. Là tin nhắn của trợ lý cô, Tiểu Dư:
“Chị Tô, bản hợp đồng với Cố Thị đã được chuyển qua email. Họ yêu cầu chị đến trực tiếp ký và trao đổi phương án thiết kế. Tổng giám đốc bên họ… muốn chị tham dự.”
Chỉ một dòng ngắn gọn, nhưng khiến lòng cô trĩu xuống.
“Tổng giám đốc bên họ.”
Không cần nói, cô cũng biết là ai.
Cô hít sâu, nhắn lại:
“Tôi biết rồi. Chuẩn bị tài liệu đi cùng tôi. Đừng nói gì thêm.”
Trụ sở Cố Thị nằm giữa trung tâm tài chính Bắc Thành, một trong những tòa nhà biểu tượng của thành phố. Bên ngoài là kính trong suốt, phản chiếu cả bầu trời và dòng người tấp nập.
Tô Nhược Lam bước vào, tiếng giày cao gót vang đều trên nền đá cẩm thạch. Nhân viên lễ tân nhận ra cô, khẽ gật đầu. Một vài người thì thầm to nhỏ, ánh mắt lén liếc.
“Là cô ấy sao?”
“Nghe nói ba năm trước từng đính hôn với Tổng giám đốc.”
“Thật không ngờ giờ quay lại làm việc cùng…”
Cô nghe thấy tất cả, nhưng không dừng bước.
Ba năm qua, cô đã học được cách giả vờ như chẳng có gì chạm đến mình.
Thang máy mở ra, dừng ở tầng 28. Cửa phòng tổng giám đốc vẫn như trước — kính mờ, tay nắm inox lạnh buốt. Cô bước vào, căn phòng rộng, tường trắng, sàn gỗ tối, vẫn thoang thoảng mùi trà đen và hương trầm gỗ.
Người đàn ông phía sau bàn làm việc ngẩng lên, ánh mắt bình thản như thể họ chỉ là hai người xa lạ.
“Ngồi đi.” Anh nói.
Giọng trầm, lạnh, không còn chút dư âm của đêm qua.
Cô đặt cặp tài liệu xuống bàn, ngồi thẳng lưng. “Đây là bản thuyết minh thiết kế tạm thời. Nếu anh có yêu cầu gì đặc biệt, tôi sẽ điều chỉnh.”
Anh nhận lấy, lật từng trang, ánh mắt lướt qua từng chi tiết. Trong ánh sáng buổi sáng mờ nhạt, gương mặt anh hiện rõ những đường nét cứng cáp và mệt mỏi.
“Vẫn phong cách tối giản.” Anh nói khẽ.
“Đúng. Tôi không thích phô trương.”
“Vì anh dạy em như thế?”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt lạnh. “Tôi học từ thực tế, không từ ai cả.”
Anh không đáp, chỉ khẽ gật. Căn phòng rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng lật giấy và nhịp thở nhẹ.
“Phương án này được.” Anh nói sau vài phút. “Công ty em trúng thầu, nhưng anh có điều kiện.”
“Điều kiện?”
“Em phải trực tiếp giám sát toàn bộ giai đoạn đầu.”
“Anh biết tôi còn nhiều dự án khác.”
“Anh biết. Nhưng nếu muốn hợp tác, đây là yêu cầu duy nhất.”
Cô nhìn anh, ánh mắt chất chứa nghi ngờ. “Cố Tư Hàn, anh đang lợi dụng công việc để ép tôi ở lại?”
“Không.” Anh nói điềm nhiên. “Anh chỉ muốn chắc rằng em đủ chuyên nghiệp để tách tư thù khỏi công việc.”
Cô mím môi, kiềm chế cơn tức đang dâng.
Ba năm trước, anh từng đứng trước cô, nói lạnh lùng như vậy — “Anh làm vì công ty, không phải vì em.”
Giờ anh vẫn thế, vẫn là dáng vẻ ấy, ánh mắt ấy, giọng nói ấy — khiến người ta vừa muốn rời đi, vừa không dứt được.
“Được.” Cô nói khẽ. “Tôi nhận. Nhưng anh cũng nên nhớ, chúng ta chỉ là quan hệ công việc. Tôi không muốn người ngoài hiểu lầm.”
“Người ngoài?” Anh ngẩng mắt nhìn cô. “Em quan tâm người ngoài sao?”
“Không. Nhưng tôi quan tâm bản thân mình.”
Anh nhìn cô rất lâu, rồi cười nhạt. “Tốt. Cứ coi như anh chưa từng quen biết em.”
Cô gật đầu. “Đó là điều tôi mong nhất.”
Buổi họp đầu tiên diễn ra trong phòng hội nghị tầng 25.
Cô ngồi ở đầu bàn bên trái, anh ngồi đối diện. Giữa họ là hàng loạt bản vẽ, bảng thống kê, màn hình chiếu sáng lạnh.
Đồng nghiệp và đối tác đều cảm nhận được bầu không khí lạ lùng. Không ai dám nói to, vì chỉ cần một cái liếc nhẹ của Cố Tư Hàn cũng đủ khiến cả phòng im bặt.
“Phương án của bên Tô thị,” anh nói, giọng trầm mà rõ ràng, “đạt yêu cầu. Tuy nhiên, phần phối màu tầng trệt cần cân nhắc lại. Anh muốn sắc lạnh, không muốn gợi cảm giác quá mềm.”
Cô đáp: “Tôi sẽ chỉnh. Nhưng nếu quá lạnh, tổng thể không còn cảm giác thân thiện. Kiến trúc không chỉ là hình khối, mà còn là cảm xúc người bước vào.”
Anh nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch. “Em vẫn thích tranh luận như trước.”
“Đó gọi là phản biện.”
“Vẫn là em của ba năm trước.” Anh nói nhỏ, chỉ đủ hai người nghe.
Cô ngước lên, ánh mắt sắc bén. “Anh sai rồi, tôi không còn là người của ba năm trước. Người đó đã chết cùng với quá khứ.”
Không khí như đông cứng lại. Cô nhìn thẳng, anh im lặng. Trong mắt anh, ánh sáng dường như nhạt đi, chỉ còn lại thứ gì đó giống như… tiếc nuối.
Cuộc họp kết thúc. Mọi người lần lượt rời khỏi, chỉ còn lại hai người.
Cô thu dọn tài liệu, anh đứng dậy, tiến đến gần.
Khoảng cách chỉ còn vài bước, nhưng áp lực như đè nặng lên ngực cô.
“Em vẫn ghét anh đến vậy sao?”
Cô dừng lại, bàn tay khựng trên tập giấy. “Ghét à?” Cô cười nhạt. “Không. Tôi không đủ rảnh để ghét người không còn liên quan.”
“Không liên quan?” Anh lặp lại, giọng khàn đi. “Vậy tại sao em vẫn tránh ánh mắt anh?”
Cô quay đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, bình tĩnh đến tàn nhẫn. “Vì tôi sợ lãng phí thêm giây nào cho thứ đã chết.”
Anh im lặng rất lâu.
Một lúc sau, anh lùi lại, giọng trầm xuống: “Anh sẽ không nhắc chuyện cũ nữa. Nhưng nếu em muốn chứng minh bản thân, hãy làm bằng kết quả, không phải lời nói.”
Cô gật đầu, lạnh lùng: “Yên tâm. Tôi chưa bao giờ thất bại.”
Buổi tối, cô rời công ty khi đồng hồ đã gần tám giờ. Mưa lất phất trở lại, từng giọt đọng trên mi mắt.
Cô dừng trước sảnh, hít sâu, nhưng chưa kịp bước đi thì giọng nói trầm khàn vang lên sau lưng:
“Đưa em về.”
Cô quay lại, anh đứng đó, áo sơ mi xắn tay, mái tóc hơi ướt vì mưa.
“Không cần.”
“Anh chỉ đi cùng đường.”
“Cố Tư Hàn, anh nghĩ tôi tin sao?”
“Không cần tin.” Anh nói, bước lại gần, “Chỉ cần em lên xe.”
Cô do dự, rồi quay đi. “Tôi không muốn ai hiểu lầm. Giữ khoảng cách đi.”
Anh mỉm cười, ánh mắt tối lại. “Khoảng cách? Ba năm rồi, em vẫn chưa hiểu, có những thứ càng tránh, càng gần.”
Cô không đáp.
Anh đứng im, để cô đi qua, mưa rơi ướt vạt áo anh, nhưng anh không nhúc nhích.
Cô bước nhanh về phía đường lớn. Tiếng xe anh nổ máy vang lên sau lưng, nhưng không vượt qua cô. Anh cứ thế lái chậm theo phía sau, như một bóng im lặng.
Mưa dày hơn, ánh đèn đường rọi xuống gương mặt cô, khiến anh nhớ lại lần đầu gặp cô — cô gái nhỏ đứng giữa sân trường đại học, áo sơ mi trắng, đôi mắt sáng như có nắng.
Khi ấy, anh đã nói: “Nếu có ngày em rời đi, anh sẽ vẫn tìm thấy em.”
Nhưng cuối cùng, anh để cô biến mất giữa mưa.
Còn bây giờ, khi gặp lại, thứ duy nhất anh có thể làm là lặng lẽ đi sau, nhìn bóng lưng ấy rời xa.
Đêm, Tô Nhược Lam ngồi bên cửa sổ khách sạn, nhìn những giọt mưa lăn dài.
Laptop mở, màn hình hiển thị bản hợp đồng Cố Thị. Dưới phần chữ ký là cái tên — Cố Tư Hàn.
Nét chữ vẫn mạnh mẽ, dứt khoát như xưa.
Cô khẽ cười. “Hợp đồng định mệnh…”
Cô chưa bao giờ tin vào số phận, nhưng có những thứ trùng hợp đến mức khiến người ta không thể phủ nhận.
Ba năm cô trốn khỏi Bắc Thành, trốn khỏi quá khứ, cuối cùng vẫn bị kéo trở lại nơi bắt đầu.
Và người cô muốn quên nhất, vẫn đứng đó, lạnh lùng, kiêu ngạo, khiến tim cô không chịu yên.
Điện thoại vang lên — tin nhắn từ số lạ:
“Ngày mai, 9h. Khu đất dự án. Anh sẽ đợi.”
Không cần nhìn, cô cũng biết là ai.
Cô tắt màn hình, ném điện thoại sang một bên, dựa người vào ghế.
Bên ngoài, tiếng mưa lại rơi, như nhịp đập của quá khứ đang gõ cửa tim cô.
Có những mối quan hệ, càng muốn dứt, càng quấn chặt.
Cô nghĩ mình đã quên, nhưng chỉ cần một ánh mắt, một câu nói, mọi lớp phòng bị trong tim lại rạn nứt.
Cô nhắm mắt, hít sâu.
Ngày mai, lại phải đối mặt.
Và lần này, cô thề sẽ không để bản thân yếu đuối thêm một lần nào nữa.
Bên kia thành phố, trong căn hộ cao tầng, Cố Tư Hàn ngồi lặng bên cửa sổ.
Mưa phủ đầy kính, phản chiếu gương mặt anh — mệt mỏi, lạnh lẽo, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp dịu lại khi nhắc đến một cái tên.
“Tô Nhược Lam.” Anh khẽ gọi, như thể gọi một giấc mơ đã mất.
Ánh đèn vàng mờ nhạt, mưa vẫn rơi từng giọt, gõ nhịp lên lớp kính dày.
Cả thành phố như đang ngủ say, chỉ còn hai người thức trong hai nơi khác nhau, cùng nhìn vào một màn đêm, cùng mang trong tim thứ quá khứ không thể chôn.