1,736 từ
Buổi sáng thứ hai, Bắc Thành đón nắng sau nhiều ngày mưa. Ánh sáng phản chiếu lên những tòa nhà kính cao tầng, khiến không khí trong lành và sáng rỡ hơn. Nhưng với Tô Nhược Lam, bầu trời ấy lại chẳng mang ý nghĩa gì — vì kể từ giây phút cô đồng ý ký hợp đồng với Cố Thị, tâm trạng cô đã trĩu nặng như có đá đè.
Cô bước ra khỏi taxi, đứng trước khu đất rộng gần ngoại ô — nơi dự án trụ sở mới của Cố Thị sẽ được khởi công. Cả khu vực được bao quanh bởi hàng rào bảo hộ và tấm pano khổng lồ mang logo Cố Thị nổi bật. Dưới ánh nắng, dòng chữ “Tập đoàn Cố Thị – Trụ sở tương lai” tỏa sáng chói mắt.
Phía trước là hàng loạt kỹ sư, giám sát, nhân viên thiết kế đang bận rộn. Không khí làm việc nghiêm túc, tiếng nói xen lẫn âm thanh máy móc. Cô bước đi, giày cao gót giẫm nhẹ lên nền đất khô, vừa đi vừa nhìn sơ qua bố cục tổng thể.
Bất ngờ, giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên phía sau:
“Đúng giờ thật.”
Cô quay lại, ánh sáng rọi vào mắt khiến cô hơi nheo lại. Cố Tư Hàn đứng cách vài bước, tay đút túi quần, áo sơ mi trắng xắn tay, dáng vẻ ung dung, lạnh lùng. Đằng sau anh là hai trợ lý đi theo.
“Anh định kiểm tra tôi hay sao?” Cô hỏi, giọng điềm nhiên.
“Không.” Anh đáp, bước lại gần. “Anh chỉ muốn xem người từng bỏ dở mọi thứ ba năm trước giờ có còn đủ gan để bắt đầu lại hay không.”
Cô cười nhạt. “Nếu anh đang muốn khiêu khích, tôi khuyên anh nên tập trung vào dự án. Công việc không phải nơi để giải quyết chuyện cá nhân.”
Ánh mắt anh thoáng tối đi, nhưng rồi anh chỉ khẽ gật đầu. “Được thôi. Vậy chúng ta nói chuyện công việc.”
Anh ra hiệu cho trợ lý mang đến bản vẽ tổng thể. Cô nhận lấy, liếc qua vài chi tiết rồi nói:
“Phần kết cấu tầng trệt và khu sảnh chính tôi muốn điều chỉnh lại. Nếu cứ giữ nguyên thiết kế cũ, toàn bộ không gian sẽ thiếu điểm nhấn.”
“Em có đề xuất gì?” Anh hỏi.
“Thay vì dùng đá cẩm thạch trắng, tôi muốn sử dụng vật liệu gương pha titan, vừa sang trọng vừa có độ phản chiếu cao. Nó sẽ khiến công trình như một tấm gương giữa trung tâm thành phố — hiện đại và có chiều sâu.”
Anh im lặng vài giây, rồi gật đầu. “Nghe hợp lý.”
Một kỹ sư xen vào: “Nhưng giá vật liệu đó gấp ba lần dự tính ban đầu.”
Cô đáp nhanh: “Tôi biết. Nhưng hiệu quả đạt được sẽ khiến giá trị tổng thể tăng ít nhất 20%. Anh Cố hiểu rõ hơn ai hết, bề ngoài công trình chính là bộ mặt doanh nghiệp.”
Tất cả đều im lặng. Cố Tư Hàn nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp. Sau cùng, anh nói:
“Làm theo cô ấy nói.”
Một câu ngắn gọn, dứt khoát.
Mọi người nhanh chóng tản ra tiếp tục công việc. Chỉ còn lại hai người đứng giữa khu đất trống, gió thổi qua, mang theo hương xi măng và đất ẩm.
Cô xoay người định rời đi thì anh nói nhẹ:
“Ba năm qua, em sống ở đâu?”
“Anh hỏi để làm gì?”
“Chỉ tò mò.”
“Đừng.” Cô đáp, không quay lại. “Vì tôi không còn là người trong cuộc đời anh để phải kể bất cứ điều gì.”
Anh mím môi, cười khẽ, giọng anh thấp hẳn đi: “Vậy anh có thể kể cho em nghe anh sống thế nào không?”
“Không cần.”
“Anh mất ngủ suốt một năm đầu.”
Cô dừng lại, bàn tay siết chặt nhưng vẫn không quay lại. “Anh không cần phải diễn nữa, Cố Tư Hàn. Tôi không còn tin.”
“Anh không cần em tin.” Anh đáp, giọng bình thản. “Anh chỉ muốn em biết, không phải ai rời đi cũng dễ dàng như em nghĩ.”
Không khí đột ngột lặng xuống. Tiếng máy móc, tiếng người nói chuyện dường như tan biến hết.
Cô xoay người, nhìn anh. “Nếu thật sự khó khăn, tại sao anh im lặng khi cha tôi chết? Tại sao không nói một lời giải thích nào?”
Anh nhìn cô, ánh mắt đầy mâu thuẫn. “Vì lúc đó anh không thể.”
“Không thể?” Cô bật cười, nước mắt ứa ra mà cô không nhận ra. “Hay vì anh chọn im lặng để giữ cho Cố Thị sạch sẽ?”
Anh không nói gì. Cô lắc đầu, quay đi. “Tôi không muốn nghe nữa.”
Cô rời khỏi khu đất, gió lồng lên, cuốn theo mùi sắt thép và nắng nóng. Anh vẫn đứng đó, nhìn theo, bàn tay nắm lại.
Buổi chiều, tại văn phòng tạm của dự án, cô ngồi cùng nhóm thiết kế, ánh mắt dán chặt vào bản vẽ điện tử. Tiểu Dư – trợ lý của cô – nhỏ giọng:
“Chị Tô, sáng nay Tổng giám đốc Cố thật sự không rời mắt khỏi chị đó.”
“Đừng nói linh tinh.” Cô đáp, không ngẩng lên.
“Em nói thật. Mọi người đều thấy. Anh ta nhìn chị kiểu... lạ lắm, không giống ánh mắt của sếp với nhân viên.”
Cô khẽ cười. “Có lẽ em xem phim ngôn tình nhiều quá.”
Tiểu Dư bĩu môi, nhưng không nói thêm.
Cửa phòng mở ra. Chính người mà họ vừa nhắc tới xuất hiện. Không khí lập tức im phăng phắc. Cố Tư Hàn bước vào, tay cầm tập hồ sơ, ánh mắt đảo qua một lượt rồi dừng lại trên người Tô Nhược Lam.
“Cô Tô, tôi cần trao đổi riêng về phần phối cảnh.”
“Được.” Cô đứng dậy, theo anh ra ngoài.
Họ đi dọc hành lang dài, ánh sáng trắng rọi xuống, phản chiếu bóng hai người song song trên tường. Không ai nói gì, cho đến khi họ vào phòng làm việc riêng của anh.
“Phần phối cảnh tôi xem qua rồi.” Anh mở bản vẽ, nói. “Tốt, nhưng tôi muốn khu sảnh trung tâm có thêm chi tiết liên kết giữa hai tòa.”
“Ý anh là cầu kính?”
“Ừ. Nhưng phải có điểm nhấn. Anh muốn khi nhìn từ ngoài, người ta thấy đó là linh hồn của toàn bộ công trình.”
“Được.” Cô gật. “Tôi sẽ làm lại trong hai ngày.”
“Không cần vội.” Anh nhìn cô, giọng nhẹ đi. “Em có thể nghỉ một chút.”
“Không cần. Tôi làm việc, không có khái niệm nghỉ ngơi.”
Anh khẽ cười, ánh mắt thoáng mềm. “Ba năm rồi, em vẫn như vậy.”
“Vẫn như thế nào?”
“Luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, ngay cả khi trong lòng đang run.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, giọng sắc như dao: “Anh không có tư cách nói tôi thế nào.”
Anh không phản ứng, chỉ lặng lẽ nhìn. Sự im lặng ấy khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
Cuối cùng, anh nói khẽ: “Anh từng nghĩ mình có thể quên em.”
“Anh làm tốt lắm.”
“Nhưng không quên được.”
Cô nhắm mắt, hít sâu. “Đừng nói nữa.”
“Vì sao?” Anh hỏi, giọng trầm hơn. “Vì em sợ nghe, hay sợ nhớ?”
Cô mở mắt, lạnh lùng: “Vì tôi sợ bản thân sẽ mềm lòng. Còn anh, có lẽ thích nhìn người khác khổ sở.”
“Anh chưa từng muốn em khổ.”
“Nhưng anh đã khiến tôi mất tất cả.”
Anh cúi đầu, đôi mắt tối lại, tiếng nói như thì thầm: “Anh biết.”
Cô quay đi, bước nhanh ra cửa. “Khi anh biết, mọi thứ đã quá muộn rồi.”
Đêm hôm đó, cô trở về khách sạn, mở máy tính làm việc. Ánh sáng xanh phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi. Cô phác lại bản thiết kế cầu kính, từng nét vẽ dứt khoát, không hề run.
Bỗng, có tiếng gõ cửa. Cô ra mở.
Một nhân viên lễ tân đứng đó, tay cầm một hộp nhỏ.
“Thưa cô, có người gửi cái này.”
Cô nhận lấy, mở ra. Bên trong là một mô hình cầu kính thu nhỏ — đúng kiểu cô từng thiết kế cho dự án đầu tiên của mình bốn năm trước. Dưới mô hình có mảnh giấy:
“Lần đầu tiên em vẽ cầu kính, anh đã nói nó giống như sợi dây nối hai người.
Dù gãy, cũng không thể xoá.”
Không ký tên, nhưng cô biết là ai.
Cô nhìn lâu, môi run khẽ, rồi gấp mảnh giấy lại, bỏ vào ngăn tủ.
Một giọt nước mắt rơi xuống mô hình, tan biến.
Sáng hôm sau, cô đến công trường sớm. Mọi người đã tập trung, bận rộn. Cô đang trao đổi với nhóm kỹ sư thì thấy xe của Cố Tư Hàn dừng cách đó vài mét. Anh bước ra, ánh nắng chiếu lên gương mặt anh, sáng mà lạnh.
Anh đi thẳng đến chỗ cô, không màng ánh mắt xung quanh. “Anh muốn xem lại phần bản vẽ mới.”
“Chưa xong.” Cô nói. “Anh có thể đợi.”
“Không sao.” Anh nói, đứng cạnh cô, cúi người nhìn vào máy tính bảng trên tay cô. Khoảng cách quá gần, hơi thở anh phả nhẹ bên tai.
Cô khựng lại, bàn tay cầm bút run nhẹ. “Anh làm gì vậy?”
“Xem thôi.” Anh trả lời tự nhiên. “Em sợ gì?”
Cô hít sâu, cố trấn tĩnh. “Tôi không sợ. Chỉ thấy phiền.”
“Anh cũng thấy phiền.” Anh nói nhỏ. “Vì mỗi lần nhìn em, anh lại không thể tập trung được.”
Cô quay lại, ánh mắt chạm ánh mắt. Trong khoảnh khắc đó, cả thế giới như im lặng.
Rồi cô lạnh lùng lùi một bước, giọng dứt khoát: “Chúng ta là cộng sự. Nếu anh không giữ khoảng cách, tôi sẽ rút khỏi dự án.”
Anh im lặng, nhìn cô hồi lâu. Cuối cùng, anh chỉ nói: “Được. Nhưng đừng quên, chính em ký hợp đồng này. Dù muốn hay không, em vẫn phải hoàn thành.”
Cô mím môi, không đáp.
Khi anh rời đi, nắng đã lên cao, rọi xuống mặt đất khô nóng. Cô đứng yên, nhìn bóng anh xa dần, trong lòng là cảm giác không tên — vừa tức giận, vừa mơ hồ, vừa… yếu đuối.
Cô hít sâu, quay lại bàn làm việc, tiếp tục chỉnh bản vẽ.
Không ai biết rằng, ở tầng cao nhất tòa nhà đối diện, Cố Tư Hàn đang đứng nhìn qua ống kính dài, ánh mắt anh dừng trên bóng cô gái nhỏ đang cúi đầu làm việc giữa nắng.
Anh khẽ nói một mình:
“Ba năm trước anh buông tay vì nghĩ như thế là đúng.
Ba năm sau, anh mới hiểu… có những người, dù có đánh đổi bao nhiêu, cũng không thể để mất.”