1,669 từ
Phòng họp của Cố Thị tầng 27 được thiết kế toàn bằng kính, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh Bắc Thành trong buổi sáng mù sương. Ánh sáng hắt qua tấm rèm trắng mỏng, soi lên khuôn mặt bình thản của Tô Nhược Lam — người phụ nữ ngồi thẳng lưng, tay đặt trên tập tài liệu, như một chiến binh không sợ gươm giáo.
Đối diện cô là hàng ghế lãnh đạo Cố Thị. Cố Tư Hàn ngồi ở giữa, áo sơ mi xám tro, cà vạt buộc chỉnh tề, vẻ mặt điềm tĩnh đến mức không nhìn ra một gợn cảm xúc nào. Không ai có thể tưởng tượng, người đàn ông từng ôm cô dưới cơn mưa năm đó, hôm nay lại ngồi trước mặt cô, lạnh lùng như chưa từng quen.
“Phần phối cảnh khu sảnh chính đã điều chỉnh theo yêu cầu.”
Cô nói, giọng đều đặn, không cao không thấp.
“Tôi đã gửi bản 3D mới, có thể xem trong máy chiếu.”
Trợ lý bật màn hình lớn, hình ảnh công trình hiện lên — lộng lẫy, cân đối, ánh sáng phản chiếu như sóng thủy tinh. Các giám đốc đều gật gù, tán thưởng.
Một người lên tiếng: “Thiết kế này có thể đại diện cho tinh thần của Cố Thị, vừa hiện đại vừa mang tính biểu tượng. Tổng giám đốc Cố, anh thấy sao?”
Cố Tư Hàn nhướng mắt, tầm nhìn chạm thoáng qua khuôn mặt cô. Anh đáp gọn, giọng không chút ấm áp:
“Được. Triển khai theo tiến độ. Gửi báo cáo cụ thể trước thứ Sáu.”
Không một lời khen, không một biểu cảm.
Giọng anh lạnh như gió mùa đông.
Tô Nhược Lam mỉm cười nhạt. “Vâng, tôi sẽ làm đúng hạn.”
Cô đứng dậy, thu dọn tài liệu, cúi đầu chào rồi rời khỏi phòng. Cửa kính khép lại, không gian phía sau cô lại chìm trong tiếng bàn bạc, nhưng trong lòng cô, mọi thanh âm dường như bị hút trọn vào khoảng trống lạnh lẽo.
Buổi chiều, cô ngồi trong quán cà phê tầng trệt của tòa nhà Cố Thị, nhìn ra ngoài đường lớn. Trời đã vào thu, gió thổi nhè nhẹ, hương cà phê hòa trong hơi lạnh khiến không khí tĩnh lặng. Cô mở laptop, tiếp tục chỉnh sửa bản thiết kế, đầu óc dồn vào công việc để quên đi nỗi chua xót.
Tiểu Dư đặt ly trà sữa xuống bàn, ngồi đối diện, khẽ nói nhỏ:
“Chị Tô, chị ổn không? Lúc nãy trong cuộc họp, ánh mắt anh Cố thật sự… lạnh quá.”
“Ổn.” Cô đáp. “Anh ta là sếp, tôi là đối tác. Lạnh cũng bình thường thôi.”
“Nhưng…” Tiểu Dư cắn môi. “Em cảm giác hai người có gì đó… không giống đồng nghiệp. Có lúc anh ta nhìn chị như thể đang cố giả vờ bình thản.”
Cô ngẩng lên, ánh mắt xa xăm. “Giả vờ hay không đâu còn quan trọng. Anh ta muốn quên, tôi sẽ giúp anh ta quên triệt để.”
Tiểu Dư im lặng. Một lát sau, điện thoại của Tô Nhược Lam rung lên.
Số hiện trên màn hình là “Cố Thư Kỳ”.
Cô khẽ cau mày. Thư Kỳ — em gái của Cố Tư Hàn, từng là người bạn thân nhất của cô.
Cô do dự vài giây rồi nhấc máy.
“Nhược Lam, chị về thật rồi sao?” Giọng Thư Kỳ vang lên trong trẻo mà run run.
“Ừ. Chị đang ở Bắc Thành.”
“Vậy tối nay gặp nhau đi. Em có chuyện muốn nói. Là về… anh trai em.”
Cô im lặng một hồi.
“Được. Gửi địa chỉ cho chị.”
Tối đó, họ gặp nhau trong một nhà hàng nhỏ ven hồ. Đèn vàng dịu chiếu xuống, phản chiếu gương mặt Thư Kỳ — đã trưởng thành hơn, trầm hơn, không còn là cô gái hay cười năm nào.
“Chị gầy quá.” Thư Kỳ nhìn cô, giọng khẽ.
“Công việc bận thôi.” Cô đáp nhẹ.
Hai người lặng vài phút, rồi Thư Kỳ nói:
“Ba năm nay, anh trai em… chưa từng nhắc đến chị. Nhưng phòng làm việc của anh ấy vẫn giữ mô hình cầu kính cũ. Ai dọn cũng không được chạm vào.”
Tô Nhược Lam hơi khựng lại. “Em nói vậy để làm gì?”
“Em chỉ muốn chị biết, anh ấy không hề quên.”
Cô mỉm cười, ánh nhìn lạnh nhạt. “Thư Kỳ, em quên rồi à? Chính anh trai em là người gửi tin nhắn cuối cùng cho chị: ‘Từ nay giữa chúng ta không còn gì để nói.’”
Thư Kỳ cúi đầu, nắm chặt ly nước. “Em biết. Nhưng anh ấy có nỗi khổ riêng.”
“Nỗi khổ nào đủ để im lặng khi cha tôi mất? Nỗi khổ nào đủ để bỏ mặc tôi đứng một mình trong bệnh viện giữa đêm mưa?”
Giọng cô nghẹn lại, nhưng ánh mắt vẫn cứng rắn.
“Không, Thư Kỳ. Có những vết thương dù có lý do, vẫn là phản bội.”
Thư Kỳ rưng rưng. “Em chỉ sợ chị hận anh ấy suốt đời.”
“Không đâu.” Cô cười khẽ. “Tôi không đủ sức để hận nữa.”
Sau khi rời nhà hàng, cô đi dọc bờ hồ. Trời Bắc Thành tháng mười một mang theo hơi lạnh cắt da, ánh đèn đường phản chiếu lên mặt nước lấp loáng. Cô dừng lại, nhìn bóng mình dưới làn sóng nhỏ.
Ba năm trước, cô từng nghĩ nếu gặp lại, chỉ cần anh nói một câu, cô sẽ tha thứ. Nhưng bây giờ, khi anh đứng trước mặt, nói cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Điện thoại cô rung lên — tin nhắn từ một số lạ:
“Ngày mai, tám giờ sáng, tôi muốn xem lại bản thiết kế tầng thượng. – Cố Tư Hàn.”
Chỉ tám chữ, lạnh như công văn.
Cô gập máy lại, cười nhẹ. “Tốt thôi, tôi sẽ cho anh thấy tôi cũng có thể lạnh như anh.”
Sáng hôm sau.
Tầng thượng tòa nhà Cố Thị, gió thổi mạnh, mây xám vờn quanh. Nơi này chưa hoàn thiện, chỉ là khung bê tông và lan can tạm. Cố Tư Hàn đứng tựa lan can, nhìn về hướng thành phố đang dần sáng.
Cô đến, mang theo tập bản vẽ và chiếc laptop.
“Đây là phần tầng thượng anh yêu cầu xem.”
Anh không nhìn cô, chỉ nói: “Trình bày đi.”
Cô mở máy, giọng đều đều: “Tầng thượng sẽ chia thành hai khu: khu sinh hoạt và khu tiệc ngoài trời. Tôi đề xuất thêm khu vườn kính nhỏ, có thể nhìn toàn cảnh Bắc Thành. Thiết kế này…”
“Được rồi.” Anh cắt lời, giọng bình thản. “Tôi xem là được.”
Cô ngừng lại, ngẩng đầu nhìn anh. “Anh có thể lịch sự một chút không?”
“Đây là công việc. Tôi đâu cần lịch sự.”
Cô bật cười, giọng chua chát. “Phải rồi, Tổng giám đốc Cố chưa từng cần điều đó.”
Anh quay sang, ánh mắt sắc lạnh. “Em đang cố chứng minh điều gì?”
“Không gì cả. Chỉ là tôi muốn biết, anh có thể đối xử với tôi như người xa lạ đến mức nào.”
“Xa lạ là lựa chọn của em.”
“Không.” Cô bước lại gần, nhìn thẳng vào mắt anh. “Là anh đã bắt đầu nó, khi chọn im lặng, khi đẩy tôi ra khỏi đời anh.”
Anh mím môi, ánh nhìn lóe lên rồi tắt lịm.
“Em nói vậy có ích gì? Mọi thứ đã qua rồi.”
“Đúng. Cho nên tôi mới đứng đây — như một người xa lạ.”
Cô quay đi, nhưng giọng anh phía sau vang lên, trầm thấp:
“Nếu là người xa lạ, sao em vẫn run khi nói chuyện với anh?”
Cô dừng bước, nhưng không quay lại. “Không phải run. Chỉ là thấy tiếc cho người từng có tất cả mà tự tay đánh mất.”
Gió thổi mạnh, tóc cô bay tán loạn. Anh nhìn bóng lưng ấy, trong lòng có thứ gì nghẹn lại, như muốn nói ra nhưng lại bị kìm chặt.
Cuối cùng, anh chỉ thốt khẽ: “Em đã thay đổi.”
Cô quay đầu, mỉm cười lạnh lùng: “Cảm ơn. Vì anh mà tôi học được cách sống không cần cảm xúc.”
Cô bước đi, để lại anh một mình giữa tầng thượng lộng gió.
Buổi tối, tại văn phòng, cô nhận được email xác nhận hợp đồng giai đoạn hai. Người ký duyệt cuối cùng là Cố Tư Hàn.
Dòng ghi chú phía dưới khiến cô khẽ nhíu mày:
“Tất cả hạng mục sẽ do Tô Nhược Lam phụ trách trực tiếp. Mọi việc liên hệ chỉ qua cô.”
Một cách khác để buộc cô phải đối mặt với anh.
Cô thở dài, nhắm mắt. Cảm giác mệt mỏi lan dần, nhưng trong lòng lại trào lên quyết tâm lạnh lùng:
“Được thôi, Cố Tư Hàn. Nếu anh muốn xem tôi thay đổi đến mức nào, tôi sẽ cho anh thấy.”
Cô mở lại laptop, tập trung làm việc đến khuya. Bên ngoài, Bắc Thành chìm trong mưa nhẹ. Ánh đèn phản chiếu trên khung kính, giống hệt đêm ba năm trước — khi cô từng khóc đến cạn nước mắt vì một người đàn ông giờ đây chỉ biết nói chuyện bằng email và hợp đồng.
Bên kia thành phố, trong căn hộ cao tầng, Cố Tư Hàn đứng trước cửa sổ, tay cầm ly rượu vang. Ánh đèn phản chiếu trong mắt anh, sâu và lạnh.
Trợ lý bước vào: “Tổng giám đốc, dự án với Tô Nhược Lam đã ký xong. Cần tôi đổi người phụ trách không?”
Anh im lặng một lúc, rồi lắc đầu. “Không cần.”
“Nhưng nếu để cô ấy làm, sẽ gặp nhau thường xuyên hơn. Điều đó có thể…”
“Càng tốt.” Anh ngắt lời, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những tòa nhà chìm trong mưa.
“Càng nhìn thấy, càng dễ quên.”
Trợ lý thoáng ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi thêm.
Sau khi người kia rời đi, Cố Tư Hàn khẽ nhắm mắt, nụ cười lạnh hiện nơi khóe môi.
Anh tự nhủ rằng mình đã quên, rằng cô chỉ còn là một gương mặt trong hồ sơ công việc.
Nhưng trong đáy lòng anh, hình ảnh cô đứng giữa tầng thượng, gió thổi tung mái tóc, ánh mắt cứng cỏi mà đau đớn — vẫn hằn sâu đến mức không thể xóa.
Anh hạ ly rượu, khẽ nói một mình:
“Xa lạ ư?
Nếu thật sự xa lạ được, thì tốt biết mấy.”