1,665 từ
Không khí Bắc Thành vào đầu đông lạnh buốt, gió quẩn quanh những con phố dài, cuốn theo hương cà phê từ quán nhỏ nơi góc đường. Tô Nhược Lam kéo áo khoác, bước nhanh về phía trụ sở tạm của dự án Cố Thị. Trên tay cô là tập hồ sơ dày, những bản thiết kế mới cô đã thức suốt ba đêm để hoàn thiện.
Ba năm rời khỏi thành phố này, cô đã học được cách sống mà không cần ai, cách chịu đựng sự cô đơn như một thói quen. Nhưng chỉ cần một ánh nhìn của anh — tất cả bức tường cô dày công xây lại đều có thể sụp đổ trong giây lát.
Cô hít sâu, bước vào thang máy. Cửa sắt khép lại, phản chiếu hình ảnh người phụ nữ trong bộ vest đen, môi nhạt màu và ánh mắt trầm tĩnh. Chỉ có điều, trong đôi mắt ấy vẫn còn thứ gì đó chưa được tắt hẳn — như tàn tro vẫn giữ hơi ấm sau cơn cháy.
Phòng họp tầng 25 sáng trưng ánh đèn. Các giám đốc ngồi thành hàng, trước mặt là màn hình lớn chiếu bản phối cảnh mới.
Cố Tư Hàn ngồi ở vị trí trung tâm, tay đan hờ trên bàn, gương mặt không biểu cảm, đôi mắt sâu đen như vực nước lạnh. Anh nhìn bản vẽ, nhưng ánh mắt dừng lại trên người đang trình bày — Tô Nhược Lam.
Cô đứng cạnh màn hình, giọng đều và rõ:
“Phần mặt kính tầng thượng tôi muốn thay đổi độ phản quang, để khi ánh sáng chiếu vào buổi sớm hoặc hoàng hôn, công trình sẽ như đang thở. Cảm giác chuyển động đó sẽ tạo hiệu ứng thị giác mạnh cho người nhìn.”
Giọng cô chuyên nghiệp, bình tĩnh đến mức chẳng còn gì giống người từng yếu mềm vì tình.
Một giám đốc phụ trách tài chính lên tiếng:
“Chi phí thay đổi vật liệu sẽ tăng 8%, cô có đảm bảo tiến độ không bị ảnh hưởng?”
“Có.” Cô trả lời dứt khoát. “Tôi đã liên hệ nhà cung cấp và điều chỉnh lại quy trình.”
Không khí trong phòng họp im lặng vài giây. Cố Tư Hàn khẽ gật đầu, giọng anh trầm nhưng lạnh:
“Được. Làm theo phương án này.”
Cô cúi đầu cảm ơn, vừa định thu dọn tài liệu thì giọng anh vang lên:
“Cô Tô, ở lại sau cuộc họp. Tôi có việc muốn trao đổi riêng.”
Cô hơi sững lại, nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ bình thản. “Vâng.”
Mọi người rời đi, cửa phòng đóng lại, chỉ còn hai người. Ánh sáng trắng phản chiếu lên gương mặt anh — sắc sảo, lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại mang thứ gì đó lạ lùng, như ngọn lửa bị dập mà vẫn còn khói.
“Anh có chuyện gì?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhưng không tránh được lạnh lẽo.
Anh đứng dậy, bước chậm về phía cô. “Anh muốn hỏi… bản thiết kế tầng thượng lần trước, tại sao em giữ lại chi tiết cầu kính?”
Cô thoáng giật mình. “Vì nó phù hợp với bố cục tổng thể.”
“Thật sao?” Anh nhìn thẳng vào mắt cô. “Hay vì đó là thiết kế đầu tiên của em ba năm trước?”
Cô cười khẽ, đôi mắt ánh lên vẻ mỉa mai. “Nếu anh nghĩ tôi còn đủ tình cảm để lưu giữ quá khứ vào trong công việc, thì anh đánh giá tôi thấp rồi.”
Anh im lặng, ánh nhìn dừng nơi gương mặt cô. Một lúc lâu, anh khẽ nói:
“Anh không đánh giá thấp. Chỉ là anh biết, có những thứ dù cố chôn, cũng không biến mất.”
“Anh đang nói ai?”
“Em.”
Không khí bỗng đặc quánh. Gió ngoài cửa sổ rít lên, kéo theo tiếng rè rè của máy điều hòa.
Cô hít sâu, giọng vẫn đều: “Tổng giám đốc Cố, chúng ta không còn gì để bàn ngoài công việc.”
Anh khẽ cười, nụ cười không đến mắt. “Công việc à? Em thật sự có thể nhìn anh như sếp của mình sao?”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt lạnh tanh. “Chẳng phải anh cũng làm được sao? Đối xử với tôi như người xa lạ, không một chút cảm xúc.”
Anh không đáp. Nhưng ánh mắt ấy — ánh mắt từng khiến cô say đắm suốt những năm thanh xuân, giờ đây vẫn khiến tim cô run lên như cũ.
Một giây thôi, cô thấy mình quay lại đêm mưa ba năm trước, nơi anh nắm tay cô thật chặt, hứa rằng sẽ không buông. Nhưng cuối cùng, chính anh lại là người đẩy cô vào vực sâu.
Cô quay đi, giọng nghẹn mà cố giữ bình thản:
“Anh có biết cảm giác của người bị bỏ lại là gì không?”
“Biết.” Anh nói, giọng thấp. “Vì sau đó, anh là người bị bỏ lại.”
Cô khựng người, đôi tay siết chặt.
“Anh không có quyền nói câu đó.”
Anh bước gần thêm một chút, giọng anh càng trầm hơn, mang theo hơi thở sát bên tai cô:
“Nhưng anh vẫn nói. Vì anh đã trải qua ba năm không một ngày nào yên giấc.”
Cô lùi lại, né tránh ánh mắt đó. “Anh nên biết, những gì anh nói bây giờ chẳng còn nghĩa lý gì.”
“Với em thì không. Nhưng với anh, nó là tất cả.”
Cô bật cười khô khốc. “Tất cả của anh được tính bằng im lặng và phản bội à?”
Anh không đáp, chỉ nhìn cô. Ánh mắt anh chạm vào cô như lưỡi dao mỏng — vừa đau vừa ấm. Cô ghét chính mình vì vẫn còn cảm nhận được hơi ấm đó.
Cuối cùng, cô nói: “Nếu không còn gì khác, tôi xin phép đi trước.”
Cô xoay người, định bước ra, nhưng anh nói khẽ sau lưng:
“Em thay đổi nhiều thật. Chỉ ánh mắt là vẫn như cũ.”
Bước chân cô dừng lại. Tim nhói lên, đau nhói đến mức khó thở.
Cô không quay lại.
“Anh sai rồi. Ánh mắt cũ, nhưng tim thì không còn chỗ cho anh nữa.”
Cô rời khỏi phòng, để lại anh đứng im, đôi mắt dõi theo khoảng trống nơi cửa vừa khép.
Buổi chiều, mưa lại rơi. Bắc Thành luôn như thế — cứ mỗi khi cô mệt mỏi, trời lại đổ cơn mưa mỏng như sợi chỉ. Cô ngồi trong xe, nhìn dòng người qua ô kính mờ hơi nước. Từng khuôn mặt xa lạ, từng chiếc ô che đi thế giới ngoài kia.
Cô nhớ lại ánh mắt anh — sâu, lạnh, nhưng chứa thứ gì đó như nỗi đau giấu kín.
Dù muốn phủ nhận, tim cô vẫn run lên mỗi khi nghĩ đến.
“Không được yếu lòng, Tô Nhược Lam.”
Cô thì thầm với chính mình, tay nắm chặt vô lăng.
Tối muộn.
Cô về đến khách sạn, bật đèn, không gian tĩnh lặng đến rợn người. Laptop vẫn sáng trên bàn, màn hình dừng ở bản thiết kế đang dở dang.
Cô mở tủ, lấy ra mảnh giấy cũ anh từng gửi cùng mô hình cầu kính — tờ giấy cô đã giấu đi, tưởng rằng có thể quên.
“Dù gãy, cũng không thể xoá.”
Cô nhìn dòng chữ, mắt nhòe đi. Trong đầu cô lại hiện lên khoảnh khắc anh cúi xuống buộc dây giày cho cô, những buổi chiều họ cùng đi dọc bờ sông, anh cười bảo:
“Ánh mắt em khiến anh muốn sống chậm lại.”
Giờ thì sao? Anh vẫn nhìn cô bằng ánh mắt ấy, nhưng là qua khoảng cách của hai người đã mất nhau.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ Cố Thư Kỳ:
“Anh trai em vừa gặp tai nạn nhỏ ở công trường. Không nghiêm trọng, nhưng đang ở bệnh viện. Chị có thể đến không?”
Cô đứng lặng một lúc lâu. Ngón tay run nhẹ, nhưng cuối cùng, cô cất điện thoại vào túi, khoác áo bước ra ngoài.
Bệnh viện Bắc Thành.
Ánh đèn trắng chói lọi, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Cô đi qua hành lang dài, nhìn thấy Cố Tư Hàn đang ngồi trên giường bệnh, tay phải băng lại, áo sơ mi còn dính bụi.
Thư Kỳ thấy cô đến liền mừng rỡ: “Chị Tô!”
Anh ngẩng lên. Ánh mắt họ chạm nhau — chỉ một khoảnh khắc thôi, mọi lớp vỏ bọc lạnh lùng đều tan rã.
“Anh không sao chứ?” Cô hỏi, giọng khẽ run.
“Không sao.” Anh đáp, giọng trầm thấp, mắt vẫn nhìn cô. “Chỉ trầy xước thôi.”
Cô đứng đó, lúng túng không biết phải nói gì. Ánh nhìn của anh — vẫn là ánh nhìn ấy, chứa đựng quá khứ, hối hận và cả điều gì đó sâu hơn, khiến cô không thể bình tâm.
“Cảm ơn em đã đến.” Anh nói.
“Không có gì. Em gái anh nhắn, tôi chỉ đến xem tình hình.”
“Vậy à.” Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười lẫn trong mệt mỏi. “Dù lý do là gì, anh vẫn thấy vui.”
Cô im lặng. Một lát sau, y tá vào kiểm tra, cô mượn cớ đứng ra ngoài.
Ở hành lang, cô dựa tường, nhắm mắt. Tim vẫn đập mạnh.
Cô tự hỏi, rốt cuộc cô đang sợ gì?
Sợ anh tổn thương, hay sợ chính mình vẫn còn quan tâm?
Từ phòng bệnh, giọng Thư Kỳ vang ra khe cửa:
“Anh à, sao không nói thật với chị ấy?”
“Không cần.” Anh đáp nhỏ. “Nếu cô ấy biết anh bị thương vì cứu công nhân, cô ấy sẽ thấy có lỗi. Anh không muốn vậy.”
Cô khẽ mở mắt, bàn tay siết chặt. Một dòng cảm xúc dâng lên — không phải yêu, không phải hận, mà là một nỗi đau lặng lẽ như gió chạm da.
Cô bước đi thật nhanh, không quay đầu lại.
Đêm đó, cô không ngủ được. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn thành phố rực sáng phía xa. Mưa lại rơi, những hạt mưa nhỏ rơi trên mặt kính như tiếng thở dài của ai đó.
Trong đầu cô vẫn là ánh mắt anh trong bệnh viện — ánh mắt khiến cô như mất hết lý trí.
Cô biết, cô không nên yếu lòng. Nhưng tim vẫn đau, dù cô đã cố dặn mình rằng mọi thứ đã qua.
Cô chạm tay lên ngực, cười khẽ, nụ cười đầy chua xót:
“Hóa ra, tim… vẫn chưa học được cách quên.”