1,802 từ
Buổi chiều cuối tuần, Bắc Thành đổ nắng vàng nhạt, không quá gắt nhưng đủ để phản chiếu ánh sáng lấp lánh trên những tòa nhà kính cao tầng. Tô Nhược Lam đặt tập bản vẽ xuống bàn, ngẩng đầu nhìn đồng hồ: 5 giờ 40 phút. Cô còn hai mươi phút để đến khách sạn Royal, nơi diễn ra buổi tiệc giao lưu giữa giới thiết kế và doanh nghiệp lớn của thành phố.
Công ty cô — Hạo Tín Design, được mời tham dự với tư cách đơn vị đối tác của Cố Thị trong dự án mới. Một sự kiện sang trọng, chuyên nghiệp, nơi những cái bắt tay và những lời xã giao mỉm cười đều được cân nhắc kỹ lưỡng.
Nhưng với cô, buổi tiệc này lại mang một trọng lượng khác.
Cô biết anh sẽ có mặt.
Từ khi dự án bắt đầu, cô luôn cố gắng tránh những buổi gặp mặt ngoài giờ, nhưng lần này là bắt buộc. Trước gương, cô chỉnh lại mái tóc, đôi môi đánh một lớp son nhạt, đủ để tạo vẻ tự tin mà không phô trương. Trong gương phản chiếu là một người phụ nữ có vẻ bình thản, nhưng sâu trong ánh mắt ấy — vẫn có điều gì đó chưa thể giấu đi hoàn toàn.
Khách sạn Royal lộng lẫy với ánh đèn vàng, tiếng nhạc du dương xen lẫn tiếng cười nói. Những chiếc ly pha lê khẽ chạm nhau, rượu vang sóng sánh.
Cô bước vào, nhận ra nhiều gương mặt quen thuộc trong giới thiết kế. Ai cũng mỉm cười, lịch sự trao nhau danh thiếp.
“Cô Tô, cô đến rồi!”
Một giọng nữ vang lên, là Giang Uyển, trưởng phòng PR của Hạo Tín, vừa vẫy tay vừa tiến lại gần.
“Bên Cố Thị cũng đến rồi đấy. Tổng giám đốc Cố vừa xuất hiện, cả hội trường như bừng sáng luôn.”
Tô Nhược Lam khẽ mỉm cười, không đáp.
Đúng lúc đó, đám đông phía cửa ra xôn xao. Một người đàn ông trong bộ vest đen bước vào, dáng cao, vai rộng, khuôn mặt sắc lạnh đến mức mọi ánh nhìn đều bị hút về phía anh.
Cố Tư Hàn.
Anh trông vẫn như ngày nào, thậm chí còn lạnh lùng hơn. Ánh mắt anh quét một vòng, chỉ dừng lại thoáng chốc nơi cô, rồi nhanh chóng dời đi. Nhưng dù chỉ trong tích tắc, tim cô vẫn run lên một nhịp.
Buổi tiệc diễn ra êm đềm, các nhà đầu tư lần lượt chào hỏi. Khi đến phần ký kết hợp tác chiến lược giữa hai công ty, Tô Nhược Lam đại diện cho Hạo Tín cùng Cố Tư Hàn đứng trên sân khấu, cùng ký tên vào văn bản trước hàng chục ống kính phóng viên.
Ánh đèn flash lóe sáng, họ đứng cạnh nhau, khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của đối phương.
“Cười một chút, cô Tô.”
Phóng viên hô to.
Cô mím môi, gượng cười nhẹ, còn anh chỉ khẽ nghiêng đầu, biểu cảm lạnh nhạt nhưng hoàn hảo đến mức không ai chê được.
Những tấm ảnh ấy, chỉ vài giờ sau, đã phủ kín các trang báo điện tử.
Tối hôm đó, trên mạng xã hội xuất hiện một bài viết với tiêu đề bắt mắt:
“Tổng giám đốc Cố Thị và nữ kiến trúc sư tài năng Tô Nhược Lam – mối quan hệ không chỉ là công việc?”
Bên dưới là hàng loạt tấm ảnh từ buổi tiệc — ánh mắt họ nhìn nhau, nụ cười nhạt, khoảng cách gần. Có người còn đào lại ảnh cũ từ ba năm trước — khi Tô Nhược Lam còn làm việc cho công ty thiết kế quốc tế ở Bắc Thành, cùng Cố Tư Hàn xuất hiện trong một buổi triển lãm kiến trúc.
Dòng chữ dưới bức ảnh ghi:
“Từng có tin đồn hẹn hò, nay lại tái ngộ trong dự án trăm tỷ.”
Chỉ sau một đêm, từ khóa “Cố Tư Hàn – Tô Nhược Lam” leo top tìm kiếm.
Sáng hôm sau, khi bước vào công ty, không khí có gì đó khác lạ. Các nhân viên nhìn cô, rồi nhanh chóng tránh ánh mắt.
Giang Uyển kéo cô ra hành lang, hạ giọng:
“Lam, cậu xem mạng chưa? Tin đồn kia lan khắp rồi. Mấy đối tác Nhật và Singapore vừa gửi email hỏi lại thông tin ‘mối quan hệ riêng tư giữa người phụ trách dự án và đại diện chủ đầu tư’. Họ sợ công việc thiếu minh bạch.”
Cô cau mày, mở điện thoại. Hàng loạt tiêu đề nhảy lên màn hình, những bức ảnh ghép, những dòng bình luận ác ý.
“Lợi dụng tình cũ để ký hợp đồng?”
“Cặp đôi quyền lực Bắc Thành tái hợp?”
“Tình – tiền – hợp đồng: ai là người thắng?”
Tim cô lạnh đi.
“Giang Uyển, cậu nhắn bộ phận truyền thông ra thông cáo chính thức. Nói rõ rằng mối quan hệ giữa tôi và Tổng giám đốc Cố hoàn toàn là hợp tác công việc. Không có chuyện cá nhân.”
“Được, nhưng…” Giang Uyển do dự. “Tin kiểu này mà chỉ phủ nhận, dân mạng càng đồn nhiều. Cậu có chắc Cố Thị cũng sẽ ra thông cáo tương tự không?”
Cô im lặng.
Đúng vậy — điều khiến cô lo không phải dư luận, mà là anh.
Cố Tư Hàn luôn kín tiếng, không thích ồn ào. Nhưng nếu anh im lặng, mọi nghi ngờ sẽ dồn về phía cô.
Buổi chiều, cô nhận được cuộc gọi từ Tổng giám đốc Hạo Tín – Trần Dũng.
“Nhược Lam, chuyện tin đồn tôi đã thấy. Tôi tin cô, nhưng phía đối tác nước ngoài yêu cầu xác minh. Họ nói, nếu không làm rõ, họ sẽ tạm dừng việc ký phụ lục hợp đồng.”
Cô siết chặt điện thoại. “Tôi hiểu. Tôi sẽ xử lý.”
“Có lẽ cô nên trực tiếp gặp Tổng giám đốc Cố để bàn hướng thống nhất. Chuyện này không thể để kéo dài.”
“Vâng.”
Buổi tối, cô đến văn phòng Cố Thị. Ánh đèn tầng 27 vẫn sáng, chứng tỏ anh còn ở đó. Cửa phòng mở, anh đang đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng:
“Không cần xóa bài. Ai quan tâm, cứ để họ tự đoán.”
Cô đứng sững ngoài cửa. Anh… không định phủ nhận sao?
Anh quay lại, ánh mắt chạm vào cô.
“Em đến rồi.”
“Anh biết có tin đồn về chúng ta chứ?” Cô đi thẳng vào vấn đề.
“Biết.” Anh đặt điện thoại xuống bàn, bình thản như thể chẳng có gì đáng để bận tâm.
“Vậy tại sao anh không đính chính?”
Anh nhìn cô, khóe môi khẽ cong, không phải nụ cười mà là sự thách thức:
“Tại sao anh phải làm thế?”
Cô nghẹn lại. “Anh có biết tin này ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi, thậm chí đến hợp đồng của công ty tôi không?”
“Anh biết.” Anh chậm rãi bước lại gần, giọng thấp đi:
“Nhưng em sợ điều đó vì sao? Vì danh tiếng, hay vì sợ người khác biết chúng ta từng yêu nhau?”
“Cố Tư Hàn!” Cô hét khẽ. “Anh đừng mang quá khứ ra để làm trò đùa.”
Anh dừng lại, ánh mắt sâu thẳm. “Nếu là trò đùa, anh đã chẳng im lặng ba năm.”
Không khí như ngưng đọng.
Cô hít sâu, cố giữ bình tĩnh:
“Bây giờ tôi chỉ muốn làm rõ rằng giữa chúng ta không có bất kỳ mối quan hệ riêng tư nào. Tôi cần anh ký xác nhận để công ty tôi gửi báo cáo cho đối tác.”
Anh nhìn tờ giấy trong tay cô, ánh mắt thoáng buồn, rồi khẽ nói:
“Anh sẽ ký. Nhưng em nghĩ ký xong là xong sao?”
Cô im lặng.
“Tin đồn chỉ là cái cớ. Thực ra ai cũng biết, chỉ cần nhìn ánh mắt em hôm qua, họ sẽ tin có gì đó hơn công việc.”
“Anh đang cố tình làm khó tôi?”
“Không.” Anh khẽ lắc đầu. “Anh chỉ muốn em biết — thứ khiến họ nghi ngờ không phải lời đồn, mà là cách em nhìn anh. Giống hệt như ba năm trước.”
Cô siết chặt tờ giấy, giọng run lên:
“Anh thật nhỏ nhen.”
“Có lẽ.” Anh cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy lại khiến cô thấy đau lòng hơn bất kỳ lời mắng chửi nào. “Nhưng nhỏ nhen là cách duy nhất để anh giữ em lại bên cạnh thêm một chút.”
Cuộc nói chuyện kết thúc trong im lặng. Anh ký vào giấy, đưa lại cho cô. Cô nhận lấy, quay người bước ra mà không nói thêm một lời.
Ngoài trời, gió thổi mạnh, cuốn tung mái tóc cô. Trong thang máy, cô nhìn vào tấm gương inox phản chiếu gương mặt mình — nhợt nhạt, mệt mỏi, và cay đắng.
Từ khi nào, mỗi cuộc gặp giữa họ đều trở thành một cuộc giằng co?
Từ khi nào, ánh mắt anh lại vừa khiến cô muốn trốn, vừa khiến tim cô loạn nhịp?
Sáng hôm sau, Cố Thị bất ngờ ra thông cáo chính thức:
“Tin đồn về mối quan hệ cá nhân giữa Tổng giám đốc Cố Tư Hàn và kiến trúc sư Tô Nhược Lam là sai sự thật. Hai bên chỉ hợp tác trong phạm vi dự án.”
Tất cả những trang tin từng tung tin đồn đều đồng loạt gỡ bài.
Tô Nhược Lam nhìn dòng thông cáo, lòng nhẹ đi một chút. Nhưng cùng lúc, cô nhận được tin nhắn từ Giang Uyển:
“Tin nội bộ: người tung tin là người trong giới. Có khả năng phía đối thủ của Cố Thị cố tình làm để gây mất uy tín dự án.”
Cô trầm ngâm. Một cảm giác bất an len vào lòng.
Và như để xác nhận nỗi lo ấy, chỉ nửa giờ sau, Trần Dũng gọi đến:
“Nhược Lam, chúng ta có rắc rối. Đối tác muốn kiểm tra toàn bộ hồ sơ giao dịch giữa Hạo Tín và Cố Thị. Họ nói nghi ngờ có ‘chuyển khoản nội bộ không minh bạch’.”
Cô sững người. “Sao lại thế được? Mọi quy trình đều hợp pháp.”
“Anh biết, nhưng họ nói có người gửi email nặc danh kèm bằng chứng giả mạo.”
Tối hôm đó, cô ngồi một mình trong văn phòng trống, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt mệt mỏi. Mọi thứ rối tung. Tin đồn, hợp đồng, nghi ngờ… tất cả đang siết lấy cô như sợi dây vô hình.
Điện thoại rung — tin nhắn từ Cố Tư Hàn:
“Đừng lo. Anh đang xử lý. Nhưng em nên chuẩn bị tâm lý — ai đó muốn hủy dự án này, và mục tiêu thật sự là em.”
Cô nhìn dòng chữ, lòng thắt lại.
“Tại sao là tôi?” cô nhắn lại.
“Vì em là điểm yếu duy nhất của anh.”
Tin nhắn hiện lên, khiến tim cô chao đảo. Bên ngoài, gió rít qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh mùa đông Bắc Thành.
Cô khẽ nhắm mắt, nụ cười cay đắng hiện trên môi:
“Ánh mắt cũ, tin đồn mới — hóa ra, chúng ta vẫn chẳng thể bình yên.”