1,702 từ
Trời Bắc Thành lạnh đến buốt tay. Những đợt gió đầu đông len qua từng khe cửa, cuốn theo mùi cỏ khô và hơi nước ẩm, khiến người ta dễ nhớ lại những chuyện cũ tưởng đã chôn vùi.
Tô Nhược Lam ngồi trong xe, nhìn ra ngoài cửa kính mờ hơi sương. Hôm nay là ngày lễ kỷ niệm thành lập mười năm của Cố Thị, một buổi tiệc xa hoa quy tụ toàn bộ giới kinh doanh của thành phố. Dù không muốn, cô vẫn phải đến. Hạo Tín là đối tác chính của họ trong dự án trụ sở mới, sự có mặt của cô vừa là nghĩa vụ, vừa là phép lịch sự.
Cô khẽ thở dài, mở túi xách kiểm tra lại phong bì thư mời màu bạc. Trên đó, tên cô được in nổi rõ nét — “Tô Nhược Lam – Giám đốc thiết kế, Hạo Tín Design”. Dưới ánh đèn, dòng chữ lấp lánh như có chút châm biếm.
“Cố Thị,” cô lẩm bẩm, “cả cái tên cũng khiến tim mình không yên.”
Sảnh tiệc rực rỡ ánh đèn pha lê. Dàn nhạc đang chơi khúc dương cầm nhẹ nhàng, tiếng ly rượu chạm nhau vang lên khắp nơi. Những người phụ nữ trong những bộ váy dạ hội lộng lẫy, những người đàn ông trong vest sang trọng, nụ cười xã giao pha lẫn sự toan tính.
Tô Nhược Lam bước vào, gương mặt bình thản, váy dài màu ngọc trai ôm vừa vặn cơ thể, mái tóc búi gọn sau gáy. Dáng cô đi qua giữa đám đông, không quá nổi bật nhưng lại khiến người ta phải ngoái nhìn — lạnh nhã, điềm tĩnh, có một loại tự tin không cần phô trương.
“Cô Tô, mời bên này.”
Một nhân viên phục vụ dẫn cô đến khu vực dành cho khách mời đặc biệt.
Cô thoáng ngẩng lên — Cố Tư Hàn đang đứng đó, giữa những ánh đèn và tiếng nói cười. Anh mặc vest đen, cà vạt cùng tông, khí chất như tách biệt khỏi mọi thứ xung quanh. Khi anh quay lại, ánh nhìn của họ gặp nhau.
Ánh mắt anh vẫn vậy, trầm tĩnh nhưng sâu, như thể ẩn chứa hàng nghìn điều không nói.
“Cô đến rồi.” Anh khẽ nói, giọng trầm vang lên giữa tiếng nhạc ồn ã.
“Là công việc.” Cô đáp, cố giữ giọng bình thường.
“Phải. Công việc.”
Khóe môi anh nhếch nhẹ, không rõ là cười hay tự giễu.
Tiệc bắt đầu. Lời phát biểu, màn trình diễn ánh sáng, những tràng pháo tay nối tiếp nhau. Tô Nhược Lam ngồi ở hàng ghế thứ hai, bên cạnh là giám đốc một công ty bất động sản lớn. Cô chăm chú nhìn về sân khấu, nhưng tâm trí lại lơ đãng.
Cho đến khi người dẫn chương trình cất giọng:
“Và bây giờ, xin mời Tổng giám đốc Cố Tư Hàn lên phát biểu và cắt bánh kỷ niệm cùng vị hôn thê tương lai — tiểu thư Lâm Uyển Dư.”
Cô giật mình. Không khí xung quanh rộ lên những tiếng xì xào phấn khích.
Vị hôn thê?
Cô ngẩng lên. Trên sân khấu, anh đang mỉm cười bắt tay khách mời, bên cạnh là một cô gái mặc váy trắng dài, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt dịu dàng nhìn anh như thể chỉ có anh tồn tại trên thế gian.
Máu trong người cô dường như đông lại.
Uyển Dư — cái tên này không xa lạ. Cô từng thấy nó trong tờ báo thương mại tháng trước, gắn liền với danh hiệu “con gái út của Chủ tịch tập đoàn Uyển Hòa, đối tác chiến lược của Cố Thị”.
Nhìn từ xa, cô gái ấy rạng rỡ như ánh sáng. Còn anh, đứng cạnh, bình thản và chín chắn, ánh mắt không hề né tránh.
Tiếng pháo hoa nổ tung ngoài khung cửa kính, lấp lánh phản chiếu trên chiếc váy cưới trắng ngà của Lâm Uyển Dư.
Một cơn sóng lạnh chạy dọc sống lưng Tô Nhược Lam.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức ba năm trước ùa về.
Hôm đó, Bắc Thành cũng lạnh như hôm nay, gió lùa qua mái hiên, cuốn theo hương nhài nhè nhẹ. Cô mặc chiếc váy cưới anh chọn — ren trắng, dáng trơn, đơn giản mà thanh nhã.
Cả thế giới của cô gói gọn trong ngày hôm ấy.
“Anh có chắc không?” Cô từng hỏi, giọng khẽ như gió.
“Chắc.” Anh nắm tay cô, nhìn cô bằng ánh mắt kiên định. “Sau này, dù xảy ra chuyện gì, em vẫn là người anh chọn.”
Nhưng vài giờ sau, khi lễ đính hôn chuẩn bị bắt đầu, một tin nhắn đến từ trợ lý của anh:
“Tổng giám đốc Cố bị cảnh sát triệu tập tạm thời vì vụ kiện của Cố Thị. Lễ đính hôn tạm hoãn.”
Cô đã đợi, từ sáng đến đêm. Khi tiệc tan, váy cưới ướt sũng vì ly rượu ai đó vô tình làm đổ. Mà có lẽ không phải vô tình.
Bởi người cầm ly rượu ấy — là một người phụ nữ lạ mặt, đến gần cô và nói bằng giọng dịu dàng mà lạnh buốt:
“Cố Tư Hàn có những mối bận tâm lớn hơn cô tưởng đấy. Cô nên biết đâu là chỗ mình nên dừng.”
Cô không hỏi thêm, chỉ nhìn chất lỏng đỏ sẫm lan dần trên váy trắng — như vết máu loang.
Đó là ngày mọi thứ trong cô sụp đổ.
Giờ đây, đứng giữa hội trường sáng rực, cô lại thấy trước mắt mình là màu đỏ ấy — màu của rượu vang, màu của vết thương cũ chưa lành.
“Cô Tô, cô ổn chứ?”
Giang Uyển khẽ chạm vào tay cô, kéo cô ra khỏi dòng hồi ức.
“Ổn.” Cô đáp khẽ, nhưng tay vẫn lạnh buốt.
Trên sân khấu, MC mời các vị khách nâng ly chúc mừng. Phục vụ lần lượt rót rượu. Một ly vang đỏ được đưa đến trước mặt cô.
Cô nâng ly lên, nụ cười nhạt, ánh mắt khẽ lướt qua bóng dáng anh đang cắt bánh cùng vị hôn thê.
Anh cũng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt cô trong đám đông. Một thoáng ngừng lại.
Cô khẽ nghiêng tay, rượu tràn ra viền ly, rơi thành vệt đỏ trên ngón tay — màu sắc quen thuộc đến nghẹt thở.
Sau lễ chính, cô tìm góc khuất gần hành lang, định rời đi. Nhưng vừa quay lưng, giọng anh vang lên sau lưng:
“Em vẫn thích rượu vang đỏ nhỉ?”
Cô dừng lại, không quay đầu. “Không. Từ lâu rồi, tôi không uống nữa.”
“Vì hôm đó?” Anh hỏi khẽ.
Cô siết chặt tay, giọng bình thản đến lạnh: “Anh còn nhớ hôm đó sao? Tôi tưởng anh quên rồi.”
Anh tiến đến, khoảng cách chỉ còn vài bước. “Không quên. Anh nhớ rõ, từng chi tiết.”
“Vậy anh có nhớ ai đã khiến váy cưới của tôi biến thành một mảng đỏ?”
Anh im lặng. Trong ánh đèn vàng, khuôn mặt anh tối lại.
“Anh không biết.” Anh nói sau cùng. “Khi anh đến nơi, mọi thứ đã kết thúc. Người ta nói em bỏ đi.”
“Phải.” Cô cười nhạt. “Tôi bỏ đi. Vì đứng lại thì được gì?”
Không khí tràn ngập mùi rượu, lạnh lẽo như gió đêm Bắc Thành.
“Lúc đó, anh bị kéo vào vụ kiện nội bộ của Cố Thị. Nếu anh không xử lý, công ty đã mất tất cả.” Anh nói, giọng nghẹn lại. “Anh định giải quyết xong sẽ đến tìm em.”
“Nhưng tôi đã đi rồi.”
“Ba năm qua, anh luôn nghĩ, nếu hôm đó anh chỉ đến chậm mười phút, có lẽ chúng ta đã khác.”
Cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt trong suốt đến mức đau lòng. “Không. Dù có đến sớm, kết cục vẫn thế thôi. Chúng ta không cùng thế giới, anh Tư Hàn.”
Anh bật cười khẽ, tiếng cười lẫn vào tiếng nhạc, trầm buồn như gió. “Thế giới của anh, từ lâu đã là em rồi.”
Họ im lặng. Chỉ còn tiếng rượu vang chảy xuống ly, từng giọt đỏ rực rỡ.
Tô Nhược Lam định quay đi, nhưng khi bước ngang qua bàn trưng bày, một cô gái trong nhóm khách vô tình xoay người, ly rượu trên tay đổ xuống, toàn bộ chất lỏng đỏ sẫm hắt thẳng vào người cô.
Rượu thấm vào vải, loang ra như vết máu. Không khí xung quanh sững lại.
Cô gái kia hoảng hốt: “Xin lỗi, tôi… tôi không cố ý…”
Nhưng Tô Nhược Lam không nói gì. Cô chỉ đứng đó, mắt nhìn xuống vết đỏ thẫm trên váy trắng ngà — y hệt năm xưa.
Tim cô như có ai bóp chặt.
Một bàn tay mạnh mẽ kéo lấy cô. “Đừng đứng đó.”
Giọng anh vang lên, lạnh nhưng đầy lo lắng. Anh cởi áo vest khoác lên vai cô, che đi phần váy ướt.
Ánh đèn pha lê phản chiếu lên mái tóc anh, khiến cô nhớ đến khoảnh khắc trong lễ đính hôn cũ — khi anh cũng từng nắm tay cô, bảo: “Em là điều duy nhất anh chắc chắn.”
Cô khẽ nói, giọng run: “Đừng tốt với tôi nữa, Cố Tư Hàn.”
Anh cúi đầu, ánh mắt trầm như đáy nước. “Anh không tốt. Anh chỉ… không muốn quá khứ lặp lại.”
“Muộn rồi.”
Cô bước ra khỏi sảnh tiệc, để lại anh đứng giữa ánh sáng lung linh và mùi rượu nồng nặc.
Bên ngoài, gió lạnh thổi qua hàng đèn đường. Cô cởi áo vest, nắm chặt trong tay. Chất vải còn vương hơi ấm của anh, nhưng lòng cô chỉ thấy lạnh.
Mưa bắt đầu rơi, mỏng như sương. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ đục, mi mắt cay xè.
Trong điện thoại, màn hình sáng lên — tin nhắn từ số lạ:
“Nếu cô muốn giữ danh tiếng của mình, tốt nhất đừng đến gần Cố Tư Hàn nữa. Đây là lời khuyên cuối cùng.”
Bên dưới là một bức ảnh chụp cô và anh đứng gần nhau trong hành lang, ngay sau sự cố đổ rượu.
Tay cô run lên.
Một cơn gió mạnh thổi qua, khiến chiếc váy lạnh dính chặt vào da. Mùi rượu vẫn còn, nồng nàn, dai dẳng — giống như ký ức về anh, không cách nào rửa sạch.
Cô tự hỏi, bao nhiêu năm nữa mới quên được mùi vị ấy, mùi của một ly rượu đổ lên váy cưới, của một tình yêu đã chết mà vẫn cháy âm ỉ trong tim?