MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Muộn Giữa Lòng Thành PhốChương 8: Anh vẫn nhớ mùi hương ấy

Tình Muộn Giữa Lòng Thành Phố

Chương 8: Anh vẫn nhớ mùi hương ấy

1,610 từ

Thang máy của tòa nhà Cố Thị lúc nào cũng vận hành êm như tiếng thì thầm. Buổi sáng Bắc Thành hôm nay trời có sương, gió lạnh, và ánh nắng mờ nhạt len qua lớp kính cao tầng, chiếu lên sàn đá hoa cương phản chiếu những vệt sáng vàng mảnh.

Tô Nhược Lam bước vào sảnh, đôi giày cao gót va nhẹ xuống nền tạo âm thanh đều đặn. Cô đến sớm hơn dự định, tay cầm tập bản vẽ khổ lớn cho buổi họp bàn thiết kế tầng trệt. Dự án đang trong giai đoạn hoàn thiện mô hình, mọi chi tiết phải được kiểm tra cẩn thận, không cho phép sai sót.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải dãy gương phản chiếu hình ảnh chính mình – gương mặt lạnh nhạt, tóc buộc gọn, môi không son, ánh mắt thản nhiên. Mọi thứ đều được sắp xếp kỹ càng để che đi một điều duy nhất: run rẩy.

Từ sau buổi tiệc hôm đó, cô cố tránh gặp anh. Nhưng công việc lại buộc họ liên hệ qua mail, qua các buổi báo cáo, qua những văn bản ký tên song song. Cô nghĩ, có lẽ mình đã làm tốt – cho đến hôm nay.

Khi cửa thang máy mở ra, cô không kịp nhận ra người đang đứng bên trong.

Áo sơ mi đen, cà vạt xám tro, mùi hương gỗ trầm thoang thoảng, ánh mắt sâu thẳm.

Cố Tư Hàn.

Không khí trong khoang thang máy như đông lại. Anh ngẩng lên, nhìn cô vài giây, sau đó lặng lẽ lùi sang một bên, ấn giữ nút cửa mở.

“Vào đi.” Giọng anh trầm thấp, bình thản như thể họ chỉ là hai người xa lạ.

Cô do dự một chút, rồi bước vào.

Cửa đóng lại, âm thanh cơ khí vang lên rất khẽ, như một tiếng thở bị kìm nén.

Không gian chỉ đủ cho hai người đứng đối diện nhau. Ánh sáng trắng chiếu xuống, soi rõ từng hơi thở.

Cô quay mặt sang hướng khác, tập trung nhìn con số đang thay đổi trên bảng điện tử.

“Lâu rồi không gặp.” Anh nói trước, giọng nhẹ như gió.

“Chúng ta gặp tuần trước, trong cuộc họp với đội xây dựng.” Cô đáp, không nhìn anh.

“Anh không nói đến cuộc họp.”

Cô im lặng.

Hơi thở anh khẽ chạm vào không khí giữa họ, hòa cùng mùi hương dịu thoang thoảng tỏa ra từ tóc cô — mùi hoa nhài. Thứ hương anh từng quen thuộc đến mức chỉ cần nhắm mắt cũng có thể nhận ra.

Ngày xưa, cô thường dùng loại tinh dầu ấy. Anh từng trêu cô:

“Em biết không, mỗi lần anh ngửi thấy hương này, anh chỉ muốn dừng lại mọi thứ, tìm em.”

Ký ức ấy vụt qua nhanh, nhưng lại khiến tim anh co thắt. Ba năm rồi, vậy mà hương ấy vẫn y nguyên.

Anh khẽ hít sâu, rồi nói thấp giọng:

“Em vẫn dùng mùi hương đó.”

Cô cứng người. “Tôi không để ý.”

“Nhưng anh thì để ý.” Anh mỉm cười nhạt. “Ba năm rồi, nó vẫn khiến anh nhớ.”

Cô quay phắt lại, ánh mắt lạnh như gió mùa. “Anh nhớ thì được gì? Chúng ta đâu còn gì để nói.”

Anh nhìn thẳng vào cô, không tránh né. “Không có gì để nói, nhưng có quá nhiều điều chưa được giải thích.”

“Giải thích cho ai? Tôi hay chính anh?”

“Cho cả hai.”

Cô bật cười nhẹ, nhưng không có niềm vui nào trong đó. “Anh muốn nói gì nữa? Rằng anh không cố tình để tôi một mình trong lễ đính hôn? Rằng anh không biết ly rượu đó từ đâu ra? Hay rằng anh không yêu cô gái bên cạnh anh bây giờ?”

Thang máy vẫn đi lên, tiếng cơ khí khe khẽ. Giọng cô vang trong không gian kín, nhỏ thôi nhưng lạnh và sắc.

Anh không đáp. Chỉ im lặng nhìn cô, ánh mắt vừa dịu vừa mệt mỏi.

“Cô ấy không phải người anh yêu.”

Cô sững lại. “Đừng nói những lời đó với tôi, Cố Tư Hàn. Nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Anh khẽ thở ra, cúi đầu. “Anh biết. Nhưng anh vẫn muốn em nghe.”

Không khí đặc quánh lại. Một tầng dừng, cửa thang máy mở ra, vài nhân viên bước vào. Không ai nói gì, chỉ có tiếng nhạc nhẹ từ điện thoại của ai đó.

Cô bước lùi về phía sau, khoảng cách giữa họ bị kéo giãn. Anh vẫn đứng đó, không rời mắt khỏi cô. Mọi thứ trong ánh nhìn ấy – quen thuộc, sâu sắc, và đau đớn – khiến tim cô nhói lên.

Khi thang máy đến tầng 27, mọi người lần lượt bước ra. Cánh cửa đóng lại, chỉ còn hai người.

Anh cất giọng thấp, trầm hơn lúc trước:

“Em có biết, suốt ba năm qua, mỗi lần mưa xuống, anh đều nhớ lại ngày hôm đó không?”

“Ngày hôm đó?”

“Ngày em biến mất.”

Cô siết chặt tập hồ sơ trong tay. “Tôi không biến mất. Tôi chỉ rời đi.”

“Không, em biến mất khỏi cuộc đời anh. Anh đã tìm em khắp nơi. Địa chỉ nhà trọ không còn, số điện thoại bị hủy. Ngay cả những người bạn chung của chúng ta cũng không biết em ở đâu.”

Cô không trả lời. Trong đôi mắt cô, thứ ánh sáng mờ mịt lay động, như mặt hồ bị gió khẽ chạm.

“Anh còn giữ mọi thứ.” Anh tiếp tục, giọng chậm rãi. “Váy cưới, bản thiết kế căn hộ em vẽ, cả lọ tinh dầu hoa nhài em để quên trên bàn. Anh không vứt đi bất cứ thứ gì.”

“Anh giữ lại để làm gì?”

“Để nhớ em.”

Cô bật cười khẽ, nụ cười pha lẫn cay đắng. “Ký ức của anh thật sạch sẽ. Còn tôi, chỉ cần ngửi thấy mùi hương đó là thấy nghẹt thở.”

Cô quay mặt sang hướng khác, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Anh biết không, mỗi lần bước vào căn phòng có mùi hoa nhài, tôi chỉ muốn chạy trốn. Vì nó nhắc tôi nhớ lại khoảnh khắc tôi đứng một mình giữa sảnh tiệc, váy cưới ướt đẫm, mọi người nhìn tôi như kẻ đáng thương.”

Anh bước đến gần, khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa bước.

“Nếu có thể, anh ước người bị đổ rượu hôm đó là anh.”

“Nhưng không phải.”

Anh im lặng. Một khoảng lặng dài như rút hết không khí trong không gian.

Thang máy dừng lại ở tầng 33. Cửa mở ra, gió lạnh ùa vào. Cô định bước ra, nhưng anh nắm lấy cổ tay cô.

Lực nắm không mạnh, chỉ như sợ cô tan biến nếu buông ra.

“Nhược Lam.” Anh gọi tên cô, khẽ thôi, nhưng mang theo bao nhiêu nỗi niềm.

Cô khựng lại. Đã lâu lắm rồi, không ai gọi cô bằng giọng ấy.

“Đừng gọi tôi như vậy.”

“Anh không thể.”

“Cố Tư Hàn.” Cô quay lại, ánh mắt lóe lên. “Chúng ta đã kết thúc từ ba năm trước. Đừng đào lại những gì đã chôn. Tôi không muốn nhớ, anh cũng không nên nhớ.”

Anh nhìn cô thật lâu, rồi khẽ nói:

“Anh vẫn nhớ, dù em muốn hay không.”

Hơi thở anh phả ra, lẫn với mùi hương hoa nhài mờ nhạt trong không khí. Cô cảm nhận được tim mình đập nhanh, loạn nhịp, một thứ cảm giác vừa đau vừa yếu mềm len lỏi.

“Buông ra.”

Anh vẫn không buông. “Nếu anh nói anh chưa từng ngừng yêu em, em có tin không?”

“Không.” Cô dứt khoát. “Vì người yêu tôi năm xưa, đã bỏ tôi lại giữa đám đông.”

Anh buông tay. Mắt anh thoáng tối lại, sâu không thấy đáy.

Cô bước ra khỏi thang máy, tiếng giày cao gót gõ xuống nền gạch lạnh lẽo, từng bước xa dần.

Khi cửa sắp khép, anh bỗng nói:

“Anh vẫn nhớ mùi hương ấy, dù chỉ thoáng qua.”

Cô dừng lại. Trong khoảnh khắc, đôi vai khẽ run. Nhưng rồi cô tiếp tục đi, không quay đầu.

Cố Tư Hàn đứng trong thang máy trống, ánh sáng phản chiếu gương mặt anh – điềm tĩnh nhưng mệt mỏi. Anh ngẩng lên, tựa đầu vào vách kim loại lạnh buốt, nụ cười khẽ hiện lên đầy cay đắng.

Mùi hương ấy vẫn còn. Dù chỉ trong vài giây, nó khiến mọi thứ trong anh đảo lộn.

Anh nhớ từng buổi tối cô ngồi bên cửa sổ, tóc rũ xuống, tay cầm tách trà, mùi hoa nhài lan trong không khí. Anh nhớ cả cách cô cười khi anh lén chụp ảnh, nhớ tiếng cô nói khẽ: “Anh ngốc thật, người ta đang nhìn kìa.”

Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là ký ức. Nhưng ký ức lại sống động đến mức khiến anh thấy mình vẫn đang ở đó – trong căn phòng nhỏ, với người con gái anh từng đánh mất.

Còn Tô Nhược Lam, khi bước ra hành lang tầng 33, vẫn thấy lòng không bình tĩnh nổi.

Cô đứng trước cửa phòng họp, hít sâu một hơi. Mùi nước hoa hoa nhài vẫn phảng phất quanh mình, khiến cô chỉ muốn rửa sạch nó đi.

Cô nhìn vào gương treo trên tường – thấy một người phụ nữ cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng ánh mắt vẫn chứa đầy tổn thương.

Trong giây lát, cô tự hỏi:

Nếu ngày đó anh thực sự đến, nếu không có ly rượu kia, nếu không có những lời đe dọa sau lưng... liệu họ có thể cùng nhau không?

Nhưng đời vốn không có chữ nếu.

Cô hít vào thật sâu, ép bản thân bình tĩnh. Bước vào phòng họp, cô trở lại dáng vẻ lạnh nhạt, chuyên nghiệp.

Nhưng ngay khi cánh cửa đóng lại, bên ngoài, Cố Tư Hàn vẫn đứng tựa vào vách thang máy, ánh mắt xa xăm.

Anh chậm rãi nói, như lời độc thoại vang trong không khí:

“Anh vẫn nhớ mùi hương ấy, Nhược Lam… và cả em nữa.”