1,583 từ
Buổi sáng Bắc Thành lạnh đến mức hơi thở hóa thành sương. Sương phủ mờ những tòa nhà kính cao vút, như thể cả thành phố đều đang chìm trong một lớp mặt nạ lạnh lẽo.
Tô Nhược Lam bước vào trụ sở Cố Thị đúng tám giờ rưỡi. Ánh đèn sáng trắng hắt lên khuôn mặt cô, phản chiếu sự bình tĩnh, điềm đạm như mọi ngày. Cô đã tự nhủ: hôm nay, chỉ có công việc — không quá khứ, không cảm xúc, không Cố Tư Hàn.
Nhưng khi vừa bước vào phòng họp tầng 28, cô nhận ra mình đã quá ngây thơ.
Trên màn hình lớn, dòng chữ hiện rõ:
“Điều chỉnh toàn bộ phương án thiết kế trụ sở chính – theo yêu cầu của Tổng giám đốc Cố.”
Không khí trong phòng họp đột nhiên căng như dây đàn. Những người trong đội thiết kế quay sang nhìn nhau, vài người thì thầm:
“Lại đổi nữa sao? Dự án này đã vào giai đoạn thi công rồi…”
“Chắc có chuyện gì giữa cấp trên với bên thiết kế…”
Tô Nhược Lam không nói gì, chỉ kéo ghế ngồi xuống, bình thản như thể không nghe thấy gì.
Cửa phòng mở ra. Cố Tư Hàn bước vào, dáng người cao, áo sơ mi trắng và vest đen, ánh mắt lạnh, bước chân dứt khoát.
Anh ngồi xuống ghế chủ tọa, mở laptop, giọng trầm vang lên:
“Chúng ta sẽ thay đổi toàn bộ mặt bằng khối văn phòng tầng trệt. Tôi muốn không gian mở hơn, nhưng vẫn giữ được tính riêng tư cho từng bộ phận. Đồng thời, bổ sung khu triển lãm nhỏ ngay sảnh chính.”
Một trong những giám đốc phụ trách tài chính cau mày:
“Nhưng, thưa Tổng giám đốc, nếu làm vậy, chi phí và tiến độ—”
“Tôi biết.” Anh ngắt lời, giọng không cao, nhưng đủ khiến cả phòng im lặng. “Tôi không quan tâm chi phí. Tôi muốn thứ hoàn hảo.”
Ánh mắt anh dừng lại nơi Tô Nhược Lam. “Cô Tô, cô có thể làm được không?”
Cô nhìn thẳng vào anh, giọng điềm nhiên:
“Nếu anh không quan tâm chi phí và thời gian, tôi có thể biến cả tòa nhà này thành một kiệt tác.”
Một vài người trong phòng nín cười, không dám thở mạnh. Không khí lạnh lẽo bỗng mang theo mùi thuốc súng.
Anh nhướn mày. “Vậy tôi chờ xem kiệt tác của cô.”
Cô khẽ gật đầu. “Anh sẽ thấy sớm thôi.”
Buổi họp kết thúc, mọi người lần lượt rời đi. Cô thu dọn tài liệu, còn anh vẫn ngồi, mắt dán vào màn hình laptop. Cô biết anh đang chờ — không phải báo cáo, mà là đối thoại.
“Anh muốn gì ở tôi, Cố Tư Hàn?” Cô hỏi, giọng trầm, nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi.
Anh ngẩng đầu, mắt sâu thẳm. “Anh chỉ muốn xem, ba năm rời khỏi Bắc Thành, em học được đến đâu.”
“Vậy là anh đang muốn thách thức tôi?”
“Không.” Anh nghiêng người về phía trước, ánh mắt lóe lên. “Anh muốn em thắng chính mình.”
Cô bật cười khẽ, nụ cười vừa chua xót vừa khinh miệt. “Thắng chính mình, hay thắng anh?”
Anh không đáp. Nhưng ánh nhìn của anh đã nói thay tất cả.
Ngày hôm sau, văn phòng thiết kế của cô như biến thành bãi chiến trường thật sự. Bản vẽ trải kín bàn, mô hình dựng lên rồi lại bị phá bỏ, đội kỹ thuật phải làm việc liên tục đến nửa đêm.
Cô gần như không ngủ. Mỗi buổi sáng đều bắt đầu bằng cà phê đen và kết thúc bằng ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ.
Cô vẽ, xóa, rồi lại vẽ. Mỗi đường nét đều là một lần kìm nén cảm xúc.
Cố Tư Hàn gửi mail liên tục — mỗi mail là một yêu cầu mới, chi tiết đến mức như cố tình.
“Tôi muốn ánh sáng ban công thay đổi theo từng khung giờ.”
“Thay tông màu tường, giảm độ phản sáng 10%.”
“Thiết kế cầu thang trung tâm lại, góc nhìn chưa đủ ấn tượng.”
Đọc từng dòng, cô cười nhạt. Anh đang thử cô.
Nếu là trước kia, cô sẽ tức giận, sẽ cảm thấy bị sỉ nhục. Nhưng giờ, cô chỉ cảm thấy… thách thức.
“Được thôi,” cô lẩm bẩm, ánh mắt kiên định. “Nếu anh muốn chiến, tôi sẽ cùng anh chiến đến cùng.”
Ba ngày sau, cô mang bản thiết kế mới đến phòng anh.
“Đây là phương án mới. Tôi giữ nguyên cấu trúc chính, nhưng điều chỉnh luồng ánh sáng và không gian mở như anh yêu cầu.”
Anh nhìn qua tập hồ sơ, tay lật từng trang chậm rãi. Cô đứng yên, không nói, chỉ quan sát.
“Cô thay đổi vị trí khu lễ tân.” Anh nói, giọng đều.
“Đúng. Đưa nó gần khu triển lãm hơn, để khách khi bước vào có thể nhìn thấy toàn cảnh trụ sở ngay lập tức. Hiệu ứng thị giác tốt hơn.”
Anh gật nhẹ, không biểu cảm. “Ý tưởng không tệ. Nhưng…”
Cô nhướn mày. “Nhưng gì?”
Anh ngẩng lên. “Nó vẫn chưa đủ Tô Nhược Lam.”
Cô thoáng khựng. “Ý anh là gì?”
“Anh từng nói, em là người biến bê tông thành cảm xúc. Thiết kế của em luôn có linh hồn. Nhưng giờ, nó chỉ là kỹ thuật. Hoàn hảo, nhưng lạnh lẽo.”
Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc cắt vào tim cô.
Cô hít sâu, giọng trầm xuống: “Có lẽ vì người vẽ ra nó đã không còn trái tim.”
Anh im lặng.
Một lúc sau, anh khẽ nói: “Nếu em để nó sống lại, dù chỉ một chút, tòa nhà này sẽ trở thành kiệt tác thật sự.”
Cô không đáp. Cô quay người, bước đi, giọng bình tĩnh đến lạ:
“Vậy thì chờ xem, Tổng giám đốc Cố. Tôi sẽ khiến anh phải tự tay ký tên vào bản vẽ này.”
Tối hôm đó, cô không về nhà.
Trụ sở phụ của công ty thiết kế vẫn sáng đèn đến tận khuya. Ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt cô, mệt mỏi nhưng tập trung đến lạ.
Từng nét bút, từng đường cong, từng mảng sáng tối đều như đang đối thoại với một nỗi đau cũ.
Cô nhớ lời anh. “Biến bê tông thành cảm xúc.”
Cô đã từng làm được — khi còn yêu anh.
Cô nhắm mắt, hình ảnh anh xuất hiện trong trí nhớ: dáng người cao, nụ cười hiếm hoi, ánh mắt dịu dàng khi cô say mê vẽ bản phác thảo đầu tiên.
“Anh tin em sẽ khiến cả thế giới ngẩng đầu nhìn.” Anh từng nói vậy.
Giờ đây, cô không cần thế giới. Cô chỉ cần chính mình.
Cô vẽ lại từ đầu — đưa vào bản thiết kế những đường cong mềm mại như nhịp thở, thêm ánh sáng ấm thay vì sắc trắng lạnh, và một khoảng không gian giữa sảnh lớn chỉ để… gió có thể đi qua mà không bị cản.
Cô gọi nó là “hơi thở tự do”.
Hai ngày sau, cô mang bản vẽ đến.
Anh đang họp với hội đồng đầu tư, nhưng khi cô bước vào, anh ra hiệu dừng. Cả phòng im bặt.
“Có chuyện gì sao, cô Tô?”
Cô không nói nhiều, chỉ đặt tập hồ sơ lên bàn:
“Bản cuối cùng.”
Anh mở ra. Mọi người quanh bàn cùng nghiêng người nhìn. Khi ánh sáng phản chiếu lên mô hình 3D hiện trên màn hình, không ai nói nên lời.
Không gian mở, ánh sáng hòa vào từng khối, cầu thang uốn lượn như dòng chảy, khu triển lãm được đặt giữa những tấm kính phản chiếu như mặt hồ.
Nó vừa hiện đại, vừa có thứ gì đó mềm mại, như hơi thở con người.
Cô nói chậm rãi:
“Tôi không thay đổi nền tảng, chỉ để gió có thể đi qua mà không bị giữ lại.”
Anh nhìn mô hình, ánh mắt dần dịu xuống. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy cô – người con gái từng vẽ những giấc mơ lên giấy trắng, đã trở lại.
“Phê duyệt phương án này.” Anh nói, giọng trầm và dứt khoát.
Những người khác nhìn nhau, rồi gật đầu. Cuộc họp kết thúc trong sự im lặng đầy kính nể.
Khi chỉ còn hai người trong phòng, cô hỏi:
“Anh hài lòng chưa?”
Anh nhìn cô thật lâu, rồi gật nhẹ. “Hài lòng. Rất hài lòng.”
Cô mỉm cười nhạt. “Tốt. Vậy thì chiến trường này, xem như tôi thắng.”
Anh khẽ nhíu mày, ánh nhìn sâu thẳm. “Em không cần thắng anh. Chỉ cần không thua chính mình.”
Cô xoay người, bước đi. Nhưng khi đến cửa, anh nói khẽ:
“Anh không hối hận vì đã ra điều kiện khắc nghiệt. Vì chỉ khi bị dồn đến giới hạn, em mới lại là em.”
Cô dừng chân, không quay lại.
“Anh sai rồi, Cố Tư Hàn. Tôi không còn là tôi của ba năm trước. Tôi chỉ là người biết cách chiến đấu mà không cần tình yêu.”
Cô đi, để lại anh đứng trong căn phòng tĩnh lặng.
Anh nhìn bản thiết kế trên bàn, ngón tay lướt nhẹ qua dòng chữ ký ở góc phải — Tô Nhược Lam.
Anh mỉm cười, nụ cười vừa tự hào vừa đau đớn.
“Chiến trường này, em thắng thật rồi. Nhưng tại sao, anh lại thấy mình là kẻ thua cuộc?”
Đêm ấy, Bắc Thành nổi gió.
Cô ngồi trong văn phòng, nhìn ra ngoài trời, ánh đèn phản chiếu lên đôi mắt lạnh nhưng sáng.
Cô biết, cuộc chiến giữa họ chưa kết thúc.
Công việc chỉ là khởi đầu.
Bởi thứ đang cháy ngầm phía sau mọi bản vẽ, mọi lời nói lạnh lùng — là những cảm xúc chưa từng nguội.
Và cô, dù không muốn, vẫn cảm thấy nhịp tim mình đập lệch đi mỗi khi nghe tên anh.