Cơn mưa rào bất chợt ập đến lúc nửa đêm, tạt mạnh vào những tấm kính cường lực sát đất của căn penthouse nằm trên tầng cao nhất tòa tháp Empire. Ánh đèn đường vàng vọt phía dưới nhòe đi qua màn nước, tạo thành những vệt sáng loang lổ, cô độc và lạnh lẽo.
Trong phòng ngủ rộng lớn được bao phủ bởi tông màu xám tro lạnh lẽo, tiếng điều hòa chạy vo vo khe khẽ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt. Trên chiếc giường King-size bừa bộn, Hạ An nằm co mình trong chiếc chăn lụa mỏng manh, đôi mắt mở to nhìn trân trân lên trần nhà thạch cao được chạm khắc tinh xảo. Cô không ngủ được. Hoặc chính xác hơn, cô không dám ngủ.
Bên cạnh cô, hơi thở đều đều của người đàn ông vang lên, trầm ổn và đầy uy lực ngay cả khi đang chìm trong giấc ngủ. Lục Hạo Thiên – cái tên chỉ cần nhắc đến đã đủ khiến giới kinh doanh thành phố này phải kiêng dè ba phần. Hắn là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lục thị, một vị vua không ngai trên thương trường với sự tàn nhẫn và quyết đoán đã thành thương hiệu.
Nhưng ở đây, trên chiếc giường này, hắn chỉ là một người đàn ông vừa chiếm đoạt cô, một cách triệt để và lạnh lùng.
Hạ An khẽ cựa mình, cơn đau nhức từ thắt lưng truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày. Cô cẩn thận từng chút một, cố gắng ngồi dậy mà không làm kinh động đến người bên cạnh. Nhưng ngay khi chân cô vừa chạm xuống lớp thảm lông cừu mềm mại dưới sàn, một cánh tay rắn chắc đã bất ngờ vươn ra, quàng qua eo cô, kéo mạnh trở lại.
"Đi đâu?"
Giọng nói của Lục Hạo Thiên khàn đặc vì ngái ngủ, nhưng vẫn mang theo sự ra lệnh không thể chối từ. Hắn không mở mắt, gương mặt điển trai như tạc tượng vẫn vùi vào gối, nhưng lực đạo ở cánh tay đang siết lấy eo cô thì không hề lơi lỏng.
Hạ An cứng người lại. Cô nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy: "Em... em khát nước. Em muốn ra ngoài uống chút nước."
Lục Hạo Thiên im lặng vài giây, như thể đang thẩm định lời nói của cô. Sau đó, hắn buông tay ra, xoay người nằm ngửa, cánh tay gác lên trán che đi đôi mắt sắc bén. "Nhanh rồi quay lại."
Ba từ ngắn gọn, không có chút cảm xúc dư thừa. Đó không phải là lời nói của một người tình dành cho nhau sau những giây phút mặn nồng, mà là mệnh lệnh của một chủ nhân dành cho món đồ chơi của mình.
Hạ An vâng dạ một tiếng nhỏ, vội vàng vơ lấy chiếc áo choàng lụa khoác lên người rồi bước nhanh ra khỏi phòng ngủ. Chỉ khi cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép lại sau lưng, ngăn cách cô với người đàn ông bên trong, Hạ An mới dám thở hắt ra một hơi. Cô tựa lưng vào cánh cửa, đôi chân run rẩy gần như muốn khuỵu xuống.
Ba năm.
Đã ba năm trôi qua kể từ ngày cô bước chân vào căn nhà này, chấp nhận ký vào bản hợp đồng bán mình để cứu lấy cơ nghiệp đang trên đà phá sản của gia đình. Từ một tiểu thư lá ngọc cành vàng của Hạ gia, cô trở thành người tình trong bóng tối của Lục Hạo Thiên. Không danh phận, không hứa hẹn, và tuyệt đối không được phép có tình yêu.
Hạ An bước đến quầy bar trong phòng khách rộng lớn. Cô rót cho mình một ly nước lạnh, uống một hơi cạn sạch để xua đi cái đắng chát đang dâng lên trong cổ họng. Ánh mắt cô vô tình chạm vào tấm lịch để bàn bằng gỗ mun sang trọng đặt trên kệ.
Ngày 15 tháng 10.
Hôm nay là sinh nhật cô.
Khóe môi Hạ An nhếch lên một nụ cười chua chát. Ba năm trước, vào đúng ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi, cô đã nhận được "món quà" là trát hầu tòa của ngân hàng và tin bố cô nhập viện vì đột quỵ. Và cũng chính đêm đó, Lục Hạo Thiên xuất hiện như một vị thần cứu thế, chìa tay ra với cô. Chỉ có điều, cái giá phải trả cho sự cứu rỗi đó là tự do và lòng tự trọng của cả đời cô.
"Đang nghĩ gì mà thẫn thờ vậy?"
Tiếng bước chân trần trên sàn gỗ vang lên, kéo Hạ An ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô giật mình quay lại, thấy Lục Hạo Thiên đã đứng đó tự bao giờ. Hắn mặc độc một chiếc quần ngủ lụa màu đen, để lộ lồng ngực săn chắc với những giọt mồ hôi còn vương lại. Trên tay hắn là điếu thuốc lá vừa châm, đốm lửa đỏ lập lòe trong không gian tranh tối tranh sáng.
"Em... em chỉ đang ngắm mưa thôi," Hạ An nói dối, vội vàng đặt ly nước xuống. Cô biết Lục Hạo Thiên ghét nhất là phụ nữ đa sầu đa cảm, hay suy nghĩ lung tung.
Lục Hạo Thiên bước lại gần, mùi thuốc lá bạc hà pha lẫn mùi hương nam tính đặc trưng của hắn xộc vào mũi cô. Hắn nâng cằm cô lên, đôi mắt đen thẫm như vực sâu nhìn xoáy vào mắt cô. "Hạ An, em nói dối rất tệ."
Tim Hạ An đập thình thịch. Cô cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn. "Hạo Thiên, em..."
"Hôm nay là sinh nhật em." Hắn cắt ngang lời cô, giọng điệu bình thản như đang nói về thời tiết.
Hạ An ngẩng phắt lên, sự ngạc nhiên hiện rõ trong đáy mắt. Cô không ngờ hắn nhớ. Với một người bận rộn trăm công nghìn việc, lại có vô số bóng hồng vây quanh như Lục Hạo Thiên, ngày sinh của một người tình bí mật thì có ý nghĩa gì?
Lục Hạo Thiên nhả một làn khói thuốc, đưa tay lấy từ trong túi quần ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh đen, ném nhẹ lên mặt bàn đá cẩm thạch. Chiếc hộp trượt đi một đoạn, dừng lại ngay trước mặt Hạ An.
"Quà."
Hạ An nhìn chiếc hộp, rồi lại nhìn hắn. Cô run run mở nắp hộp. Bên trong là một chiếc lắc tay bằng bạch kim, được thiết kế tinh xảo với những viên kim cương nhỏ li ti kết thành hình một chiếc lồng chim cách điệu. Đẹp, sang trọng, nhưng cũng đầy tính mỉa mai.
"Thích không?" Hắn hỏi, tay vân vê lọn tóc dài xõa bên vai cô.
"Cảm ơn anh. Rất đẹp." Hạ An đáp, giọng nhẹ tênh. Cô biết mình phải tỏ ra ngoan ngoãn. Ngoan ngoãn là điều khoản đầu tiên trong hợp đồng giữa họ.
Lục Hạo Thiên dường như hài lòng với câu trả lời đó. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn hiếm hoi mang chút dịu dàng, nhưng lời nói thốt ra sau đó lại lạnh lùng như gáo nước đá tạt thẳng vào mặt cô.
"Ngày mai, mang nó đến bữa tiệc từ thiện của Lục gia."
Hạ An sững sờ. Bữa tiệc của Lục gia? Đó là nơi quy tụ tất cả những nhân vật quyền lực nhất, và quan trọng hơn, đó là nơi Lục Hạo Thiên sẽ xuất hiện công khai cùng vị hôn thê tin đồn của hắn – tiểu thư tập đoàn truyền thông Trần thị.
"Anh... anh muốn em đến đó?" Cô lắp bắp, không tin vào tai mình. "Nhưng với tư cách gì? Anh biết rõ thân phận của em mà."
"Tư cách gì không quan trọng," Lục Hạo Thiên dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn pha lê, ánh mắt trở nên sắc lạnh. "Quan trọng là em phải có mặt. Có một số người cần gặp em."
"Ai cơ?"
"Đối tác làm ăn." Hắn trả lời cộc lốc, rồi quay lưng bước về phía phòng ngủ. "Đừng hỏi nhiều. Nhiệm vụ của em là làm đẹp mặt tôi. Sáng mai thư ký Kim sẽ đưa váy đến."
Hạ An đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng rộng lớn của hắn khuất sau cánh cửa. Bàn tay cô siết chặt lấy chiếc hộp nhung đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Đối tác làm ăn.
Hóa ra, trong mắt hắn, cô chưa bao giờ thoát khỏi cái mác "món hàng". Ba năm trước, cô bán mình cho hắn. Ba năm sau, hắn lại muốn dùng cô như một công cụ giao tiếp trên bàn tiệc của giới thượng lưu? Hắn muốn cô xuất hiện ở đó, đeo chiếc lắc tay hình lồng chim này, để làm gì? Để chứng minh quyền sở hữu của hắn? Hay để hạ nhục cô trước mặt vị hôn thê môn đăng hộ đối của hắn?
Hạ An cảm thấy lồng ngực mình đau nhói, như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim. Cô cầm chiếc lắc tay lên, ánh sáng từ những viên kim cương lóe lên sắc lạnh cứa vào mắt cô. Một chiếc lồng son. Hắn muốn nhắc nhở cô rằng, dù cô có được nuông chiều, được sống trong nhung lụa, thì cô vẫn chỉ là một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, mãi mãi không thể bay cao, mãi mãi không có danh phận.
Tiếng sấm rền vang từ xa vọng lại, báo hiệu cơn mưa vẫn chưa dứt. Hạ An lê bước chân nặng trĩu về phía sofa, ngồi thụp xuống. Cô không muốn quay lại chiếc giường đó nữa, ít nhất là lúc này.
Cô nhớ về những ngày tháng cũ, khi cô còn là cô sinh viên Luật đầy hoài bão, mơ mộng về một tình yêu màu hồng. Cô đã từng tin rằng chỉ cần chân thành sẽ đổi được chân tình. Nhưng hiện thực tàn khốc đã dạy cho cô một bài học đắt giá: Trong thế giới của những kẻ nắm quyền lực như Lục Hạo Thiên, tình yêu là thứ xa xỉ phẩm vô dụng nhất.
Điện thoại trên bàn rung lên bần bật, màn hình sáng rực trong bóng tối. Hạ An liếc nhìn. Là tin nhắn từ bệnh viện.
"Cô Hạ, tình hình của bố cô có chuyển biến xấu. Chúng tôi cần cô đến bệnh viện ngay sáng mai để ký giấy tờ phẫu thuật lần hai. Chi phí dự kiến rất lớn, mong gia đình chuẩn bị sớm."
Dòng tin nhắn như giọt nước tràn ly, đẩy Hạ An vào tận cùng của sự bế tắc. Chi phí phẫu thuật lần hai... Số tiền cô tích góp được trong ba năm qua vẫn chưa đủ. Và người duy nhất có thể giúp cô lúc này, lại chính là người đàn ông đang nằm trong phòng ngủ kia, người vừa ra lệnh cho cô phải đóng vai một món đồ trang sức tại bữa tiệc ngày mai.
Hạ An nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô hiểu rồi. Lục Hạo Thiên không bao giờ làm điều gì thừa thãi. Hắn biết rõ tình hình của bố cô. Bữa tiệc ngày mai, cái lắc tay này, và cả mệnh lệnh kia... tất cả đều là một cuộc trao đổi ngầm.
Hắn cho cô tiền để cứu bố. Cô bán cho hắn chút lòng tự trọng cuối cùng.
Cô gạt nước mắt, đứng dậy, bước về phía phòng ngủ. Trong bóng tối, đôi mắt Hạ An ánh lên một vẻ quyết tâm bi thương. Cô sẽ đến bữa tiệc đó. Cô sẽ đeo chiếc lắc tay này. Cô sẽ là tình nhân không danh phận hoàn hảo nhất mà hắn muốn.
Bởi vì cô không còn đường lùi.
Hạ An nhẹ nhàng leo lên giường, nằm xuống vị trí cũ bên cạnh Lục Hạo Thiên. Hắn dường như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, theo bản năng quàng tay ôm lấy cô vào lòng. Trong giấc ngủ, gương mặt hắn bớt đi vài phần toan tính, trông hiền lành như một đứa trẻ. Hạ An áp mặt vào lồng ngực hắn, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông mà cô vừa yêu vừa hận.
"Hạo Thiên..." Cô thì thầm, tiếng nói nhỏ đến mức tan vào hư không. "Đến bao giờ anh mới chịu buông tha cho em? Hay phải đợi đến khi em hoàn toàn vỡ vụn, anh mới hài lòng?"
Ngoài trời, mưa vẫn rơi xối xả, cuốn trôi đi mọi bụi bặm của thành phố, nhưng không thể gột rửa được những toan tính và bi kịch đang âm thầm diễn ra bên trong căn penthouse lộng lẫy này. Đêm nay vẫn còn rất dài.