Ánh nắng gay gắt của buổi sáng xuyên qua khe hở của tấm rèm cửa dày nặng, chiếu thẳng vào mắt Hạ An khiến cô nhíu mày tỉnh giấc. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự sảng khoái của một ngày mới, mà là sự trống trải đến tê tái.
Bên cạnh cô, vị trí của Lục Hạo Thiên đã lạnh ngắt từ lâu. Hắn luôn như vậy, đến như một cơn bão và đi như một bóng ma, không bao giờ nán lại để cùng cô đón bình minh, dù chỉ một lần trong suốt ba năm qua. Trên chiếc bàn đầu giường, một tấm thẻ đen quyền lực (Black Card) nằm trơ trọi cạnh ly nước lọc cô uống dở tối qua, bên dưới kê một tờ giấy ghi chú với nét chữ rồng bay phượng múa nhưng sắc lạnh: "Mua sắm cho đàng hoàng. Tối nay 7 giờ, xe sẽ đến đón."
Hạ An cầm tấm thẻ lên, các góc cạnh cứng ngắc của nó cứa vào lòng bàn tay cô đau nhói. Đây là "phí tình yêu" hay là tiền công cho màn diễn kịch tối nay? Cô cười nhạt, ném tấm thẻ vào túi xách rồi lê bước vào phòng tắm. Trong gương, người phụ nữ với đôi mắt thâm quầng và làn da nhợt nhạt nhìn lại cô chằm chằm. Cô vục nước lạnh lên mặt, cố gắng rửa trôi đi sự tủi nhục đang bám riết lấy từng lỗ chân lông.
Việc đầu tiên Hạ An làm sau khi rời khỏi căn penthouse không phải là đi spa hay trung tâm thương mại như lệnh của Hạo Thiên, mà là lao thẳng đến bệnh viện.
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi ngay khi cô bước chân vào khoa Hồi sức tích cực. Tiếng máy móc tít tít đều đều vang lên như nhịp đếm ngược của tử thần. Qua lớp cửa kính, cô nhìn thấy bố mình – người đàn ông từng một thời hét ra lửa trên thương trường, giờ đây nằm im lìm, gầy rộc, xung quanh chằng chịt dây rợ ống truyền.
"Cô Hạ, cô đã đến rồi."
Bác sĩ trưởng khoa bước tới, giọng nói mang theo sự ái ngại quen thuộc. Hạ An vội vàng quay lại, đôi tay đan chặt vào nhau: "Bác sĩ, tình hình bố tôi thế nào rồi ạ?"
Ông thở dài, lắc đầu nhẹ: "Không khả quan lắm. Như tin nhắn tôi đã báo, chúng tôi cần phẫu thuật gấp để đặt stent mạch và xử lý khối máu tụ chèn ép. Nếu chậm trễ, e là..."
Ông bỏ lửng câu nói, nhưng Hạ An hiểu ý nghĩa tàn khốc đằng sau đó. Cô hít một hơi thật sâu, lấy từ trong túi xách ra tấm thẻ đen của Lục Hạo Thiên. Bàn tay cô run rẩy khi đưa nó cho cô y tá thu ngân.
"Quẹt thẻ này đi ạ. Bao nhiêu cũng được, miễn là cứu được bố tôi."
Tiếng máy in hóa đơn rè rè vang lên, nghe chói tai như tiếng cười nhạo báng của số phận. Hạ An nhìn dòng chữ "Giao dịch thành công", lòng quặn thắt. Cô vừa dùng tiền của người đàn ông đã gián tiếp đẩy gia đình cô vào cảnh khốn cùng để cứu mạng bố mình. Sự mỉa mai này khiến cô muốn nôn mửa.
Nhưng cô không có quyền yếu đuối.
Rời bệnh viện, Hạ An đến một salon cao cấp theo địa chỉ mà thư ký Kim gửi. Vừa bước vào, cô đã được đón tiếp như một bà hoàng. Họ biết cô là ai – hay chính xác hơn, họ biết cô thuộc về ai.
"Lục tổng đã dặn dò kỹ lưỡng," nhà tạo mẫu tóc vừa chải chuốt mái tóc đen dài của cô vừa nói, giọng điệu nịnh nọt nhưng ánh mắt lại lén lút soi mói. "Ngài ấy muốn cô đêm nay phải là người nổi bật nhất."
Hạ An nhắm mắt lại, mặc kệ bọn họ muốn làm gì thì làm. Cô giống như một con búp bê sứ, để mặc người ta tô son trát phấn, uốn tóc, xịt nước hoa.
Bộ váy mà Lục Hạo Thiên chọn cho cô là một thiết kế dạ hội màu đỏ rượu chát (burgundy), chất liệu nhung lụa ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Phần lưng khoét sâu táo bạo để lộ tấm lưng trần trắng muốt, còn phần xẻ tà cao ngút ngàn mỗi khi di chuyển lại thấp thoáng đôi chân dài miên man. Nó đẹp, sang trọng, nhưng cũng đầy tính gợi dục. Nó không phải là bộ váy dành cho một vị phu nhân danh giá, mà là trang phục của một ả hồ ly tinh dùng để mê hoặc lòng người.
Hạ An đứng trước gương, nhìn người phụ nữ quyến rũ đến lạ lẫm trong đó. Cô đeo chiếc lắc tay hình lồng chim lên cổ tay mảnh khảnh. Ánh kim cương lạnh lẽo tiệp với màu đỏ của chiếc váy tạo nên một vẻ đẹp ma mị và bi thương.
"Hoàn hảo," thư ký Kim xuất hiện từ phía sau, gật đầu hài lòng nhưng không giấu được vẻ khinh khỉnh trong đáy mắt. "Xe đang đợi ở dưới. Mời cô Hạ."
Bữa tiệc từ thiện của Lục gia được tổ chức tại đại sảnh của khách sạn Majestic, nơi quy tụ toàn bộ giới thượng lưu của thành phố. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, tiếng ly tách va vào nhau lanh canh, mùi rượu vang thượng hạng và nước hoa đắt tiền hòa quyện vào nhau tạo nên một không gian ngột ngạt của sự xa xỉ.
Hạ An bước xuống từ chiếc Maybach đen bóng. Ngay lập tức, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía cô. Những tiếng xì xầm to nhỏ bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ.
"Kia chẳng phải là con gái út nhà họ Hạ sao? Nghe nói gia đình phá sản rồi mà?" "Suỵt, cô ta bây giờ là 'người' của Lục thiếu đấy. Ba năm nay được bao nuôi trong lồng kính, giờ mới thấy xuất hiện." "Ăn mặc lẳng lơ như thế, thảo nào Lục Hạo Thiên mê mệt. Đúng là loại phụ nữ dùng sắc đổi tiền."
Những lời nói cay nghiệt lọt vào tai Hạ An rõ mồn một. Cô ngẩng cao đầu, sống lưng thẳng tắp, gương mặt giữ nguyên vẻ lạnh lùng kiêu sa. Cô đã học được cách tạo ra một lớp vỏ bọc hoàn hảo để bảo vệ chút lòng tự trọng cuối cùng. Dù bên trong đang rỉ máu, bên ngoài cô vẫn phải rạng rỡ như một đóa hồng có gai.
Cô đảo mắt tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Không khó để nhận ra Lục Hạo Thiên giữa đám đông. Hắn đứng ở trung tâm đại sảnh, một tay cầm ly rượu, tay kia đút túi quần, phong thái ung dung và ngạo nghễ như một vị vua. Hắn mặc bộ vest đen cắt may thủ công tinh xảo, tôn lên vóc dáng cao lớn và khí chất bức người.
Nhưng hắn không đứng một mình.
Bên cạnh hắn là một cô gái mặc chiếc váy ren trắng tinh khôi, thiết kế kín đáo và thanh lịch, hoàn toàn đối lập với vẻ nóng bỏng của Hạ An. Cô gái ấy có gương mặt trái xoan hiền hậu, nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân, đang khoác tay Lục Hạo Thiên một cách thân mật.
Trần Nhã Uyên – thiên kim tiểu thư tập đoàn Trần thị, vị hôn thê "môn đăng hộ đối" của hắn.
Khoảnh khắc đó, Hạ An cảm thấy như có ai đó dội một gáo nước đá từ đỉnh đầu xuống. Dù đã biết trước sự tồn tại của Nhã Uyên, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, trái tim cô vẫn đau nhói. Họ đứng cạnh nhau trông thật xứng đôi vừa lứa: một người là tài phiệt lạnh lùng, một người là tiểu thư khuê các. Còn cô, với bộ váy đỏ rực rỡ này, chỉ giống như một vết mực loang lổ làm bẩn bức tranh hoàn mỹ ấy.
Lục Hạo Thiên dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô. Hắn quay đầu lại, ánh mắt chạm nhau giữa không trung. Trong một giây ngắn ngủi, Hạ An thấy đáy mắt hắn lóe lên một tia cảm xúc phức tạp – có kinh ngạc, có hài lòng, và cả sự chiếm hữu điên cuồng. Nhưng rất nhanh, hắn thu lại tất cả, thay bằng vẻ hờ hững lạnh nhạt thường ngày. Hắn không bước tới đón cô, cũng không gọi cô lại, chỉ khẽ gật đầu như chào một người quen sơ giao rồi quay sang thì thầm gì đó vào tai Trần Nhã Uyên khiến cô ta cười rạng rỡ.
Hạ An chết lặng. Hắn gọi cô đến đây để làm gì? Để đứng nhìn hạnh phúc của hắn sao? Hay để cô làm nền cho sự thanh cao của vị hôn thê kia?
"Ồ, đây chẳng phải là Hạ An sao?"
Một giọng nói chua ngoa vang lên ngay bên cạnh. Hạ An quay sang, bắt gặp ánh mắt chế giễu của Lý Mộng – một cô tiểu thư đanh đá từng là đối thủ của cô thời đại học.
Lý Mộng nâng ly rượu, nhìn Hạ An từ đầu đến chân với vẻ khinh bỉ: "Tôi cứ tưởng sau khi Hạ gia sụp đổ, cô phải đi rửa bát quét nhà ở đâu đó rồi chứ? Không ngờ lại leo lên được giường của Lục thiếu. Chậc chậc, cái váy này... hở hang thế này chắc là để tiện 'làm việc' nhỉ?"
Tiếng cười khúc khích của nhóm tiểu thư vây quanh Lý Mộng vang lên. Hạ An siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Cô hít sâu, mỉm cười đáp trả, nụ cười sắc lẹm như dao: "Lý Mộng, lâu không gặp, khẩu nghiệp của cô vẫn nặng như xưa nhỉ? Tôi mặc gì là việc của tôi, còn hơn loại người khoác lên mình cả đống hàng hiệu mà nhân cách vẫn rẻ tiền."
"Mày..." Lý Mộng đỏ mặt tía tai, định lao tới thì một giọng nam trầm ấm vang lên cắt ngang.
"Có chuyện gì ở đây vậy?"
Mọi người dạt ra. Lục Hạo Thiên đã đứng đó từ lúc nào, bên cạnh vẫn là Trần Nhã Uyên. Khí trường áp bức của hắn khiến cả nhóm người im bặt.
Lý Mộng vội vàng đổi giọng, nũng nịu: "Lục thiếu, anh xem, cô ta dám mắng em. Em chỉ có ý tốt chào hỏi thôi mà."
Lục Hạo Thiên không thèm liếc nhìn Lý Mộng lấy một cái. Đôi mắt đen thẫm của hắn dán chặt vào Hạ An, lướt qua bờ vai trần, tấm lưng ong, rồi dừng lại ở chiếc lắc tay lấp lánh.
"Hạ An," hắn gọi tên cô, giọng nói trầm thấp nhưng đủ để cả khu vực nghe thấy.
"Vâng, Lục tổng." Hạ An cúi đầu, đóng vai một người phục tùng hoàn hảo.
"Giới thiệu với mọi người," Lục Hạo Thiên đưa tay ra, nhưng không phải để nắm tay cô, mà là đặt lên vai trần của cô, ngón tay cái miết nhẹ lên làn da mịn màng một cách đầy ám muội và chiếm hữu. "Đây là Hạ An, trợ lý đặc biệt của tôi."
Trợ lý đặc biệt.
Hai từ này thốt ra khiến cả khán phòng ồ lên những tiếng cười hiểu ý đầy dung tục. Ai mà không biết "trợ lý đặc biệt" trong giới này có nghĩa là gì? Hắn vừa công khai xác nhận thân phận của cô trước mặt mọi người, nhưng đồng thời cũng hạ thấp cô xuống tận cùng bùn đen. Hắn tước đi danh dự của cô, biến cô thành một món đồ chơi được dán nhãn sở hữu chính chủ.
Trần Nhã Uyên đứng bên cạnh vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng ánh mắt nhìn Hạ An đã thoáng chút sắc lạnh. Cô ta bước lên một bước, thân thiện nắm lấy bàn tay đang đeo chiếc lắc của Hạ An: "Chào cô Hạ, nghe danh đã lâu. Chiếc lắc này đẹp quá, thiết kế hình lồng chim rất tinh xảo. Hạo Thiên thật có mắt chọn đồ, rất hợp với... thân phận của cô."
Câu nói nhẹ nhàng như bông nhưng lại chứa đầy gai nhọn. Hạ An cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở. "Hợp với thân phận của cô" – ý tứ của Trần Nhã Uyên quá rõ ràng: Cô mãi mãi chỉ là con chim trong lồng, còn tôi mới là phượng hoàng được tự do bay lượn bên cạnh anh ấy.
Hạ An muốn rút tay lại nhưng không được. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay to lớn của Lục Hạo Thiên vẫn đang đè nặng trên vai mình, như một lời cảnh cáo: Không được làm loạn.
Cô ngước mắt nhìn hắn, hy vọng tìm thấy một chút bảo vệ, một chút thương xót. Nhưng không. Trong mắt Lục Hạo Thiên lúc này chỉ có sự lạnh lùng tàn nhẫn của một kẻ đi săn đang hài lòng nhìn con mồi vùng vẫy trong bẫy. Hắn muốn cô đau khổ, muốn cô nhận rõ vị trí của mình, muốn cô hiểu rằng ngoài hắn ra, cô không còn nơi nào để dung thân.
"Cảm ơn Trần tiểu thư đã khen," Hạ An nghe giọng mình vang lên, khô khốc và xa lạ. "Tôi chỉ là đeo tạm thôi, đồ vật dù đẹp đến mấy, nếu không thuộc về mình thì sớm muộn cũng phải trả lại."
Lời nói này không chỉ dành cho chiếc lắc, mà còn dành cho người đàn ông đang đứng bên cạnh cô. Lục Hạo Thiên nheo mắt lại, bàn tay trên vai cô siết chặt hơn khiến cô đau điếng. Hắn ghé sát vào tai cô, thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ hai người nghe thấy, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm:
"Trả lại? Em nghĩ mình có quyền lựa chọn sao? Đêm nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là 'thuộc về' thực sự."