MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Không Danh PhậnChương 3: Đám cưới trên bàn ăn

Tình Nhân Không Danh Phận

Chương 3: Đám cưới trên bàn ăn

2,367 từ · ~12 phút đọc

Cánh cửa chiếc Maybach đóng sầm lại, ngăn cách không gian bên trong với thế giới ồn ào hào nhoáng bên ngoài. Tấm vách ngăn giữa khoang lái và ghế sau từ từ trượt lên, tạo thành một không gian kín mít, ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở nặng nề.

Hạ An ngồi sát vào cửa xe, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể. Cô quay mặt ra ngoài cửa sổ, nhìn những ánh đèn đường vút qua như những vệt sao chổi vô định, nhưng hình ảnh phản chiếu trên kính xe lại là gương mặt lạnh tanh của người đàn ông bên cạnh.

Lục Hạo Thiên không nói gì từ lúc rời khỏi buổi tiệc. Hắn nới lỏng cà vạt, tựa đầu ra sau ghế nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng Hạ An biết, đó chỉ là sự bình yên trước cơn bão. Bàn tay đặt trên đùi hắn vẫn nắm chặt, các khớp xương gồ lên trắng bệch tố cáo cơn thịnh nộ đang bị kìm nén.

"Em đang nhìn cái gì?"

Giọng nói trầm thấp bất ngờ vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Hạ An giật mình, vội vàng quay lại: "Không... không có gì."

Lục Hạo Thiên mở mắt. Trong không gian tranh tối tranh sáng, đôi mắt ấy như loài thú săn mồi trong đêm, vừa nguy hiểm vừa mê hoặc. Hắn chồm người tới, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình.

"Lúc nãy em nói gì? Muốn trả lại?" Hắn cười khẩy, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Hạ An, em nghĩ mình là ai? Em có quyền quyết định điểm dừng của trò chơi này sao?"

Hạ An cảm thấy xương hàm mình đau nhức, nhưng cô không dám kêu lên. Cô nhìn vào mắt hắn, cố nén sự run rẩy: "Em chỉ nói sự thật. Khi anh kết hôn với Trần tiểu thư, em sẽ..."

"Câm miệng!"

Lục Hạo Thiên gầm lên, cắt ngang lời cô. Hắn ghét nhất là nghe cô nhắc đến hai chữ "kết hôn" với một thái độ dửng dưng như thế. Tại sao cô không ghen? Tại sao cô không khóc lóc cầu xin hắn đừng lấy người khác? Tại sao lúc nào cô cũng tỏ ra hiểu chuyện, cam chịu đến mức vô tình như vậy? Sự ngoan ngoãn của cô, thứ mà hắn từng hài lòng nhất, giờ đây lại như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của hắn.

"Nghe cho rõ đây," hắn nghiến răng, cúi sát mặt cô đến mức chóp mũi hai người chạm nhau. "Dù tôi có kết hôn hay không, em vẫn là của tôi. Sống là người của tôi, chết cũng là ma của tôi. Trừ khi tôi chán ghét vứt bỏ, còn không, em đừng hòng tơ tưởng đến chuyện rời đi."

Xe thắng gấp trước sảnh tòa tháp Empire. Lục Hạo Thiên không đợi tài xế mở cửa, hắn thô bạo kéo tay Hạ An lôi ra khỏi xe, đi thẳng vào thang máy chuyên dụng. Suốt quãng đường lên tầng cao nhất, hắn không buông tay cô ra dù chỉ một giây, lực đạo mạnh đến mức cổ tay cô hằn lên những vết đỏ bầm tím.

Cánh cửa penthouse vừa mở ra, Hạ An đã bị hắn đẩy mạnh vào trong. Cô loạng choạng ngã xuống tấm thảm lông dày, chưa kịp định thần thì bóng đen to lớn đã bao trùm lấy cô.

Đêm hôm đó là một cơn ác mộng dài.

Lục Hạo Thiên không dịu dàng như mọi khi, cũng không có màn dạo đầu ân ái. Hắn như một con thú bị thương muốn trút hết mọi giận dữ và bất lực lên người cô. Hắn chiếm đoạt cô một cách thô bạo, điên cuồng, bắt cô phải gọi tên hắn, bắt cô phải thừa nhận cô thuộc về hắn.

"Nói! Em là của ai?"

"Của anh... Em là của anh..." Hạ An nức nở, nước mắt thấm ướt đẫm gối.

Chiếc lắc tay hình lồng chim va đập vào thành giường phát ra những tiếng lanh canh chói tai, như tiếng xiềng xích va vào nhau trong ngục tối. Mỗi lần nghe thấy âm thanh đó, tim Hạ An lại thắt lại. Hắn không cho cô tháo nó ra. Hắn muốn cô đeo nó ngay cả trong những giây phút trần trụi nhất, như một dấu triện đóng lên thân xác và linh hồn cô.

Khi mọi thứ kết thúc, trời đã gần sáng. Lục Hạo Thiên ngủ thiếp đi vì mệt, cánh tay vẫn quàng chặt qua eo cô như sợ cô biến mất. Hạ An nằm im, toàn thân đau nhức rã rời, nhưng tâm trí lại tỉnh táo lạ thường. Cô nhìn khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông bên cạnh, đưa tay định chạm vào hàng lông mày đang cau lại của hắn, nhưng rồi lại rụt tay về giữa không trung.

Khoảng cách giữa họ, dù nằm chung một giường, vẫn xa xôi như hai thế giới.

Sáng hôm sau, Hạ An tỉnh dậy thì Lục Hạo Thiên đã đi làm. Căn phòng trống trải, lạnh lẽo như chưa từng có hơi ấm. Trên người cô đã được mặc lại một chiếc váy ngủ lụa sạch sẽ, nhưng những vết bầm tím trên cổ và xương quai xanh vẫn hiện rõ mồn một trong gương.

Cô lê bước xuống phòng ăn. Người giúp việc đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, nhưng Hạ An không có chút cảm giác thèm ăn nào. Cô chỉ uống một ly sữa nóng, định bụng sẽ đến bệnh viện xem tình hình bố sau ca phẫu thuật đêm qua.

"Cô Hạ," quản gia Lâm – một người đàn ông trung niên nghiêm nghị – bước đến, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cộp. "Cậu chủ dặn đưa cái này cho cô."

"Gì vậy chú?" Hạ An ngạc nhiên đón lấy.

"Cậu chủ nói, cô là trợ lý đặc biệt, nên có trách nhiệm giúp cậu ấy rà soát lại một số hạng mục quan trọng."

Hạ An mở tập hồ sơ ra. Ngay trang đầu tiên, đập vào mắt cô là dòng chữ in hoa màu vàng kim uốn lượn trên nền giấy trắng cao cấp:

KẾ HOẠCH TỔ CHỨC LỄ ĐÍNH HÔN Lục Hạo Thiên & Trần Nhã Uyên

Hạ An chết lặng. Chiếc ly trên tay cô trượt xuống, rơi xuống bàn vỡ tan tành. Sữa trắng lênh láng chảy ra, thấm ướt cả góc tập hồ sơ.

"Cô Hạ! Cô có sao không?" Quản gia Lâm vội vàng gọi người đến dọn dẹp, ánh mắt nhìn cô đầy thương cảm nhưng cũng bất lực.

Hạ An không nghe thấy gì nữa. Tai cô ù đi. Hắn bắt cô làm gì cơ? Rà soát kế hoạch đính hôn của hắn?

Cô lật giở từng trang với đôi tay run rẩy. Danh sách khách mời, thực đơn tiệc cưới, mẫu thiết kế váy cưới, địa điểm hưởng tuần trăng mật... Từng chi tiết đều được lên kế hoạch tỉ mỉ, xa hoa đến choáng ngợp. Và ở góc mỗi trang giấy, đều có chữ ký phê duyệt của Lục Hạo Thiên – nét bút mạnh mẽ, dứt khoát mà cô đã quá quen thuộc.

Tờ giấy ghi chú màu vàng dán ở trang cuối cùng, với nét chữ của hắn: "Chọn giúp tôi mẫu thiệp mời và quà đáp lễ. Gu thẩm mỹ của em khá tốt, tôi tin tưởng em. Xong việc thì mang đến công ty."

Nước mắt Hạ An trào ra, không kìm lại được.

Tàn nhẫn. Quá tàn nhẫn.

Hắn không chỉ muốn giam cầm cô, mà còn muốn lăng trì cô từng chút một. Hắn bắt người tình của mình phải tự tay chuẩn bị đám cưới cho mình với người phụ nữ khác. Hắn muốn cô dùng chính đôi tay đeo chiếc lắc "lồng chim" này để vun vén cho hạnh phúc của hắn và Trần Nhã Uyên.

Đây là sự trừng phạt cho câu nói "trả lại" tối qua sao? Hay là cách hắn nhắc nhở cô về thân phận rẻ rúng của mình? Rằng cô chỉ là một trợ lý, một công cụ, không hơn không kém?

"Cô Hạ..." Quản gia Lâm ngập ngừng. "Xe đã đợi sẵn để đưa cô đến tập đoàn Lục thị. Cậu chủ nói... nếu trưa nay không thấy cô mang hồ sơ đến, cậu ấy sẽ cắt viện phí của ông nhà."

Câu nói cuối cùng như một đòn chí mạng đánh gục mọi sự phản kháng yếu ớt trong lòng Hạ An. Cô bật cười, tiếng cười chua chát lẫn trong tiếng nấc nghẹn.

"Được. Tôi đi."

Hạ An lau nước mắt, đứng dậy. Cô bước về phòng, thay một bộ đồ công sở kín đáo nhất có thể để che đi những dấu vết hoan lạc đêm qua. Cô trang điểm thật kỹ, tô son đỏ đậm để che đi đôi môi nhợt nhạt.

Cô cầm tập hồ sơ trên tay, nặng trĩu như cầm bản án tử hình của chính trái tim mình.

Tập đoàn Lục thị nằm ở trung tâm quận 1, tòa nhà chọc trời bọc kính phản chiếu ánh mặt trời chói chang. Hạ An bước vào sảnh lớn, tiếng giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên những âm thanh khô khốc.

Cô đi thẳng lên tầng cao nhất – văn phòng Tổng giám đốc. Thư ký Kim nhìn thấy cô, ánh mắt thoáng chút bối rối nhưng vẫn chuyên nghiệp đứng dậy: "Cô Hạ, Lục tổng đang họp. Ngài ấy dặn cô cứ vào phòng làm việc đợi."

Hạ An gật đầu, đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng lớn mang tông màu đen trắng chủ đạo, lạnh lùng và quyền lực hệt như chủ nhân của nó. Cô đặt tập hồ sơ lên bàn làm việc, định quay lưng bỏ đi thì cửa phòng vệ sinh bên trong bất ngờ mở ra.

Một bóng người bước ra. Không phải Lục Hạo Thiên.

Là Trần Nhã Uyên.

Vị hôn thê của Lục Hạo Thiên mặc một chiếc váy liền thân màu kem trang nhã, trên tay đang cầm một chiếc khăn tay lau nhẹ những giọt nước còn vương trên mặt. Thấy Hạ An, cô ta khựng lại một chút, rồi nở nụ cười dịu dàng quen thuộc – nụ cười của kẻ chiến thắng.

"Ồ, cô Hạ. Cô đến đưa tài liệu cho Hạo Thiên sao?"

Hạ An cứng người. Tại sao cô ta lại ở đây? Trong phòng làm việc riêng tư của hắn?

Trần Nhã Uyên thong thả bước đến bàn làm việc, lướt mắt qua tập hồ sơ "Kế hoạch đính hôn" mà Hạ An vừa đặt xuống. Ánh mắt cô ta lóe lên vẻ thích thú.

"A, Hạo Thiên thật chu đáo. Anh ấy nói sẽ nhờ người có gu thẩm mỹ tốt chọn giúp mẫu thiệp, không ngờ lại là cô Hạ. Làm phiền cô quá."

Nhã Uyên ngẩng lên nhìn Hạ An, nụ cười vẫn giữ trên môi nhưng giọng nói đã hạ thấp xuống, mang theo sự sắc bén lạnh lẽo: "Nhưng mà cô Hạ này, cô có biết không? Đàn ông ấy mà, họ có thể nuôi mèo, nuôi chó, thậm chí nuôi chim hoàng yến trong lồng để giải khuây. Nhưng đến cuối cùng, người họ chọn để đi cùng cả đời, để đường đường chính chính bước vào gia phả, chỉ có thể là người cùng đẳng cấp."

Cô ta bước tới gần Hạ An, đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi của cô, vô tình (hoặc cố ý) để lộ chiếc nhẫn kim cương đắt giá trên ngón áp út của mình. "Cảm ơn cô đã chăm sóc Hạo Thiên trong thời gian tôi đi du học. Nhưng bây giờ tôi đã về rồi. Những thứ đồ chơi tạm bợ... cũng đến lúc nên dọn dẹp vào kho rồi đấy."

Hạ An siết chặt tay thành nắm đấm. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Nhã Uyên, không hề nao núng: "Trần tiểu thư nói đúng. Đồ chơi thì có thể vứt bỏ. Nhưng con người thì có cảm xúc. Cô nên cẩn thận, đừng để món đồ chơi mà cô khinh thường ấy trở thành cái gai không thể nhổ được trong mắt cô."

"Cô..." Nụ cười trên môi Nhã Uyên tắt ngấm.

Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng mở ra. Lục Hạo Thiên bước vào, theo sau là vài vị giám đốc cấp cao. Nhìn thấy cảnh tượng hai người phụ nữ đứng đối diện nhau trong bầu không khí căng thẳng, bước chân hắn khựng lại.

Ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt thách thức của Hạ An, rồi dừng lại ở gương mặt có chút uất ức của Nhã Uyên.

"Có chuyện gì vậy?" Hắn hỏi, giọng lạnh băng.

Trần Nhã Uyên lập tức thay đổi sắc mặt, chạy lại khoác tay hắn, giọng nũng nịu: "Hạo Thiên, không có gì đâu. Em chỉ đang cảm ơn cô Hạ đã vất vả chuẩn bị đám cưới cho chúng mình thôi. Nhưng hình như... cô Hạ không được vui lắm thì phải?"

Hạo Thiên nhìn Hạ An chằm chằm. Cô đứng đó, cô độc và kiên cường, đôi mắt đỏ hoe nhưng quật cường không chịu rơi lệ. Tập hồ sơ kế hoạch đám cưới nằm trơ trọi trên bàn như một lời chế giễu.

"Hạ An," hắn gọi tên cô, giọng nói mang theo sự cảnh cáo. "Xong việc chưa?"

Hạ An hít sâu một hơi, nuốt ngược mọi đắng cay vào trong. "Đã xong, thưa Lục tổng. Tôi đã chọn mẫu thiệp màu trắng đính ngọc trai, rất hợp với sự thanh khiết của Trần tiểu thư. Nếu không còn việc gì, tôi xin phép."

Cô cúi đầu chào, rồi quay lưng bước nhanh ra cửa, không dám ngoái lại nhìn dù chỉ một lần. Bởi cô sợ, chỉ cần chậm một giây thôi, cô sẽ gục ngã ngay trước mặt bọn họ.

Sau lưng cô, Lục Hạo Thiên nhìn theo bóng dáng gầy guộc ấy, bàn tay trong túi quần siết chặt đến mức đau nhói. Hắn vừa đạt được mục đích làm nhục cô, ép cô phải thừa nhận thất bại, nhưng tại sao... trong lòng hắn lại không có lấy một chút cảm giác chiến thắng nào, mà chỉ thấy một nỗi trống rỗng đáng sợ đang lan rộng?