Rời khỏi tập đoàn Lục thị, Hạ An không về nhà. Cô lao vào "Nightfall" – quán bar thượng lưu bậc nhất thành phố, nơi chỉ dành cho giới siêu giàu với thẻ thành viên VIP mạ vàng. Trong tiếng nhạc Jazz ma mị và ánh đèn mờ ảo, cô gọi chai rượu mạnh nhất, để mặc chất lỏng cay xé họng đốt cháy tâm can. Cô muốn say, muốn quên đi ánh mắt đắc thắng của Trần Nhã Uyên và sự tàn nhẫn của Lục Hạo Thiên.
Nhưng rượu chưa kịp ngấm, cả quán bar bỗng im bặt. Tiếng nhạc tắt ngấm.
Cánh cửa lớn bật mở. Hai hàng vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm bước vào, tách đám đông ra làm hai lối. Ở giữa, Lục Hạo Thiên xuất hiện như một vị thần bóng đêm, sát khí ngùn ngụt tỏa ra khiến không gian lạnh xuống vài độ. Hắn mặc chiếc sơ mi đen tháo hở hai cúc đầu, tay áo xắn lên lộ ra chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá cả một gia tài, ánh mắt sắc như dao găm quét qua đám đông rồi dừng lại ở góc quầy bar.
Hạ An chưa kịp phản ứng, cổ tay đã bị một lực mạnh như kìm sắt siết lấy.
"Về!"
Hắn gầm lên một tiếng, không đợi cô trả lời, trực tiếp nhấc bổng cô lên vai vác đi trước ánh mắt kinh hãi của bao người.
Bên ngoài, một dàn siêu xe đang chờ sẵn. Dẫn đầu là chiếc Maybach S650 Pullman màu đen bóng loáng, dài thượt và uy quyền như một con quái vật, theo sau là ba chiếc Audi Q8 hộ tống. Vệ sĩ vội vàng mở cửa sau chiếc Maybach. Lục Hạo Thiên ném Hạ An vào trong xe như ném một con búp bê vải, rồi hắn lao vào theo, đóng sầm cửa lại.
"Chạy xe! Về biệt thự Bạch Kim!"
"Vâng, Lục tổng." Tài xế và trợ lý Kim ở ghế trước không dám ho he nửa lời, lập tức bấm nút nâng vách ngăn cách âm lên. Không gian khoang sau trở nên kín mít, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi da bò thượng hạng và mùi hương gỗ trầm nam tính, Hạ An hoảng sợ lùi lại, ép lưng vào ghế da êm ái. Nhưng Lục Hạo Thiên không cho cô đường lui. Hắn lao tới, ép cả thân hình to lớn đè chặt lên người cô, giam cầm cô giữa lồng ngực rắn chắc và lớp ghế da lạnh lẽo.
"Dám đi uống rượu? Dám tắt máy?" Hắn nghiến răng, bàn tay thô bạo bóp lấy cằm cô, ép cô ngửa mặt lên. "Hạ An, gan em càng ngày càng lớn rồi!"
"Buông... buông ra..." Hạ An giãy giụa, nhưng sức lực của cô chỉ như muối bỏ bể.
"Buông?" Lục Hạo Thiên cười gằn, nụ cười nhuốm màu dục vọng đen tối. "Em là người của tôi. Em nghĩ em có quyền từ chối sao?"
Hắn cúi xuống, thô bạo ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô, cắn mút điên cuồng như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Nụ hôn không có chút dịu dàng nào, chỉ toàn là sự trừng phạt và chiếm hữu. Lưỡi hắn càn quét khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, hút hết dưỡng khí khiến Hạ An choáng váng, cả người mềm nhũn.
Bàn tay to lớn của hắn không yên phận, trượt dọc theo đường cong cơ thể cô, từ eo thon luồn vào trong lớp váy công sở chật chội. Hạ An rùng mình khi những ngón tay chai sạn của hắn lướt qua làn da đùi non mịn màng, mang theo luồng nhiệt nóng bỏng đốt cháy da thịt.
"Ưm... Hạo Thiên... đừng... đây là trên xe..." Hạ An rên rỉ, cố gắng đẩy hắn ra nhưng lại bị hắn bắt lấy cả hai tay, ghim chặt lên đỉnh đầu.
"Trên xe thì sao?" Hắn phả hơi thở nóng rực vào vành tai nhạy cảm của cô, giọng khàn đặc vì hưng phấn. "Chiếc xe này cách âm rất tốt, em có hét khản cổ cũng không ai nghe thấy đâu. Hay là... em muốn tài xế phía trước nghe thấy tiếng rên rỉ dâm đãng của em?"
Lời nói đầy tính nhục dục của hắn khiến mặt Hạ An đỏ bừng vì xấu hổ và kích thích. Hắn biết rõ điểm yếu của cô. Hắn muốn giày vò cô ngay tại đây, trong chiếc lồng di động xa hoa này.
"Roẹt!"
Tiếng vải lụa bị xé rách vang lên khô khốc. Chiếc áo sơ mi trắng của Hạ An bị hắn giật tung cúc, để lộ ra bầu ngực căng tròn trắng nõn phập phồng sau lớp nội y ren đen mỏng manh. Sự tương phản giữa da thịt trắng như tuyết và ren đen huyền bí kích thích thị giác của Lục Hạo Thiên đến cực điểm. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở dồn dập như dã thú.
Hắn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ thơm ngát của cô, tham lam hít hà mùi hương cơ thể hòa quyện với chút men rượu nồng nàn. Hắn cắn nhẹ lên xương quai xanh, để lại những dấu hôn đỏ chót chi chít như đánh dấu lãnh thổ.
"Hạ An... Em nhìn cho kỹ..." Hắn vừa nói, bàn tay vừa thô bạo xoa nắn bầu ngực mềm mại, "Cơ thể này là của tôi. Từng tấc da thịt này đều khắc tên Lục Hạo Thiên. Dù tôi có lấy mười người vợ, em cũng vĩnh viễn không thoát khỏi tay tôi!"
Chiếc Maybach lao vun vút trên đường cao tốc, êm ái đến mức bên trong như một căn phòng ngủ di động. Nhưng sự êm ái đó lại càng làm tăng thêm sự kịch liệt của cuộc hoan lạc cưỡng ép. Hạ An bị hắn ép sát vào cửa kính xe lạnh lẽo, tấm lưng trần ma sát với lớp da ghế cao cấp tạo nên những khoái cảm đau đớn. Cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc, nhưng nước mắt vẫn trào ra, lăn dài xuống má, hòa vào những nụ hôn cuồng nhiệt của hắn.
Hắn chiếm đoạt cô ngay trên băng ghế sau, giữa không gian chật hẹp đầy mùi tiền và dục vọng. Mỗi cú thúc mạnh mẽ của hắn đều mang theo sự giận dữ và ghen tuông điên loạn. Hắn muốn dùng khoái cảm xác thịt để xóa nhòa hình ảnh cô lạnh lùng đưa thiệp cưới ban sáng, muốn dùng sự đau đớn để khắc sâu vào tâm trí cô rằng: Cô chỉ thuộc về một mình hắn.
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự Bạch Kim, Hạ An đã ngất lịm đi vì kiệt sức.
Đây là khu biệt thự biệt lập nằm ven sông , tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, được mệnh danh là "khu đất vàng" của giới siêu giàu. Căn biệt thự trắng toát, lộng lẫy như một lâu đài cổ tích, xung quanh là vườn thượng uyển rộng hàng ngàn mét vuông với đài phun nước được nhập khẩu nguyên khối từ Ý.
Lục Hạo Thiên chỉnh lại quần áo, dùng chiếc áo vest to rộng của mình bọc kín cơ thể trần trụi đầy vết tích hoan ái của Hạ An, rồi bế cô bước xuống xe.
"Lão gia, phu nhân..." Quản gia và người hầu xếp thành hai hàng dài cúi rạp người chào, không ai dám ngẩng đầu lên nhìn. Họ biết quy tắc của Lục gia: Không nhìn, không nghe, không nói.
Hắn bế cô đi thẳng lên phòng ngủ chính ở tầng 3. Căn phòng rộng hơn 100 mét vuông, được trải thảm lông cừu Ba Tư, giữa phòng là chiếc giường tròn khổng lồ phủ ga lụa tơ tằm màu đỏ rượu. Bốn phía tường là kính cường lực một chiều, có thể nhìn bao quát toàn cảnh thành phố về đêm lung linh huyền ảo, nhưng bên ngoài không thể nhìn thấy gì bên trong. Một nơi lý tưởng để giam cầm và hưởng lạc.
Lục Hạo Thiên đặt Hạ An xuống giường. Hắn đứng bên cạnh, nhìn ngắm người phụ nữ đang nằm im lìm, mái tóc đen rối bời xõa tung trên gối đỏ, làn da trắng sứ chi chít những vết bầm tím do hắn tạo ra. Vẻ đẹp của sự tàn hoại ấy khiến dục vọng trong hắn chưa kịp tắt lại bùng lên dữ dội.
Hắn cởi bỏ quần áo, để lộ cơ thể cường tráng hoàn mỹ như tạc tượng, rồi bước vào phòng tắm xả nước. Hắn cần tẩy rửa sạch sẽ trước khi tiếp tục "hiệp hai". Đêm nay còn rất dài, và hắn sẽ không để cô ngủ yên.
Trong cơn mê man, Hạ An khẽ nhíu mày. Cô mơ thấy mình là một con chim nhỏ, bị nhốt trong một chiếc lồng bằng vàng ròng nạm kim cương. Chiếc lồng rất đẹp, rất sang trọng, nhưng lại lạnh lẽo thấu xương. Cô cố gắng đập cánh muốn bay ra, nhưng mỗi lần chạm vào song sắt, đôi cánh lại rỉ máu. Và bên ngoài chiếc lồng, Lục Hạo Thiên đang đứng đó, tay cầm chìa khóa, mỉm cười một cách tàn nhẫn:
"Ngoan nào bảo bối. Thế giới bên ngoài rất nguy hiểm. Chỉ có ở trong lồng, em mới được an toàn... và thuộc về tôi."