Hạ An tỉnh lại không phải vì ánh sáng mặt trời, mà vì cảm giác lành lạnh trượt trên da thịt.
Cô hé mắt, cơn đau nhức từ thắt lưng truyền đến như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về đêm hoan lạc điên cuồng vừa qua. Trong không gian phòng ngủ rộng lớn được bao phủ bởi kính cường lực nhìn ra toàn cảnh sông Sài Gòn, cô thấy mình đang nằm lọt thỏm giữa những lớp chăn lụa tơ tằm màu xám bạc.
Lục Hạo Thiên đã dậy từ lúc nào. Hắn đang đứng trước gương lớn, chậm rãi cài khuy măng sét. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi, quần âu được là phẳng phiu không một nếp gấp. Vẻ ngoài đạo mạo, cấm dục ấy hoàn toàn trái ngược với con dã thú đã gặm nhấm cô đêm qua.
Hắn thấy cô tỉnh, không quay lại, chỉ nhìn cô qua hình ảnh phản chiếu trong gương. Ánh mắt hắn dừng lại ở những vết đỏ bầm chi chít trên cổ và vai trần của cô – những dấu triện sở hữu mà hắn đã cố tình để lại. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười thỏa mãn, một nụ cười khiến sống lưng Hạ An lạnh toát.
"Dậy rồi à? Lại đây."
Giọng nói của hắn trầm thấp, không mang ngữ điệu ra lệnh nhưng lại có uy lực khiến chân tay Hạ An tự động tuân theo. Cô cắn môi, kéo tấm chăn lụa quấn quanh người, bước chân trần xuống lớp thảm lông dày cộp, đi về phía hắn.
Khi cô đến gần, Lục Hạo Thiên xoay người lại. Hắn đưa tay giật mạnh tấm chăn trên người cô xuống.
"Á..." Hạ An khẽ kêu lên, vội vàng đưa tay che chắn cơ thể trần trụi.
"Che cái gì? Có chỗ nào của em mà tôi chưa nhìn thấy, chưa chạm vào?" Hắn cười nhạt, bàn tay to lớn sờ soạng lên eo cô, rồi trượt dọc xuống hông, dừng lại ở một vết bầm tím nơi đùi trong. "Đau không?"
Hạ An cúi đầu, mặt đỏ bừng, lí nhí: "Đau..."
"Đau mới nhớ lâu." Hắn ghé sát tai cô, thì thầm. "Nhớ rằng cơ thể này chỉ phản ứng với một mình tôi. Nhớ rằng ngoài cánh cửa biệt thự này, em không là gì cả, nhưng ở đây, em là nữ hoàng của riêng tôi."
Hắn xoay người cô lại đối diện với gương. Trong gương là hình ảnh đầy tương phản gây kích thích thị giác mạnh mẽ: Một người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề, quyền lực và cao ngạo, đang ôm trọn một người phụ nữ trần trụi, yếu đuối và đầy vết tích hoan ái.
Lục Hạo Thiên mở ngăn kéo tủ trang sức bằng gỗ mun. Bên trong lấp lánh hàng chục bộ trang sức kim cương, ngọc lục bảo, sapphire đắt giá. Hắn chọn một sợi dây chuyền bạch kim mảnh, mặt dây là một viên ruby đỏ thẫm như máu, đeo lên cổ cô.
Viên đá lạnh buốt chạm vào hõm cổ ấm nóng khiến Hạ An rùng mình.
"Đẹp lắm," hắn khen ngợi, ánh mắt si mê nhìn ngắm tác phẩm của mình. "Màu đỏ của ruby rất hợp với làn da của em, và cả... những dấu vết này nữa."
Đây chính là điều khiến độc giả vừa sợ hãi vừa mê đắm: Sự chăm sóc tỉ mỉ đến rợn người. Hắn không coi cô là người yêu, hắn coi cô là một con búp bê sống đắt giá nhất trong bộ sưu tập của mình. Hắn chải tóc cho cô, chọn đồ lót cho cô, thậm chí tự tay mặc từng món đồ lên người cô. Một sự kiểm soát tuyệt đối, tước đoạt mọi quyền tự chủ, biến cô thành một vật ký sinh xinh đẹp.
Bữa sáng được phục vụ tại ban công tầng hai, nơi có thể ngắm nhìn khu vườn thượng uyển được cắt tỉa cầu kỳ. Trên bàn ăn trải khăn trắng muốt là những món ăn xa xỉ: yến sào chưng đường phèn, trứng cá tầm muối và bánh sừng bò nướng nóng hổi.
Hạ An ngồi đối diện Lục Hạo Thiên, máy móc đưa từng thìa yến vào miệng. Cô cảm thấy mình như đang nuốt trôi những mảnh thủy tinh.
Lục Hạo Thiên vừa uống cà phê đen vừa lướt máy tính bảng. Tin tức về lễ đính hôn của "cặp đôi vàng" Lục Hạo Thiên và Trần Nhã Uyên đang tràn ngập các mặt báo kinh tế và giải trí. Những lời ca tụng có cánh, những bức ảnh chụp lén hai người đi ăn tối, tất cả như những mũi dao đâm vào tim Hạ An.
"Ăn xong thì chuẩn bị đi," Lục Hạo Thiên đột ngột lên tiếng, không ngẩng đầu lên.
"Đi đâu ạ?" Hạ An giật mình.
"Đi thử váy cưới."
Chiếc thìa trên tay Hạ An rơi xuống đĩa sứ, tạo nên tiếng keng chói tai. Cô nhìn hắn, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng.
"Anh nói... cái gì?"
Lục Hạo Thiên thong thả đặt máy tính bảng xuống, lau miệng bằng khăn lụa. Hắn nhìn cô, ánh mắt bình thản đến tàn nhẫn. "Nhã Uyên đang bận lịch trình ở Paris chưa về kịp. Số đo của em và cô ấy khá giống nhau. Em đến showroom của Vera Wang thử váy giúp cô ấy, để nhà thiết kế chỉnh sửa kịp tiến độ."
Không khí xung quanh như đông cứng lại. Hạ An cảm thấy máu trong người mình chảy ngược. Hắn bắt cô – người tình trong bóng tối – đi thử váy cưới cho vợ tương lai của hắn? Có loại tra tấn tinh thần nào tàn độc hơn thế này không? Hắn muốn cô khoác lên mình bộ váy trắng tinh khôi tượng trưng cho hạnh phúc, để rồi sau đó cởi ra và trao nó cho người phụ nữ khác?
"Em không đi!" Hạ An bật dậy, giọng run rẩy nhưng kiên quyết. "Em có thể bán thân xác cho anh, nhưng em không bán lòng tự trọng rẻ mạt đến thế! Anh đừng quá đáng!"
Lục Hạo Thiên không hề tức giận. Hắn chỉ khẽ nhướng mày, ngả người ra sau ghế, nụ cười trên môi càng thêm sâu, mang theo sự nguy hiểm chết người.
"Tự trọng?" Hắn lặp lại từ đó như nghe một câu chuyện cười. "Hạ An, ba năm trước khi em quỳ dưới chân tôi xin tiền cứu bố, lòng tự trọng của em ở đâu? Tối qua khi em rên rỉ dưới thân tôi trên xe, lòng tự trọng của em ở đâu?"
Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía cô. Mỗi bước chân của hắn như dẫm lên trái tim cô. Hắn cúi xuống, chống hai tay lên thành ghế, giam cô trong vòng tay mình. "Hơn nữa, tôi nghe nói bệnh viện vừa thông báo cần thêm một khoản tiền lớn để mua thuốc đặc trị nhập khẩu cho bố em. Em không đi cũng được thôi, nhưng tôi không chắc là khoản tiền đó sẽ được chuyển đi đúng hạn."
Hạ An chết lặng. Nước mắt uất ức trào ra, lăn dài trên má. Hắn luôn biết cách nắm lấy tử huyệt của cô. Hắn dùng tiền, dùng quyền lực, dùng chính sự hiếu thảo của cô để dệt nên một chiếc lưới không lối thoát.
"Được..." Cô nghe giọng mình vỡ vụn. "Em đi."
Lục Hạo Thiên hài lòng. Hắn đưa tay lau nước mắt cho cô, cử chỉ dịu dàng nhưng lại khiến cô ghê t sợ. "Ngoan. Phải nghe lời mới được thương."
Showroom áo cưới Vera Wang nằm ở vị trí đắc địa nhất quận 1. Không gian ngập tràn sắc trắng tinh khôi của ren, lụa và voan. Những bộ váy cưới lộng lẫy được trưng bày như những tác phẩm nghệ thuật, là giấc mơ của mọi cô gái.
Nhưng với Hạ An, đây là phòng tra tấn.
Nhân viên cửa hàng đã được dặn trước, họ nhìn cô với ánh mắt tò mò pha lẫn khinh thường, nhưng vẫn giữ thái độ phục vụ chuyên nghiệp.
"Cô Hạ, đây là mẫu thiết kế độc quyền Lục tổng đặt riêng cho Trần tiểu thư. Mời cô thử."
Hạ An bước vào phòng thay đồ. Khi tấm rèm nhung đóng lại, cô nhìn mình trong gương. Cô gái trong đó xinh đẹp, quyến rũ, nhưng đôi mắt thì chết lặng. Cô run rẩy cởi bỏ bộ váy hàng hiệu trên người, từng chút một khoác lên mình bộ váy cưới trắng muốt.
Chiếc váy cúp ngực đuôi cá ôm sát lấy cơ thể hoàn hảo của cô, phần đuôi váy dài thướt tha trải rộng trên sàn như một đám mây. Những viên pha lê Swarovski đính kết thủ công lấp lánh dưới ánh đèn. Cô đẹp như một nàng công chúa bước ra từ cổ tích. Nhưng cô biết, mình chỉ là kẻ đóng thế.
Khi tấm rèm được kéo ra, Hạ An bước lên bục. Cô ngước mắt lên, và sững sờ.
Lục Hạo Thiên đang ngồi đó.
Hắn không về công ty. Hắn đã đến đây, ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da, hai chân vắt chéo, ánh mắt dán chặt vào cô.
Khoảnh khắc nhìn thấy Hạ An trong bộ váy cưới, đồng tử Lục Hạo Thiên co rút lại. Hắn từng thấy cô mặc rất nhiều loại trang phục: váy ngủ gợi cảm, đồ công sở nghiêm túc, đầm dạ hội quyến rũ... Nhưng chưa bao giờ hắn thấy cô trong bộ dạng này. Sự tinh khôi, thánh thiện của chiếc váy cưới đối lập hoàn toàn với vẻ ma mị thường ngày của cô, tạo nên một sức hút chí mạng khiến cổ họng hắn khô khốc.
Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía bục. Nhân viên cửa hàng ý tứ lui ra ngoài hết, trả lại không gian riêng tư.
Hạ An lùi lại một bước, tay nắm chặt tà váy. "Anh... sao anh lại ở đây?"
Lục Hạo Thiên không trả lời. Hắn bước lên bục, đứng đối diện cô. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lớp voan mỏng trên vai cô, rồi trượt xuống cánh tay trần, dừng lại ở bàn tay đang run rẩy.
"Rất đẹp." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc. "Đẹp hơn tôi tưởng tượng."
"Đây là váy của Nhã Uyên..." Hạ An nhắc nhở, cố gắng giữ khoảng cách.
"Suỵt." Hắn đặt ngón tay lên môi cô. "Giờ phút này, nó đang ở trên người em."
Bất ngờ, Lục Hạo Thiên quỳ một chân xuống. Hạ An hoảng hốt, tim đập loạn nhịp. Hắn đang làm gì vậy?
Hắn lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung đỏ. Mở nắp hộp, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương hình giọt nước khổng lồ, giác cắt hoàn hảo phản chiếu ánh sáng rực rỡ. Đây là chiếc nhẫn đính hôn trị giá triệu đô mà báo chí đã đưa tin rầm rộ sáng nay.
Hắn cầm lấy bàn tay trái của Hạ An, chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô.
"Vừa in." Hắn nói, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
"Hạo Thiên, anh điên rồi!" Hạ An cố gắng rụt tay lại. "Đây là nhẫn của vợ anh! Anh đang làm nhục em hay làm nhục chính cô ấy?"
Lục Hạo Thiên giữ chặt tay cô, không cho cô tháo ra. Hắn đứng dậy, ghé sát vào mặt cô, ánh mắt rực lửa thiêu đốt lý trí của cô. "Tôi đang thử. Thử váy, thử nhẫn... và thử cả cảm giác cưới em sẽ như thế nào."
Câu nói của hắn như một liều thuốc độc ngọt ngào rót vào tai Hạ An. Trái tim cô lỡ nhịp, một cảm giác tội lỗi và sung sướng đan xen bùng lên trong lòng ngực. Đây chính là thứ cảm xúc cấm kỵ mà cô không dám thừa nhận: Cô khao khát được làm cô dâu của hắn, dù chỉ là trong một khoảnh khắc dối trá này.
Lục Hạo Thiên nhìn thấu sự dao động trong mắt cô. Hắn cúi xuống, hôn lên môi cô. Không thô bạo như tối qua, nụ hôn này dịu dàng, nâng niu, mang theo sự trân trọng giả tạo đến đau lòng.
"Hạ An," hắn thì thầm giữa những nụ hôn, "Em mặc váy cưới rất đẹp. Tiếc là... em sinh ra không phải để làm vợ, mà để làm người tình."
Câu nói tàn nhẫn ấy kéo Hạ An từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục. Cô đẩy hắn ra, nước mắt trào dâng. Hắn cho cô nếm trải cảm giác hạnh phúc tột cùng, rồi ngay lập tức bóp nát nó trong tay.
"Tháo ra!" Cô nức nở, cố gắng tháo chiếc nhẫn ra khỏi tay. "Em không muốn đeo nó! Em không muốn làm vật thế thân!"
"Không được tháo!" Lục Hạo Thiên quát khẽ, bắt lấy tay cô. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, sự chiếm hữu điên cuồng lại hiện lên. "Cứ đeo nó đi. Cho đến khi lễ đính hôn diễn ra, chiếc nhẫn này... tạm thời cho em mượn."
Hắn ôm chặt lấy cô vào lòng, mặc kệ cô giãy giụa. Trong không gian tĩnh lặng của showroom áo cưới, trước những tấm gương phản chiếu hình ảnh đôi uyên ương giả tạo, Lục Hạo Thiên cảm thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Hắn biết mình không thể cưới cô, xã hội này, gia đình hắn không cho phép. Nhưng hắn muốn cô là người đầu tiên mặc chiếc váy này, là người đầu tiên đeo chiếc nhẫn này.
Trong tâm trí méo mó của hắn, đó là một loại "hôn lễ bí mật". Một hôn lễ không có hoa, không có lời chúc phúc, chỉ có sự chiếm đoạt và tội lỗi.
Và Hạ An, trong vòng tay hắn, vừa khóc vừa ghì chặt lấy vai hắn. Cô hận hắn, nhưng cô cũng tuyệt vọng nhận ra rằng, khoảnh khắc chiếc nhẫn được đeo vào tay mình, linh hồn cô đã thực sự bị hắn giam cầm vĩnh viễn trong cái lồng kính hào nhoáng này rồi.