Chiếc Maybach lao vút về biệt thự Bạch Kim như một con thú điên loạn. Suốt quãng đường đi, Lục Hạo Thiên không nói một lời, nhưng bàn tay hắn vẫn nắm chặt lấy bàn tay trái đang đeo chiếc nhẫn kim cương của Hạ An. Hắn mân mê chiếc nhẫn, xoay tròn nó trên ngón áp út của cô, ánh mắt thâm trầm như đang toan tính một kế hoạch điên rồ.
Vừa về đến phòng ngủ, Hạ An định bước vào phòng thay đồ để trút bỏ bộ váy cưới nặng nề trị giá cả gia tài này ra, nhưng Lục Hạo Thiên đã chặn lại.
"Đứng lại."
Hắn ra lệnh, tay nới lỏng cà vạt, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng ngủ hắt lên bộ váy cưới trắng tinh khôi, khiến Hạ An trông như một thiên sứ lạc lối giữa địa ngục.
"Hạo Thiên, để em thay đồ đã..." Hạ An lùi lại, tim đập thình thịch. Ánh mắt của hắn lúc này quá đáng sợ, nó rực lửa dục vọng nhưng lại lạnh lẽo như băng đá.
"Ai cho phép em thay?" Lục Hạo Thiên nhếch môi, ép cô vào sát mép giường. "Tôi đã nói rồi, tôi muốn thử cảm giác cưới em. Mà đêm tân hôn thì cô dâu phải mặc váy cưới mới đúng thủ tục chứ, phải không?"
Dứt lời, hắn thô bạo đẩy mạnh Hạ An ngã xuống chiếc giường tròn khổng lồ trải ga lụa đỏ thẫm. Màu trắng của váy cưới đối lập gay gắt với màu đỏ của ga giường, tạo nên một khung cảnh thị giác đầy kích thích: vừa thánh thiện, vừa dâm đãng.
Hạ An hoảng sợ chống tay lùi lại, nhưng tùng váy xòe rộng tầng tầng lớp lớp voan kính khiến cô trở nên vụng về, không thể di chuyển. Cô giống như một con thiên nga trắng bị mắc kẹt trong vũng lầy nhung lụa, chỉ có thể nằm đó chờ đợi kẻ đi săn định đoạt số phận.
"Roẹt!"
Tiếng vải voan mỏng manh bị xé rách vang lên chói tai. Lục Hạo Thiên không đủ kiên nhẫn để tìm khóa kéo. Hắn dùng sức mạnh cơ bắp của mình, trực tiếp xé toạc phần chân váy bồng bềnh, để lộ ra đôi chân dài trắng nõn nà mang vớ da chân mỏng manh.
"Anh... bộ váy này rất đắt tiền..." Hạ An thảng thốt. Đây là thiết kế độc quyền, nếu hỏng cô lấy tiền đâu mà đền?
"Tiền?" Lục Hạo Thiên cười khẩy, đè hẳn người lên cô. Hắn cúi xuống, cắn mạnh lên vành tai đỏ ửng của cô. "Cả cái showroom đó tôi còn mua được, huống chi là một cái giẻ rách này. Điều tôi quan tâm bây giờ là em. Tôi muốn 'làm' em ngay trong bộ váy này."
Hắn hôn cô ngấu nghiến. Không còn sự dịu dàng giả tạo ở cửa hàng nữa, bây giờ hắn hiện nguyên hình là một con dã thú đói khát. Lưỡi hắn càn quét khoang miệng cô, hút hết mật ngọt, tay hắn luồn vào trong những lớp vải rách nát, tìm đến nơi tư mật nhất của cô.
"Ưm... a..." Hạ An cong người lên, tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng dù cô đã cố kìm nén. Cơ thể cô, sau bao nhiêu lần bị hắn "huấn luyện", đã trở nên nhạy cảm đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ của hắn cũng đủ khiến cô run rẩy đầu hàng.
Bàn tay Lục Hạo Thiên thô ráp, mang theo vết chai sạn của người đàn ông quyền lực, ma sát mạnh mẽ lên làn da đùi non mềm. Hắn không cởi bỏ hoàn toàn bộ váy, mà chỉ vén nó lên cao, để phần thân trên của cô vẫn bó chặt trong chiếc corset ren định hình, tôn lên bầu ngực căng tròn như muốn nhảy ra ngoài.
Cảm giác bị trói buộc trong bộ váy cưới chật chội, trong khi bên dưới lại bị phơi bày trần trụi trước mắt hắn khiến Hạ An xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Sự xấu hổ ấy lại vô tình trở thành liều thuốc kích dục mạnh nhất đối với Lục Hạo Thiên.
"Nhìn em xem," Hắn thì thầm, giọng khàn đặc, một tay giữ chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, tay kia mân mê chiếc nhẫn kim cương vẫn còn sáng lấp lánh trên tay cô. "Đeo nhẫn của vợ tôi, mặc váy của vợ tôi, nhưng lại nằm rên rỉ dưới thân tôi. Hạ An, em đúng là sinh ra để làm hồ ly tinh câu dẫn đàn ông."
Lời sỉ nhục của hắn như mũi dao cứa vào tim, nhưng khoái cảm thể xác lại như cơn sóng thần nhấn chìm lý trí. Hạ An khóc nấc lên, nước mắt nhòe đi lớp trang điểm, nhưng cơ thể lại không tự chủ được mà uốn éo đón nhận những cú thúc mạnh mẽ của hắn.
Lục Hạo Thiên tiến vào cô một cách dứt khoát và sâu lút cán.
"Aaa... Hạo Thiên... sâu quá... chậm lại..." Hạ An hét lên, móng tay cào cấu vào tấm lưng trần của hắn, để lại những vệt xước dài rớm máu.
"Sâu sao?" Hắn cười tà mị, hông vẫn không ngừng di chuyển với tốc độ điên cuồng. "Tôi muốn đi vào tận cùng của em, để khắc ghi dấu ấn của tôi lên từng tế bào của em. Để sau này dù em có trốn đi đâu, cơ thể em cũng sẽ nhớ mùi vị của tôi, nhớ kích thước của tôi mà không thể chấp nhận bất kỳ thằng đàn ông nào khác!"
Căn phòng ngập tràn mùi hương của nhục dục, tiếng va chạm của da thịt, tiếng thở dốc ồ ồ và tiếng rên rỉ kiều mị hòa vào nhau tạo thành bản giao hưởng của tội lỗi. Lục Hạo Thiên như một ông hoàng trên giường, hắn điều khiển mọi cảm xúc của cô, đưa cô lên đỉnh cao của khoái lạc rồi lại dìm cô xuống vực sâu của sự tủi nhục.
Hắn bắt cô quỳ dậy, hai tay bám vào thành giường, chiếc váy cưới rách nát rủ xuống che đi một phần cơ thể nhưng lại càng làm lộ ra vòng ba quyến rũ đang run rẩy. Hắn nhìn ngắm cô từ phía sau, ánh mắt rực lửa. Hình ảnh tấm lưng trần trắng muốt lấm tấm mồ hôi, chiếc eo thon nhỏ và bờ mông cong vút khiến hắn không thể kiềm chế.
"Gọi tên tôi!" Hắn ra lệnh, thúc mạnh một cái khiến Hạ An chúi người về phía trước.
"Hạo... Hạo Thiên..."
"Chưa đủ! Gọi tôi là gì?" Hắn cúi xuống, cắn vào gáy cô.
Hạ An cắn chặt môi, cô biết hắn muốn gì. Hắn muốn chà đạp cô đến cùng cực.
"Gọi đi! Nếu không tôi sẽ làm em đến chết trên chiếc giường này!" Hắn đe dọa, hành động càng lúc càng thô bạo hơn.
"Ông xã... A... Ông xã..." Hạ An nhắm mắt lại, thốt ra hai từ cấm kỵ ấy trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Lục Hạo Thiên gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn. Hắn siết chặt lấy eo cô, dồn toàn bộ sức lực cho những cú va chạm cuối cùng, đưa cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của sự vỡ òa.
Khi mọi thứ kết thúc, Hạ An nằm vật ra giường như một con búp bê bị hư hỏng. Bộ váy cưới triệu đô giờ chỉ còn là đống vải nhăn nhúm, rách nát, thấm đẫm mồ hôi và dịch vị của cuộc hoan ái.
Lục Hạo Thiên nằm bên cạnh, một tay gối đầu, một tay vẫn ôm lấy cô. Hắn có vẻ rất hài lòng. Hắn đưa tay vuốt ve khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi sưng đỏ.
"Ngoan lắm. Hôm nay em làm tôi rất vui."
Hắn hôn nhẹ lên trán cô, cử chỉ dịu dàng như thể vừa rồi hắn không phải là kẻ đã cưỡng ép cô. Hắn cầm lấy bàn tay trái của cô lên ngắm nghía. Chiếc nhẫn kim cương vẫn sáng lấp lánh, nhưng giờ đây trong mắt Hạ An, nó giống như một chiếc còng tay hơn là vật đính ước.
"Tinh tinh..."
Tiếng chuông điện thoại của Lục Hạo Thiên vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng sau cơn bão. Hắn lười biếng với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường. Màn hình hiện lên cái tên: "Nhã Uyên".
Hạ An cứng người lại, tim như ngừng đập. Cô rụt người vào trong chăn, cố gắng không phát ra tiếng động.
Lục Hạo Thiên nhìn màn hình một giây, rồi thản nhiên bắt máy ngay trước mặt Hạ An, bật loa ngoài.
"Alo, anh nghe đây." Giọng hắn trầm ấm, dịu dàng khác hẳn với sự cuồng loạn ban nãy.
"Hạo Thiên, em vừa xuống sân bay. Nhớ anh quá à!" Giọng nói nũng nịu, ngọt ngào của Trần Nhã Uyên vang lên trong căn phòng vắng. "Anh đang làm gì đấy? Đã ngủ chưa?"
Lục Hạo Thiên liếc nhìn Hạ An đang co rúm người bên cạnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. Bàn tay hắn luồn vào trong chăn, thản nhiên xoa nắn bầu ngực mềm mại của cô, khiến Hạ An giật mình suýt chút nữa bật ra tiếng kêu. Cô vội vàng đưa tay bịt miệng, trừng mắt nhìn hắn đầy van xin.
Nhưng hắn không dừng lại. Ngón tay hắn trêu đùa đỉnh nụ hoa nhạy cảm, trong khi miệng vẫn trả lời điện thoại bằng giọng điệu bình thản đến đáng sợ: "Anh vừa... tập thể dục xong. Hơi mệt một chút."
"Tập thể dục muộn thế á? Anh phải chú ý sức khỏe đấy." Nhã Uyên quan tâm. "À mà, em nghe thư ký nói hôm nay anh đã đi chọn thiệp cưới và thử váy giúp em rồi? Anh chu đáo quá đi mất. Em yêu anh nhất trên đời!"
"Ừ, váy rất đẹp. Anh nghĩ... nó rất hợp." Hắn nói, mắt vẫn dán chặt vào Hạ An. "Anh rất mong chờ đến ngày được... xé nó ra."
"Anh này! Đồ xấu xa, chỉ giỏi nói bậy!" Nhã Uyên cười khúc khích qua điện thoại, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa đen tối thực sự trong câu nói của hắn. "Thôi em về nhà nghỉ ngơi đây, mai gặp anh nhé. Yêu anh. Moa!"
"Ngủ ngon."
Lục Hạo Thiên cúp máy, ném điện thoại sang một bên. Hắn quay sang nhìn Hạ An, người đang run rẩy vì sợ hãi và nhục nhã.
"Sao thế? Sợ vợ tôi biết à?" Hắn cười nhạt, kéo tay cô ra khỏi miệng. "Em yên tâm, cô ấy ngây thơ lắm, không như em... dâm đãng và hiểu ý tôi."
Hạ An hất tay hắn ra, ngồi dậy quấn chăn kín người. "Đủ rồi Lục Hạo Thiên! Anh đã đạt được mục đích rồi. Anh đã chà đạp em, biến em thành kẻ thứ ba đê tiện nhất. Giờ thì làm ơn... cho em một chút không gian."
Cô định bước xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất đã khuỵu xuống vì đau nhức. Lục Hạo Thiên nhanh như cắt đỡ lấy cô, bế thốc cô lên.
"Buông ra!"
"Im lặng!" Hắn quát, bế cô đi thẳng vào phòng tắm rộng lớn với bồn tắm dát vàng. "Người em bẩn thế này định đi đâu? Tắm rửa sạch sẽ cho tôi. Ngày mai em còn phải theo tôi đi công tác."
"Công tác?" Hạ An ngơ ngác.
"Đúng vậy. Đi 3 ngày để khảo sát dự án resort mới." Hắn thả cô vào bồn nước ấm đã được chuẩn bị sẵn hương tinh dầu hoa hồng. Hắn cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô. "Và tất nhiên, 'trợ lý đặc biệt' như em sẽ phải ở chung phòng với sếp để tiện... phục vụ công việc bất cứ lúc nào, kể cả ban đêm."
Nước ấm bao bọc lấy cơ thể, nhưng lòng Hạ An lạnh giá. Cô biết, chuỗi ngày địa ngục ngọt ngào này vẫn chưa kết thúc. Hắn sẽ không bao giờ buông tha cho cô, cho đến khi hắn chán ngấy và vứt bỏ cô như chiếc váy cưới rách nát kia.