Chiếc trực thăng tư nhân xé gió đáp xuống bãi đáp của một hòn đảo biệt lập nằm giữa biển khơi xanh thẳm. Đây là khu nghỉ dưỡng "Thiên Đường" – tài sản riêng của Lục gia, nơi chỉ dùng để tiếp đón những nhân vật "máu mặt" nhất trong giới tài chính và các ông trùm kinh doanh quốc tế. Không có khách du lịch, không có paparazzi, chỉ có sự xa hoa và những cuộc giao dịch ngầm trị giá hàng tỷ đô.
Lục Hạo Thiên bước xuống, gió biển thổi tung vạt áo sơ mi đen, để lộ lồng ngực rắn rỏi và khí chất bá đạo ngút trời. Hắn đeo kính râm, đưa tay ra đỡ Hạ An bước xuống.
Hạ An vừa đặt chân xuống đất đã loạng choạng vì gió mạnh. Hạo Thiên thuận thế ôm chặt eo cô, ghé sát tai thì thầm, giọng nói mang theo sự cảnh cáo lạnh lẽo: "Nhớ kỹ vai diễn của em. Hôm nay em là thư ký riêng của tôi. Đừng làm tôi mất mặt. Và tuyệt đối... không được cười với bất kỳ gã đàn ông nào khác."
Hạ An gật đầu, lòng thầm cười khổ. Hắn đưa cô đến nơi này, bắt cô mặc bộ váy mà hắn đích thân chọn, rồi lại cấm cô thu hút sự chú ý?
Bộ váy dạ hội màu đen tuyền được cắt may từ chất liệu lụa bóng, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể như lớp da thứ hai. Thiết kế cổ yếm khoe trọn bờ vai trần mảnh mai và tấm lưng ong quyến rũ. Nhưng điểm "chết người" nhất là đường xẻ tà cao đến tận hông, mỗi bước đi lại thấp thoáng lộ ra đôi chân dài trắng muốt, vừa kín đáo vừa gợi dục đến điên đảo.
Bữa tiệc tối được tổ chức ngoài trời, bên cạnh hồ bơi vô cực nhìn thẳng ra biển đêm. Ánh nến lung linh, tiếng nhạc violin du dương hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào tạo nên một khung cảnh lãng mạn nhưng đầy mùi tiền.
Lục Hạo Thiên vừa xuất hiện đã trở thành tâm điểm. Các vị chủ tịch, tổng giám đốc vây quanh hắn để mời rượu, nịnh nọt. Hạ An ngoan ngoãn đứng bên cạnh, tay cầm ly rượu vang, giữ nụ cười xã giao chuẩn mực.
"Lục tổng, lâu không gặp. Vị mỹ nhân bên cạnh ngài là..."
Một người đàn ông trẻ tuổi, tướng mạo tuấn tú, khí chất nho nhã bước tới. Trên tay anh ta cầm hai ly champagne. Đó là Cố Tử Mặc – người thừa kế tập đoàn Cố thị, một đối thủ cạnh tranh nhưng cũng là đối tác tiềm năng của Lục Hạo Thiên. Khác với vẻ tàn nhẫn của Hạo Thiên, Cố Tử Mặc nổi tiếng là người lịch thiệp, ôn nhu.
"Thư ký của tôi, Hạ An," Lục Hạo Thiên trả lời ngắn gọn, cánh tay đang ôm eo Hạ An siết chặt thêm một chút như khẳng định chủ quyền.
Cố Tử Mặc mỉm cười, ánh mắt lướt qua Hạ An có chút ngạc nhiên và trân trọng, không hề có vẻ dung tục như những kẻ khác. "Chào cô Hạ. Tôi từng đọc một bài luận văn kinh tế rất xuất sắc của một sinh viên tên Hạ An cách đây vài năm. Không ngờ hôm nay lại gặp được người thật, vừa có tài vừa có sắc."
Hạ An ngẩng lên, đôi mắt sáng lên một chút ngạc nhiên. Đã bao lâu rồi không ai nhắc đến năng lực của cô? Đã bao lâu rồi cô chỉ được nhìn nhận như một bình hoa di động? "Cảm ơn Cố thiếu quá khen. Chỉ là chút kiến thức nông cạn thời đi học thôi ạ." Cô mỉm cười, một nụ cười chân thành hiếm hoi.
Khoảnh khắc ấy, không khí xung quanh Hạ An đột ngột giảm xuống độ âm.
Lục Hạo Thiên nhìn nụ cười trên môi cô, rồi nhìn ánh mắt say mê của Cố Tử Mặc, ngọn lửa ghen tuông bùng lên dữ dội trong lòng ngực. Cô dám cười với hắn ta? Với hắn, cô chỉ có khóc lóc, van xin hoặc cam chịu, nhưng với gã đàn ông khác, cô lại cười đẹp đến thế?
"Cố thiếu trí nhớ tốt thật," Lục Hạo Thiên cắt ngang, giọng lạnh tanh, bàn tay đặt ở eo Hạ An trượt xuống hông cô, bóp mạnh một cái đầy thô bạo khiến cô giật mình thon thót. "Nhưng thư ký của tôi không chỉ giỏi viết luận văn đâu. Cô ấy còn giỏi... phục vụ người khác nữa."
Câu nói đầy hàm ý xúc phạm khiến nụ cười trên môi Hạ An tắt ngấm. Cố Tử Mặc khẽ nhíu mày, nhận ra sự chiếm hữu quá mức của Lục Hạo Thiên, đành lịch sự xin phép rời đi.
Bữa tiệc chính bắt đầu. Mọi người ngồi vào chiếc bàn dài được bày biện xa hoa. Lục Hạo Thiên ngồi ở vị trí chủ tọa, Hạ An ngồi ngay bên cạnh hắn. Đối diện họ, trớ trêu thay, lại chính là Cố Tử Mặc.
Không khí trên bàn tiệc diễn ra sôi nổi với những câu chuyện về sáp nhập, cổ phiếu và các dự án nghìn tỷ. Hạ An cố gắng thu mình lại, tập trung vào đĩa thức ăn trước mặt, nhưng cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Cố Tử Mặc thỉnh thoảng vẫn lướt qua mình, và cả luồng sát khí lạnh lẽo từ người đàn ông bên cạnh.
"Lục tổng, về dự án cảng biển lần này, tôi nghĩ chúng ta có thể hợp tác 50-50," Cố Tử Mặc nâng ly, phong thái đĩnh đạc.
Lục Hạo Thiên nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt sắc bén nhìn đối phương, nhưng tay phải của hắn đã lặng lẽ rời khỏi bàn ăn.
"50-50? Cố thiếu có vẻ hơi tham lam nhỉ?" Hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng bên dưới lớp khăn trải bàn dài chấm đất, bàn tay to lớn của hắn đã đặt lên đùi Hạ An.
Hạ An cứng người, đôi đũa trên tay suýt rơi xuống. Cô trừng mắt nhìn hắn, nhưng Lục Hạo Thiên vẫn điềm nhiên như không, tiếp tục đàm phán với đối tác: "Lục thị chúng tôi bỏ vốn 70%, Cố thị chỉ cần lo khâu vận hành. Như vậy mới hợp lý."
Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển. Những ngón tay thon dài, lạnh lẽo luồn vào qua đường xẻ tà của chiếc váy, vuốt ve làn da đùi non mịn màng. Hắn cố tình dùng móng tay cào nhẹ, tạo ra những luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng cô.
"Ưm..." Hạ An cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra. Cô vội vàng đưa tay xuống dưới gầm bàn, cố gắng đẩy tay hắn ra. Nhưng hành động đó chỉ như "lạy ông tôi ở bụi này", càng kích thích thú tính của hắn.
Hắn nắm lấy bàn tay kháng cự yếu ớt của cô, đan mười ngón tay vào nhau, rồi kéo tay cô đặt lên đũng quần của hắn – nơi con dã thú đang thức tỉnh và trỗi dậy mạnh mẽ.
Hạ An hoảng hốt tột độ. Xung quanh bàn tiệc có hơn mười người, đối diện là Cố Tử Mặc, chỉ cần ai đó cúi xuống nhặt khăn ăn thôi, cô sẽ chết vì nhục nhã.
"Sao thế cô Hạ? Món ăn không hợp khẩu vị sao?" Cố Tử Mặc thấy sắc mặt cô đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi thì quan tâm hỏi.
Hạ An giật thót mình, lắp bắp: "Dạ... không... món ăn rất ngon. Chỉ là... rượu hơi mạnh..."
"Ồ, vậy để tôi gọi cho cô ly nước cam," Cố Tử Mặc định gọi phục vụ.
"Không cần," Lục Hạo Thiên lên tiếng, tay trái cầm ly rượu lắc nhẹ, tay phải bên dưới gầm bàn đã buông tay cô ra, nhưng lại tiếp tục tấn công sâu hơn vào nơi tư mật. Hắn luồn tay vào bên trong lớp quần lót ren mỏng manh. "Thư ký của tôi tửu lượng rất tốt. Cô ấy thích những thứ... mạnh mẽ, kích thích hơn là nước cam nhạt nhẽo."
Dứt lời, ngón tay hắn bất ngờ xâm nhập vào bên trong cô.
"A..." Hạ An không kìm được khẽ thốt lên một tiếng, vội vàng lấy tay che miệng giả vờ ho. Cả người cô run rẩy bần bật, hai chân theo bản năng khép chặt lại, kẹp lấy bàn tay đang làm loạn của hắn.
"Cô Hạ ốm sao?" Một vị giám đốc khác hỏi thăm.
"Chắc là do gió biển hơi lạnh," Lục Hạo Thiên cười nhạt, ngón tay bên dưới bắt đầu cử động, ra vào theo nhịp điệu chậm rãi nhưng đầy tra tấn. Hắn ghé sát tai cô, giả vờ như đang thì thầm dặn dò công việc, nhưng thực chất là lời đe dọa dâm đãng: "Thả lỏng ra. Em kẹp chặt thế này làm sao tôi làm việc? Hay em muốn tôi lật tung cái bàn này lên cho mọi người xem em đang ướt át thế nào?"
Hạ An nước mắt lưng tròng, bất lực nhìn hắn. Hắn là ác quỷ! Hắn vừa bàn chuyện làm ăn tiền tỷ với vẻ mặt đạo mạo, vừa cưỡng bức cô ngay trước mặt bao nhiêu người. Cảm giác sợ hãi bị phát hiện hòa lẫn với khoái cảm thể xác bị cưỡng ép tạo nên một sự kích thích điên rồ khiến đầu óc cô quay cuồng.
Cô phải cắn đến bật máu môi dưới để giữ im lặng, tay bám chặt vào mép bàn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Mỗi cú thúc ngón tay của hắn đều chạm đúng điểm nhạy cảm nhất, khiến dịch thủy trào ra, làm ướt đẫm cả ngón tay hắn và lớp vải ghế.
"Cố thiếu," Lục Hạo Thiên đột ngột rút tay ra, cầm lấy khăn ăn lau nhẹ những ngón tay dính đầy dịch nhờn ngay trên mặt bàn, hành động thản nhiên đến mức không ai nghi ngờ, chỉ tưởng hắn lau vết dầu mỡ. "Hợp đồng này tôi ký. Nhưng với một điều kiện."
"Điều kiện gì?" Cố Tử Mặc hỏi.
"Đừng bao giờ để mắt đến những thứ không thuộc về mình," Lục Hạo Thiên ném chiếc khăn bẩn xuống đất, đứng dậy, kéo Hạ An đang mềm nhũn đứng lên theo. "Xin lỗi, thư ký của tôi có vẻ say rồi. Tôi phải đưa cô ấy về phòng 'nghỉ ngơi'."
Hắn nhấn mạnh hai chữ "nghỉ ngơi" đầy ám muội. Không đợi ai phản ứng, hắn ôm ngang eo cô, kéo xềnh xệch rời khỏi bàn tiệc, bỏ lại những ánh mắt ngơ ngác và tò mò phía sau.
Vừa bước vào thang máy riêng dẫn lên phòng tổng thống, Lục Hạo Thiên đã ép chặt Hạ An vào vách kính trong suốt. Bên ngoài là biển đêm đen kịt, bên trong là dục vọng rực lửa.
"Lúc nãy sướng không?" Hắn hỏi, tay thô bạo xé rách chiếc váy lụa đắt tiền, để lộ hoàn toàn cơ thể cô dưới ánh đèn vàng vọt của thang máy.
"Anh... anh là đồ điên..." Hạ An thở dốc, nước mắt lăn dài.
"Đúng, tôi điên! Tôi điên lên khi thấy em cười với hắn ta!" Lục Hạo Thiên gầm lên, nâng một chân cô lên cao, không dạo đầu, không vuốt ve, trực tiếp xâm nhập vào cô một cách mạnh bạo nhất.
"Aaa... đau..."
"Đau mới tốt! Để em nhớ ai mới là người đàn ông của em!" Hắn thúc mạnh từng cú như trời giáng, mỗi cú va chạm đều mang theo sự trừng phạt. "Em thích hắn ta sao? Thích vẻ đạo mạo của hắn sao? Để xem hắn có làm em sướng như tôi không!"
Thang máy đi lên chầm chậm. Ở độ cao hàng chục mét, giữa không gian lơ lửng, Hạ An bị hắn chiếm đoạt triệt để. Cô bị ép nhìn xuống khung cảnh bữa tiệc bên dưới qua lớp kính trong suốt. Cô thấy Cố Tử Mặc vẫn ngồi đó, nhỏ bé như một con kiến. Cảm giác tội lỗi và xấu hổ dâng trào. Người đàn ông cô vừa nói chuyện lịch sự, giờ đây đang ở ngay dưới chân cô, trong khi cô đang rên rỉ dâm đãng dưới thân một người đàn ông khác.
"Nhìn cho kỹ đi!" Lục Hạo Thiên cắn vào vai cô, giọng khàn đặc dục vọng. "Hắn ta ở dưới đó. Còn em, em đang ở trên đỉnh cùng tôi. Em vĩnh viễn chỉ có thể thuộc về thế giới của tôi, làm con điếm riêng của Lục Hạo Thiên này thôi!"
Tiếng ting của thang máy vang lên báo hiệu đến tầng cao nhất. Nhưng Lục Hạo Thiên không dừng lại. Hắn bấm nút chặn cửa, tiếp tục cuộc hoan lạc điên cuồng ngay trong chiếc hộp kính treo lơ lửng giữa trời và biển, mặc kệ Hạ An khóc lóc van xin, mặc kệ cả thế giới ngoài kia.
Đêm nay, con quỷ dữ trong hắn đã thực sự thức tỉnh.