MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Không Danh PhậnChương 8: Vị khách không mời

Tình Nhân Không Danh Phận

Chương 8: Vị khách không mời

2,087 từ · ~11 phút đọc

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang của vùng biển nhiệt đới xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, chiếu rọi lên khung cảnh hỗn loạn trong phòng Tổng thống. Quần áo bị xé rách vương vãi khắp sàn nhà từ cửa ra vào cho đến tận chân giường. Mùi hương nồng nàn của hoan ái vẫn còn lẩn khuất trong không khí, đặc quánh và ám muội.

Hạ An cựa mình tỉnh dậy, toàn thân đau nhức như bị xe cán qua. Lục Hạo Thiên vẫn đang ngủ say bên cạnh, một cánh tay nặng trịch đè ngang qua eo cô, giam cầm cô ngay cả trong giấc ngủ. Hắn vùi mặt vào hõm cổ cô, hơi thở đều đều phả vào làn da nhạy cảm khiến cô rùng mình nhớ lại sự điên cuồng đêm qua trong thang máy.

"Kính coong..."

Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên, phá tan sự tĩnh lặng.

Lục Hạo Thiên nhíu mày, mắt vẫn nhắm nghiền, lẩm bẩm một câu chửi thề rồi siết chặt Hạ An hơn: "Kệ đi. Chắc là phục vụ phòng."

"Kính coong... Kính coong..." Tiếng chuông reo lên dồn dập, kèm theo tiếng gõ cửa và một giọng nữ ngọt ngào vọng vào: "Hạo Thiên! Anh dậy chưa? Em biết anh ở trong đó mà. Mở cửa cho em đi!"

Hạ An mở bừng mắt, cơn buồn ngủ tan biến ngay lập tức. Giọng nói này... là Trần Nhã Uyên! Tại sao cô ta lại ở đây? Đây là đảo tư nhân biệt lập cơ mà?

Lục Hạo Thiên cũng đã tỉnh hẳn. Hắn mở mắt, nhưng trong đáy mắt đen thẫm không hề có chút hoảng loạn nào, chỉ có sự lạnh lùng và toan tính nhanh chóng lướt qua. Hắn buông Hạ An ra, ngồi dậy, thản nhiên vơ lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên người.

"Nhã Uyên đến rồi," hắn nói, giọng điệu bình thản như đang thông báo thời tiết.

"Anh... anh biết cô ấy sẽ đến?" Hạ An run rẩy hỏi, tay vội vàng kéo chăn che kín cơ thể trần trụi.

"Không. Nhưng cô ta thích tạo bất ngờ," Hạo Thiên nhếch môi cười nhạt, đứng dậy đi về phía cửa. Trước khi đi, hắn quay lại nhìn Hạ An, ánh mắt sắc lẹm chỉ tay về phía chiếc tủ quần áo âm tường khổng lồ ở góc phòng. "Trốn vào đó. Đừng để cô ấy nhìn thấy. Và nhớ... im lặng tuyệt đối."

Hạ An luống cuống vơ lấy bộ váy ngủ mỏng manh dưới sàn, lao nhanh vào tủ quần áo như một con chuột sợ ánh sáng. Cánh cửa tủ vừa khép lại, để lại một khe hở nhỏ xíu đủ để cô nhìn thấy bên ngoài, thì cũng là lúc Lục Hạo Thiên mở cửa phòng chính.

"Surprise! (Ngạc nhiên chưa!)"

Trần Nhã Uyên lao vào, trên người mặc một chiếc váy maxi hoa rực rỡ, đầu đội mũ rộng vành, xinh đẹp và tươi tắn như một nữ thần mùa hè. Cô ta nhào tới ôm chầm lấy cổ Lục Hạo Thiên, hôn chụt lên má hắn. "Em nhớ anh quá nên bay chuyến sớm nhất đến đây. Anh không giận em chứ?"

Hạ An nín thở, nép mình sau những bộ âu phục đắt tiền của Hạo Thiên. Mùi nước hoa Chanel No.5 nồng nàn của Nhã Uyên xộc vào mũi cô, đối lập hoàn toàn với mùi mồ hôi và dục vọng trên người cô lúc này.

"Sao lại giận? Em đến đúng lúc lắm," Lục Hạo Thiên ôm eo Nhã Uyên, ánh mắt hắn lướt qua khe hở của tủ quần áo, nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to sợ hãi của Hạ An. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười tà ác.

"Anh đang định đi tắm," hắn nói, tay vuốt ve lưng Nhã Uyên nhưng mắt vẫn dán chặt vào chiếc tủ. "Tối qua... làm việc hơi mệt."

"Thương chồng yêu quá," Nhã Uyên nũng nịu, dụi đầu vào ngực hắn. Bất chợt, cô ta chun mũi. "Sao trong phòng có mùi gì lạ thế anh? Như mùi... thuốc tẩy?"

Tim Hạ An như ngừng đập. Đó là mùi tinh dịch, mùi của cuộc hoan lạc đêm qua chưa tan hết.

Lục Hạo Thiên không hề nao núng. Hắn cúi xuống, hôn lên trán Nhã Uyên để đánh lạc hướng: "Chắc là mùi hương liệu xông phòng mới của resort. Anh đi tắm đây. Em cứ tự nhiên."

Hắn buông cô ta ra, đi vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rào rào vang lên.

Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người phụ nữ: Một người đứng ngoài ánh sáng, danh chính ngôn thuận; một người trốn trong bóng tối, nhục nhã ê chề.

Trần Nhã Uyên đi dạo quanh phòng. Cô ta nhìn đống quần áo đàn ông bị xé rách vương vãi dưới sàn, ánh mắt từ ngây thơ bỗng chốc trở nên sắc lạnh đến rợn người. Cô ta không phải kẻ ngốc. Cô ta biết rõ mùi vị trong phòng này là gì, và đống quần áo kia là tàn tích của cái gì.

Cô ta chậm rãi bước về phía tủ quần áo.

Hạ An bịt chặt miệng, nước mắt trào ra. Cô lùi sâu vào trong góc tủ, toàn thân run rẩy. Cô sợ bị phát hiện, sợ bị đánh ghen, sợ ánh mắt khinh bỉ của người đời.

Nhưng Trần Nhã Uyên không mở cửa.

Cô ta dừng lại ngay trước cánh cửa tủ, lưng dựa vào đó, thong thả lấy điện thoại ra gọi cho ai đó. Giọng nói của cô ta vang lên, đủ to để người bên trong nghe thấy rõ mồn một:

"Alo, bác sĩ Trương à? Tôi là Nhã Uyên... Vâng, về ca phẫu thuật tim của ông Hạ ấy mà... Ừm, tôi nghĩ lại rồi. Có lẽ nên hoãn lại thêm vài tuần nữa. Dù sao thì gia đình họ cũng đang khó khăn, chắc chưa xoay đủ tiền đâu... Vâng, cứ để ông ta nằm chờ đi, sống chết có số mà."

Từng lời, từng chữ như những mũi kim độc đâm thẳng vào tim Hạ An. Cô ta biết! Cô ta biết tất cả! Cô ta biết Hạ An đang ở trong này, và cô ta đang dùng mạng sống của bố Hạ An để đe dọa.

Nhã Uyên cúp máy, quay đầu lại, ghé sát môi vào khe hở của cánh cửa tủ. Cô ta thì thầm, giọng nói ngọt ngào nhưng chứa đựng nọc độc của loài rắn rết: "Nghe rõ chưa, cô Hạ? Làm điếm thì cũng phải biết điều. Hạo Thiên chơi chán rồi sẽ vứt, nhưng mạng của bố cô thì nằm trong tay tôi đấy. Muốn ông già đó sống thì liệu hồn mà đóng cho tròn vai 'đồ chơi' đi. Đừng mơ tưởng trèo cao."

Nói xong, cô ta mỉm cười, chỉnh lại váy áo rồi bước ra ngoài ban công hóng gió, để lại Hạ An chết lặng trong bóng tối, nước mắt giàn giụa nhưng không dám bật ra tiếng khóc.

Cạch.

Cửa phòng tắm mở ra. Lục Hạo Thiên bước ra với độc một chiếc khăn tắm quấn ngang hông, những giọt nước còn đọng trên cơ bắp cuồn cuộn. Hắn nhìn thấy Nhã Uyên đang ở ngoài ban công, liền đi thẳng đến tủ quần áo, mở toang cửa ra.

Hạ An co rúm người trong góc, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn như nhìn một con quái vật.

"Ra đây," hắn ra lệnh.

Hạ An lắc đầu nguầy nguậy. "Không... cô ấy đang ở ngoài kia..."

"Tôi bảo ra đây!" Lục Hạo Thiên mất kiên nhẫn, thò tay vào lôi tuột cô ra ngoài. Hắn đẩy mạnh cô ngã xuống chiếc giường King-size bừa bộn.

"Anh làm cái gì vậy? Cô ấy sẽ thấy..." Hạ An hoảng loạn thì thầm, cố gắng vùng vẫy.

"Thấy thì sao?" Lục Hạo Thiên cười gằn. Hắn liếc nhìn ra ban công, thấy Nhã Uyên đang mải mê chụp ảnh check-in, tấm lưng quay về phía bọn họ. Khoảng cách chỉ là một tấm cửa kính trong suốt.

Sự kích thích điên rồ bùng lên trong mắt Hạo Thiên. Hắn đè chặt Hạ An xuống giường, một tay bịt miệng cô lại, tay kia giật phăng chiếc váy ngủ mỏng manh trên người cô.

"Ưm... ưm..." Hạ An mở to mắt kinh hoàng. Hắn muốn làm chuyện đó ngay lúc này sao? Ngay khi vợ chưa cưới của hắn đang ở cách đó vài mét?

"Suỵt. Nếu em không muốn cô ta quay lại và bắt gặp, thì tốt nhất là nằm im và hưởng thụ," hắn thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc đầy đe dọa. "Em vừa nghe thấy những gì cô ta nói rồi đúng không? Em sợ cô ta sao? Vậy thì chứng minh đi. Chứng minh rằng em thuộc về tôi, và chỉ có tôi mới bảo vệ được em."

Hắn không dạo đầu, không vuốt ve, trực tiếp tách hai chân cô ra và tiến vào một cách thô bạo.

Cảm giác xâm nhập bất ngờ khiến Hạ An cong người lên đau đớn, nhưng bàn tay to lớn của hắn đã bịt chặt miệng cô, chặn đứng mọi âm thanh. Cô chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.

"Nhìn ra ngoài kia đi," Lục Hạo Thiên vừa thúc mạnh vừa bắt cô nhìn về phía ban công. "Vợ sắp cưới của tôi đang ở đó. Cô ấy thanh cao, trong sạch. Còn em... em đang nằm đây, dạng chân cho tôi chơi, dâm đãng và rẻ tiền."

Lời nói của hắn tàn nhẫn tột cùng, nhưng hành động lại nóng bỏng như lửa đốt. Hắn cố tình va chạm mạnh vào điểm nhạy cảm nhất của cô, ép cô phải đạt khoái cảm trong sự sợ hãi tột độ.

Mỗi lần Nhã Uyên cử động hay quay người lại, tim Hạ An lại như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô sợ hãi tột cùng, cơ thể co thắt dữ dội, vô tình lại kẹp chặt lấy hắn, khiến Lục Hạo Thiên sướng đến phát điên.

"Đúng rồi... chặt quá... kẹp chặt lấy tôi..." Hắn gầm gừ, mồ hôi nhỏ xuống ngực cô nóng hổi. "Em sợ bị phát hiện à? Hay là em đang hưng phấn? Hả con điếm nhỏ này?"

"Không... hức... tha cho em..." Hạ An khóc nấc, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi. Cô cảm thấy mình dơ bẩn, nhục nhã, nhưng cơ thể phản bội lại đang run rẩy đón nhận từng đợt sóng tình triền miên.

Lục Hạo Thiên cúi xuống, cắn mạnh lên bầu ngực trắng nõn đang phập phồng của cô, để lại một dấu răng đỏ chót. "Nhớ lấy cảm giác này. Em là của tôi. Dù là trong bóng tối, trong tủ quần áo hay trên giường, em sinh ra là để phục vụ tôi. Mạng sống của bố em, danh dự của em, tất cả đều nằm trong cái này của tôi."

Hắn thúc một cú thật mạnh vào sâu bên trong tử cung cô, rồi gầm lên một tiếng trầm thấp, giải phóng tất cả dục vọng vào trong cơ thể cô.

Cùng lúc đó, ngoài ban công, Trần Nhã Uyên quay người lại, nhìn vào trong phòng qua lớp kính phản quang. Cô ta thấy bóng dáng mờ ảo của hai người đang quấn lấy nhau trên giường, nhưng gương mặt cô ta không hề có sự ngạc nhiên hay đau khổ. Ngược lại, cô ta nở một nụ cười lạnh lùng, hài lòng.

Cô ta biết Lục Hạo Thiên là loại người nào. Càng cấm cản, hắn càng khao khát. Cô ta không cần thể xác của hắn, cô ta cần cái danh phận "Lục thiếu phu nhân" và khối tài sản khổng lồ của Lục gia. Còn con đàn bà kia? Cứ để nó làm cái bao cát xả dục cho hắn. Đợi đến khi nó nát bươm rồi, cô ta sẽ đích thân dọn dẹp cái "rác rưởi" đó.

Trong phòng, Hạ An nằm liệt trên giường, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà. Lục Hạo Thiên đã rút ra, hắn lấy khăn lau qua loa rồi mặc quần áo vào, trở lại vẻ đạo mạo thường ngày để chuẩn bị ra ngoài cùng Nhã Uyên.

Hắn ném lên người cô một xấp tiền đô la dày cộp. "Tiền thuốc cho bố em tháng này. Ngoan ngoãn ở trong phòng đợi tôi về. Đừng hòng chạy trốn."

Cánh cửa đóng lại. Tiếng cười nói vui vẻ của đôi "tiên đồng ngọc nữ" khuất dần. Chỉ còn lại Hạ An với thân xác bầm dập và trái tim đã vỡ vụn thành từng mảnh.