Trở về từ hòn đảo thiên đường, Hạ An gần như kiệt sức. Cô nằm li bì suốt hai ngày trong căn hộ cao cấp mà Lục Hạo Thiên "giam lỏng" mình. Hắn nói đây là nơi an toàn, nhưng với cô, nó chẳng khác gì một cái lồng chim bằng vàng, nơi cô chỉ biết đợi chủ nhân đến ban phát chút tình thương hoặc trút bỏ dục vọng.
Sáng ngày thứ ba, một cơn buồn nôn dữ dội ập đến đánh thức Hạ An dậy.
Cô lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo cho đến khi trong bụng không còn gì ngoài dịch vị đắng ngắt. Gương mặt trong gương hốc hác, xanh xao, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi.
"Chắc là đau dạ dày..." Cô tự trấn an mình, tay run run vặn vòi nước rửa mặt.
Nhưng linh cảm của một người phụ nữ khiến tim cô đập thình thịch. Kinh nguyệt của cô đã trễ hai tuần. Những cơn chóng mặt, sự nhạy cảm với mùi thức ăn... Tất cả đều chỉ về một hướng mà cô không dám nghĩ tới.
Hạ An trùm kín áo khoác, đeo khẩu trang, lén lút xuống hiệu thuốc dưới sảnh tòa nhà mua một chiếc que thử thai. Cô giấu nó trong túi xách như giấu một quả bom hẹn giờ, tim đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trở lại phòng tắm, năm phút chờ đợi dài như cả thế kỷ.
Khi cô cầm que thử lên, thế giới xung quanh như sụp đổ.
Hai vạch.
Hai vạch đỏ chót hiện lên rõ mồn một trên nền trắng lạnh lẽo.
Hạ An bàng hoàng, chiếc que thử rơi xuống sàn đá phát ra tiếng lạch cạch khô khốc. Cô trượt dài theo bức tường, ngồi thụp xuống ôm lấy đầu.
Có thai? Tại sao lại là lúc này?
Đứa bé này đến không phải là phước lành, mà là một bản án tử.
Nếu Lục Hạo Thiên biết, hắn sẽ làm gì? Hắn sắp kết hôn với Trần Nhã Uyên – một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối trị giá hàng tỷ đô. Hắn tuyệt đối sẽ không để một đứa "con hoang" của tình nhân cản đường. Hắn sẽ ép cô phá bỏ nó, tàn nhẫn và lạnh lùng như cách hắn ký những bản hợp đồng sa thải nhân viên.
Còn nếu Trần Nhã Uyên biết? Hạ An rùng mình nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo và lời đe dọa trong phòng khách sạn hôm đó. Cô ta sẽ không để yên. Cô ta sẽ giết đứa bé này, và có thể là cả cô nữa.
"Con ơi... mẹ phải làm sao đây?" Hạ An đặt tay lên bụng mình, nơi vẫn còn phẳng lì, nước mắt trào ra. Một bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ. Cô không thể để họ hại con mình. Cô phải bảo vệ nó.
"Cạch!"
Tiếng mở khóa vân tay ngoài cửa chính vang lên khiến Hạ An giật bắn mình.
Là hắn! Lục Hạo Thiên!
Hạ An hoảng loạn vơ lấy chiếc que thử thai và vỏ hộp, vo tròn lại rồi nhét sâu vào đáy thùng rác, phủ lên trên một đống bông tẩy trang dơ bẩn. Cô xả nước bồn cầu, vội vàng tát nước lạnh lên mặt để che đi vệt nước mắt.
Cửa phòng tắm bật mở.
Lục Hạo Thiên đứng đó, thân hình cao lớn che khuất cả ánh đèn. Hắn mặc bộ vest đen, cà vạt nới lỏng, trên người nồng nặc mùi rượu và khói thuốc. Đôi mắt đen thẫm nhìn cô chằm chằm, đầy dò xét và nghi hoặc.
"Em làm gì trong đó lâu vậy?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc.
"Em... em đang tắm rửa thôi," Hạ An cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng đôi tay giấu sau lưng vẫn run rẩy.
Lục Hạo Thiên bước tới, ép sát cô vào bồn rửa mặt. Hắn cúi xuống hít hà vùng cổ cô, rồi cau mày: "Mùi gì thế này? Chua lòm. Em nôn à?"
Tim Hạ An thót lên tận cổ. "Em... em bị rối loạn tiêu hóa. Đồ ăn hôm qua chắc không được tươi."
"Thật không?" Hắn nâng cằm cô lên, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua gương mặt nhợt nhạt của cô. "Hay là em đang giấu tôi điều gì? Mấy ngày nay em luôn tìm cớ né tránh tôi. Em đang chán tôi? Hay là... em đang nhớ thằng đàn ông khác?"
Lại là sự ghen tuông bệnh hoạn đó. Hắn vẫn chưa quên chuyện Cố Tử Mặc ở hòn đảo.
"Em không có... Hạo Thiên, em mệt thật mà..."
"Mệt?" Lục Hạo Thiên cười gằn. Hắn bất ngờ bế thốc cô lên, đi thẳng ra giường ngủ. "Để tôi xem em mệt thật hay là đang làm bộ làm tịch. Vài hiệp vận động sẽ giúp em khỏe lại ngay thôi."
"Không! Hạo Thiên! Bỏ em ra!"
Hạ An vùng vẫy dữ dội. Cô sợ. Không phải sợ hắn làm chuyện đó, mà sợ những cú thúc mạnh bạo của hắn sẽ ảnh hưởng đến mầm sống mong manh trong bụng. Bác sĩ nói 3 tháng đầu là nguy hiểm nhất, không được vận động mạnh, càng không được quan hệ tình dục thô bạo.
Sự kháng cự của cô như dầu đổ vào lửa. Lục Hạo Thiên ném mạnh cô xuống nệm. Hắn cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương nghiêm trọng. Cô dám từ chối hắn? Cô là món đồ chơi hắn bỏ tiền mua về, cô có quyền gì mà từ chối?
"Em dám chống cự?" Hắn gầm lên, giật tung chiếc áo choàng tắm của cô, để lộ cơ thể trắng nõn nà đang co rúm lại. "Cơ thể này là của tôi! Tôi muốn làm lúc nào thì làm! Em không có quyền nói không!"
Hắn lao vào cô như một con thú đói. Những nụ hôn thô bạo rơi xuống cổ, ngực, và bụng cô. Khi môi hắn chạm vào vùng bụng dưới, Hạ An theo bản năng co người lại, hai tay che chắn lấy bụng mình, đẩy đầu hắn ra.
"Đừng! Chỗ đó không được... Hạo Thiên... xin anh..." Cô khóc nấc lên, van xin trong tuyệt vọng.
Hành động bảo vệ bụng của cô trong mắt Lục Hạo Thiên lại trở thành sự cự tuyệt. Hắn nghĩ cô ghê tởm hắn, không muốn hắn chạm vào nơi tư mật.
"Em giữ cái gì? Hả?" Hắn túm lấy hai tay cô, ghim chặt lên đỉnh đầu bằng một tay, tay kia thô bạo tách hai chân cô ra. "Em đang giữ gìn cho thằng nào? Cho tên họ Cố kia à? Mơ đi! Đêm nay tôi sẽ phá nát em, để xem em còn sức mà tơ tưởng đến thằng khác không!"
"Không... con... đừng..."
Hạ An muốn hét lên "Em có thai rồi", nhưng lý trí ngăn cô lại. Nói ra bây giờ đồng nghĩa với việc ký giấy tử hình cho con. Cô cắn chặt môi đến bật máu, nuốt ngược bí mật vào trong.
Lục Hạo Thiên không dạo đầu, không bôi trơn, trực tiếp xâm nhập vào cô một cách khô khốc và tàn nhẫn.
"Aaa..."
Cơn đau xé rạc khiến Hạ An cong người lên như con tôm luộc. Nhưng thay vì bám lấy vai hắn như mọi khi, cô lại cố gắng dùng chút sức lực yếu ớt còn lại để vặn vẹo cơ thể, giảm bớt sự va chạm mạnh vào vùng bụng.
Sự không phối hợp này càng khiến Lục Hạo Thiên điên tiết. Hắn lật sấp người cô lại, bắt cô quỳ bò trên giường, ép mặt cô xuống gối để cô không thể nhìn thấy hắn, cũng không thể phản kháng.
"Chổng cao lên!" Hắn quát, vỗ mạnh vào mông cô một cái giòn tan, để lại dấu tay đỏ ửng. "Tư thế này em sẽ cảm nhận rõ nhất tôi thuộc về ai."
Ở tư thế này, bụng của Hạ An không bị đè ép, cô thở phào nhẹ nhõm một chút. Nhưng sự nhục nhã thì tăng lên gấp bội. Cô giống như một con chó cái đang phục vụ chủ nhân, không có tôn nghiêm, không có quyền con người.
Lục Hạo Thiên thúc vào từ phía sau, mỗi cú va chạm đều sâu và mạnh đến mức khiến cô nảy người lên. Hắn nắm chặt lấy eo cô, những ngón tay hằn sâu vào da thịt, như muốn bóp nát xương cốt cô.
"Gọi tên tôi! Nói em yêu tôi!" Hắn ra lệnh, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cô.
"Hạo Thiên... em yêu anh... em là của anh..." Hạ An nức nở, nhắc đi nhắc lại câu thần chú để làm hài lòng hắn, để hắn nhanh chóng kết thúc màn tra tấn này.
Nhưng Lục Hạo Thiên hôm nay dường như có sức lực vô tận. Hắn hành hạ cô suốt hai tiếng đồng hồ, thay đổi đủ mọi tư thế, bắt cô phải rên rỉ, phải cầu xin hắn. Hắn muốn dùng khoái cảm thể xác để xóa nhòa sự xa cách vô hình mà hắn cảm nhận được từ cô.
Hắn muốn chiếm hữu cô trọn vẹn, cả thể xác lẫn linh hồn. Nhưng hắn đâu biết rằng, ngay dưới thân hắn, người phụ nữ mà hắn khao khát sở hữu đang âm thầm xây dựng một bức tường thành kiên cố để bảo vệ một sinh linh mang dòng máu của hắn, nhưng lại không được phép tồn tại.
Khi mọi thứ kết thúc, Hạ An nằm vật ra, mồ hôi ướt đẫm tóc mai. Cô cuộn tròn người lại trong tư thế bào thai, tay vẫn vô thức đặt hờ lên bụng.
Lục Hạo Thiên thỏa mãn nằm xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng. Sự nghi ngờ và ghen tuông đã tạm thời được xoa dịu bằng tình dục. Hắn vuốt ve tấm lưng trần của cô, giọng nói trở nên lười biếng: "Dạo này em gầy đi đấy. Ăn uống cho nhiều vào. Sắp tới đám cưới... tôi sẽ rất bận, không đến thường xuyên được. Ngoan ngoãn ở đây chờ tôi."
Hạ An nhắm mắt, nước mắt âm thầm chảy xuống gối. "Vâng... em sẽ ngoan."
Ngoan ngoãn chờ anh cưới vợ. Ngoan ngoãn chờ anh và cô ta hạnh phúc.
Nhưng con của em thì không thể chờ được nữa.
Lục Hạo Thiên ngủ thiếp đi rất nhanh. Hạ An đợi tiếng thở của hắn đều đặn, mới dám nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, rón rén bước xuống giường. Cô đi vào phòng tắm, khóa trái cửa lại.
Cô ngồi trên nắp bồn cầu, lấy tay xoa nhẹ lên bụng mình. "Xin lỗi con... mẹ xin lỗi... mẹ đau một, con đau mười... mẹ hứa sẽ không để chuyện này xảy ra nữa."
Cô nhìn mình trong gương. Vẫn là gương mặt xinh đẹp đó, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Không còn sự cam chịu, yếu đuối của một tình nhân không danh phận. Trong đôi mắt ấy giờ đây ánh lên tia lửa của sự quyết tâm – tia lửa của một người mẹ.
Cô mở điện thoại, vào tài khoản ngân hàng bí mật mà cô đã lén lập từ lâu. Số tiền tiết kiệm ba năm qua, cộng với số tiền hắn vừa đưa hôm trước... đủ để cô và bố sống một thời gian ở một nơi xa lạ.
Chỉ cần đợi bố phẫu thuật xong, hồi phục sức khỏe, cô sẽ đưa bố và con đi trốn. Đi đến một nơi mà Lục Hạo Thiên không bao giờ tìm thấy.
Nhưng Hạ An không hề biết rằng, kế hoạch nhỏ bé của cô đã quá muộn màng. Ở một nơi khác trong thành phố, tại bệnh viện Chợ Rẫy, một âm mưu tàn độc đã được Trần Nhã Uyên kích hoạt, sẵn sàng cắt đứt sợi dây sinh mệnh cuối cùng níu giữ cô ở lại thế giới này.
Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ mưa. Cơn mưa báo hiệu cho một cơn bão lớn sắp ập đến, cuốn phăng đi tất cả những gì còn sót lại của cuộc tình oan trái này.