MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Nhân Không Danh PhậnChương 10: Đêm hoan lạc cuối cùng

Tình Nhân Không Danh Phận

Chương 10: Đêm hoan lạc cuối cùng

2,167 từ · ~11 phút đọc

Bệnh viện một buổi chiều mưa tầm tã. Hành lang khoa Cấp cứu lạnh lẽo và nồng nặc mùi thuốc sát trùng, mùi máu tanh và mùi của tử khí.

Hạ An đứng trân trân trước chiếc băng ca được phủ khăn trắng toát. Bàn tay cô run rẩy đưa ra, muốn giở tấm khăn lên nhìn mặt bố lần cuối, nhưng lại không đủ can đảm.

"Chúng tôi rất tiếc," vị bác sĩ trưởng khoa cúi đầu, giọng nói đều đều như một cái máy. "Bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim cấp. Lẽ ra nếu được phẫu thuật đặt stent kịp thời vào sáng nay thì cơ hội sống sót là 90%. Tuy nhiên... do trục trặc về vấn đề viện phí và thủ tục phê duyệt từ phía người bảo lãnh, ca mổ đã bị hoãn lại quá lâu."

Hạ An ngẩng phắt lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ông ta: "Trục trặc viện phí? Tôi đã nộp đủ tiền rồi cơ mà? Lục Hạo Thiên đã chuyển tiền rồi cơ mà?"

"Có một lệnh phong tỏa tài khoản đột xuất, và hệ thống báo lỗi..." Bác sĩ ấp úng, ánh mắt lảng tránh.

Hạ An cười, một nụ cười méo xệch và thê lương. Lỗi hệ thống? Làm gì có sự trùng hợp nào tàn nhẫn đến thế? Cô nhớ lại lời đe dọa của Trần Nhã Uyên trong khách sạn : "Muốn ông già đó sống thì liệu hồn... Sống chết có số mà."

Hóa ra, cái "số" của bố cô, lại nằm trong tay một ả đàn bà ghen tuông độc ác.

Tiếng bước chân nện xuống sàn gạch vang lên, đều đặn và quyền lực. Đám đông y tá dạt ra hai bên. Lục Hạo Thiên xuất hiện.

Hắn mặc bộ vest đen sang trọng, vừa bước ra từ một cuộc họp quan trọng. Nhìn thấy Hạ An đầu tóc rũ rượi, gương mặt thất thần đứng bên cạnh xác chết, hắn khẽ nhíu mày. Không có đau thương, không có an ủi, chỉ có sự phiền toái hiện lên trong đáy mắt.

"Sao lại thế này?" Hắn hỏi cộc lốc, liếc nhìn đồng hồ. "Ngày kia là lễ đính hôn rồi. Em chọn thời điểm khéo thật đấy."

Hạ An quay sang nhìn hắn. Người đàn ông này, người mà cô đã bán cả thanh xuân và lòng tự trọng để phục vụ, giờ đây đứng trước cái chết của bố cô và chỉ lo lắng về lễ đính hôn của hắn?

"Bố em chết rồi," Hạ An nói, giọng khàn đặc, vô hồn. "Vì không có tiền phẫu thuật."

"Vớ vẩn," Lục Hạo Thiên rút ví, lấy ra một tập séc và cây bút máy vàng khối. Hắn ký soạt một cái, xé tờ séc ném về phía cô. Tờ giấy mỏng manh bay lơ lửng rồi rơi xuống ngay trên tấm khăn trắng phủ mặt bố cô.

"Người chết cũng chết rồi. Đừng vin vào đó mà làm mình làm mẩy. Điền con số em muốn vào đây. 5 tỷ? 10 tỷ? Lo hậu sự cho tử tế, đừng để báo chí biết chuyện lại nói tôi keo kiệt với nhân viên."

Hạ An nhìn tờ séc nằm trên ngực bố. Con số 0 tròn trĩnh nhưng lạnh lẽo. Tiền. Hắn nghĩ tiền có thể giải quyết được tất cả. Tiền của hắn có thể mua được thân xác cô, mua được sự im lặng, nhưng không mua được mạng sống của bố cô.

Cô định gào lên, định ném tờ séc vào mặt hắn, định nói cho hắn biết vợ chưa cưới của hắn đã làm gì. Nhưng rồi, ánh mắt cô chạm phải một bóng người đứng ở cuối hành lang.

Trần Nhã Uyên.

Cô ta đứng đó, đeo kính râm to bản che đi nửa khuôn mặt, nhưng khóe môi tô son đỏ chót thì đang nhếch lên một nụ cười đắc thắng. Cô ta nhìn Hạ An, rồi nhìn cái xác, khẽ nhép miệng: "Đáng đời."

Khoảnh khắc đó, trái tim Hạ An vỡ vụn thành trăm mảnh, nhưng lý trí lại trở nên tỉnh táo đến đáng sợ.

Nếu cô làm ầm lên lúc này, Lục Hạo Thiên sẽ tin ai? Tin một đứa tình nhân "đào mỏ" hay tin vị hôn thê môn đăng hộ đối? Và quan trọng hơn, cô đang mang trong mình giọt máu của hắn. Nếu chọc điên bọn họ, đứa bé này cũng sẽ không giữ được.

Hạ An cúi xuống, nhặt tờ séc lên. Cô lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn Lục Hạo Thiên, nở một nụ cười nhẹ nhàng đến gai người.

"Cảm ơn Lục tổng. Anh nói đúng, người chết không thể sống lại. Em sẽ cầm tiền này... lo liệu mọi thứ chu toàn."

Lục Hạo Thiên hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ nhanh chóng của cô. Hắn cứ tưởng cô sẽ khóc lóc ỉ ôi, ăn vạ như mọi khi. Nhưng nhìn vẻ mặt cam chịu ngoan ngoãn này, hắn lại thấy hài lòng.

"Tốt. Hiểu chuyện như vậy mới xứng đáng ở bên cạnh tôi." Hắn đưa tay vuốt tóc cô, cử chỉ như đang vuốt ve một con thú cưng vừa được thuần hóa. "Tối nay tôi về nhà chính chuẩn bị cho lễ đính hôn. Em tự lo liệu đi."

Hắn quay lưng bỏ đi, không một lần ngoái lại nhìn người đã khuất.

Hạ An đứng đó, nắm chặt tờ séc trong tay đến mức móng tay bấm sâu vào da thịt bật máu. Trong lòng cô, một ngọn lửa hận thù đã tắt ngấm, chỉ còn lại tro tàn lạnh lẽo của sự tuyệt vọng. Và từ đống tro tàn đó, một quyết định tàn nhẫn được đưa ra.

Cô sẽ đi.

Đêm hôm đó, trái với dự đoán của Lục Hạo Thiên, Hạ An không ở lại nhà xác. Cô thuê dịch vụ tang lễ trọn gói lo liệu cho bố, còn mình thì trở về căn penthouse lạnh lẽo.

Cô tắm rửa sạch sẽ, gột rửa hết mùi tử khí. Cô chọn một chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu đen tuyền, mỏng tang và ôm sát, tôn lên làn da trắng sứ nổi bật trong ánh đèn ngủ mờ ảo. Cô xịt một chút nước hoa hương hoa nhài – mùi hương mà Lục Hạo Thiên thích nhất.

11 giờ đêm. Cửa mở.

Lục Hạo Thiên bước vào, vẻ mặt mệt mỏi. Hắn vừa trải qua một buổi tối xã giao mệt nhọc với gia đình họ Trần. Hắn định vào phòng ngủ lấy chút đồ rồi đi ngay, nhưng bước chân hắn khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trên giường.

Hạ An đang ngồi đó, tay cầm một ly rượu vang đỏ, đôi chân dài miên man vắt chéo đầy khiêu khích. Cô nhìn hắn, ánh mắt lúng liếng, ướt át và mời gọi chưa từng thấy.

"Sao em lại ở đây? Tôi tưởng em đang khóc lóc ở nhà xác?" Lục Hạo Thiên nới lỏng cà vạt, cổ họng khô khốc.

Hạ An đặt ly rượu xuống, bước chân trần trên thảm, đi về phía hắn. Cô vòng tay ôm lấy cổ hắn, chủ động kiễng chân hôn lên môi hắn. Một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt và chủ động khiến Lục Hạo Thiên sững sờ.

"Em nhớ anh," cô thì thầm vào tai hắn, bàn tay hư hỏng luồn vào trong áo sơ mi, vuốt ve cơ ngực rắn chắc. "Bố em mất rồi, trên đời này em chỉ còn mỗi mình anh. Đêm nay... ở lại với em được không?"

Lời nói ngọt ngào như mật ong rót vào tai, cộng với hương thơm quyến rũ và thân xác mềm mại đang cọ xát trong lòng ngực khiến lý trí của Lục Hạo Thiên tan biến. Hắn vốn dĩ là một kẻ ham muốn chiếm hữu cao độ. Sự chủ động hiếm hoi và thái độ "phụ thuộc hoàn toàn" này của Hạ An đã đánh trúng vào tử huyệt của hắn.

"Em đang quyến rũ tôi sao? Đồ yêu nữ này," hắn cười khàn, vòng tay ôm chặt eo cô, siết mạnh.

"Anh không thích sao?" Hạ An cắn nhẹ vào dái tai hắn, bàn tay to gan trượt xuống dưới thắt lưng, chạm vào nơi đang trỗi dậy mạnh mẽ. "Em muốn... cảm ơn anh vì tấm séc hôm nay. Em muốn phục vụ anh."

"Được! Để tôi xem em phục vụ thế nào!"

Lục Hạo Thiên gầm lên, bế bổng cô ném xuống giường. Hắn lao vào cô như một con hổ đói. Nhưng lần này, Hạ An không nằm im chịu trận. Cô đẩy hắn nằm xuống, tự mình trèo lên người hắn.

Trong ánh đèn vàng vọt, Hạ An như một nữ thần bóng đêm, mái tóc đen xõa tung, chiếc váy lụa trễ nải để lộ bầu ngực căng tròn. Cô từ từ hạ người xuống, nuốt trọn lấy hắn vào trong cơ thể mình.

"A..."

Cả hai cùng bật ra tiếng rên rỉ thỏa mãn. Lục Hạo Thiên nhìn người phụ nữ đang cưỡi trên người mình, đôi mắt đỏ ngầu vì kích thích. Cô uốn éo, di chuyển hông một cách điêu luyện, vừa hoang dại vừa nhịp nhàng.

"Tốt lắm... đúng rồi... sâu nữa vào..." Hắn vỗ mạnh vào mông cô, khuyến khích sự dâm đãng này.

Hạ An nhắm mắt lại, ngửa cổ ra sau, tận hưởng khoái cảm thể xác nhưng nước mắt lại lặng lẽ chảy ngược vào trong. Cô đang dùng chính cơ thể này để ru ngủ con quái vật. Cô muốn hắn tin rằng cô đã hoàn toàn phục tùng, hoàn toàn thuộc về hắn, để hắn lơ là cảnh giác.

"Hạo Thiên... yêu em không?" Cô cúi xuống, hôn lên ngực hắn, hỏi một câu mà cô biết rõ câu trả lời.

"Yêu cái cơ thể dâm đãng này của em chết đi được," Lục Hạo Thiên cười tà, bàn tay thô bạo xoa nắn bầu ngực cô. "Chỉ cần em ngoan ngoãn thế này, tôi sẽ nuôi em cả đời. Nhã Uyên làm vợ cả, em làm vợ bé. Em muốn gì tôi cũng cho."

Vợ bé.

Hai từ đó như nhát dao cuối cùng cắt đứt mọi tình cảm còn sót lại.

Hạ An mỉm cười, nụ cười đẹp đến nao lòng nhưng đôi mắt thì lạnh băng. Cô cúi xuống, hôn hắn cuồng nhiệt hơn, hông di chuyển nhanh hơn, mạnh hơn, ép hắn vào sâu tận cùng.

"Được, em sẽ làm vợ bé ngoan ngoãn của anh... Nhưng đêm nay, anh phải cho em tất cả."

Cuộc hoan lạc diễn ra điên cuồng và kéo dài đến tận gần sáng. Hạ An vắt kiệt sức lực của Lục Hạo Thiên, chiều chuộng mọi tư thế quái đản nhất mà hắn muốn. Cô muốn hắn mệt nhoài, muốn hắn chìm sâu vào giấc ngủ say không mộng mị.

Khi Lục Hạo Thiên đã ngủ say như chết, cánh tay vẫn quàng qua người cô đầy chiếm hữu, Hạ An từ từ mở mắt.

Cô nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, rón rén bước xuống giường. Cô đứng nhìn hắn một lúc lâu. Gương mặt hắn khi ngủ trông thật bình yên, không còn vẻ tàn nhẫn thường ngày. Cô đưa tay định chạm vào má hắn lần cuối, nhưng rồi rụt lại.

Cô đi vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ những dấu vết hoan ái – những dấu vết nhơ nhớp cuối cùng của cuộc đời làm "tình nhân không danh phận".

Hạ An lấy từ trong ngăn kéo bí mật dưới đáy tủ quần áo ra một chiếc túi xách nhỏ đã chuẩn bị sẵn. Trong đó có hộ chiếu, một ít tiền mặt, tấm séc 10 tỷ cô vừa điền con số vào và rút tiền mặt từ ngân hàng chợ đen (để không bị truy vết), và quan trọng nhất: tấm vé máy bay một chiều đi đến một đất nước xa lạ ở Bắc Âu.

Cô đặt lên bàn đầu giường chiếc nhẫn kim cương hình giọt nước – vật đính ước giả tạo mà hắn đã ép cô đeo. Bên cạnh chiếc nhẫn, cô đặt tờ giấy khám thai siêu âm 2D, trong đó hình ảnh túi thai nhỏ xíu hiện lên mờ ảo.

Cô không viết thư từ biệt. Không cần thiết. Sự biến mất của cô chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

Hạ An mặc một chiếc áo khoác măng tô dài che đi bụng, đội mũ sụp xuống, kéo vali bước ra khỏi căn penthouse.

Ngoài trời, bình minh vẫn chưa lên. Thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ, không ai biết rằng có một người con gái đang mang theo giọt máu của "Hoàng tử Lục thị" lặng lẽ rời đi, để lại sau lưng một đám cháy sẽ thiêu rụi cả quá khứ đau thương này.

Trước khi đóng cửa, Hạ An quay lại nhìn căn phòng lần cuối. Cô nhếch môi, thì thầm vào khoảng không:

"Lục Hạo Thiên, tạm biệt. Hẹn ngày gặp lại, em sẽ khiến anh phải quỳ dưới chân em mà hối hận."

Cánh cửa đóng lại với một tiếng cạch khô khốc, nhốt lại quá khứ và mở ra một tương lai đầy bão tố.