MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Của Kẻ ThùChương 1

Tình Yêu Của Kẻ Thù

Chương 1

807 từ · ~5 phút đọc

Sảnh chính của Trung tâm Hội nghị quốc tế bị bao phủ bởi một bầu không khí trang trọng đến ngạt thở. Hôm nay là ngày đấu thầu dự án cảng biển xanh — một "miếng bánh" béo bở mà cả hai gia tộc Thẩm và Phó đã khao khát suốt một thập kỷ.

Thẩm Nhược Hy bước xuống từ chiếc xe sang trọng, tà váy lụa màu xanh đen ôm sát lấy đường cong thanh mảnh nhưng đầy kiêu kỳ của cô. Đôi giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên sàn đá cẩm thạch, âm thanh khô khốc như sự tự tin vốn có của một người thừa kế dòng họ Thẩm. Cô biết, hôm nay không chỉ là một cuộc làm ăn, mà là một trận chiến danh dự.

"Nhược Hy, con phải nhớ, người của Phó gia đều là những con sói không đội lốt cừu. Đặc biệt là hắn." Lời dặn dò của cha cô vẫn còn văng vẳng bên tai.

Khi cánh cửa phòng hội nghị mở ra, cô lập tức cảm nhận được một luồng áp lực vô hình. Ở phía đối diện của chiếc bàn dài bằng gỗ mun, một người đàn ông đang ngồi đó, thong dong xoay chiếc bút máy đắt tiền trong tay.

Phó Nhất Hàn.

Hắn không nhìn vào hồ sơ, mà ánh mắt thâm trầm ấy lại xoáy sâu vào gương mặt cô ngay khi cô vừa bước vào. Ánh mắt ấy không giống như nhìn một đối thủ cạnh tranh, mà giống như một kẻ đi săn đã nhắm trúng con mồi duy nhất của mình.

"Thẩm tiểu thư, cô đến muộn hai phút," giọng hắn trầm thấp, có chút khàn nhẹ nhưng đầy sức uy hiếp.

Nhược Hy nén lại nhịp tim đang bất giác đập nhanh, cô mỉm cười chuyên nghiệp, ngồi xuống vị trí đối diện: "Phó tổng quản lý thời gian khắt khe như vậy, hèn gì Phó gia mấy năm nay luôn đi trước người khác một bước. Nhưng trong kinh doanh, kẻ về đích trước chưa chắc đã là kẻ chiến thắng."

Cuộc đấu thầu diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Những con số hàng nghìn tỷ được đưa ra, những lập luận sắc bén va chạm nhau như những nhát kiếm. Trong suốt hai giờ đồng hồ, Nhược Hy luôn cảm nhận được cái nhìn của Nhất Hàn đặt lên người mình. Nó nóng bỏng, rát buốt, len lỏi qua lớp áo vest mỏng manh, chạm vào da thịt cô.

Khi buổi đấu thầu kết thúc và mọi người dần rời khỏi phòng để chờ kết quả, Nhược Hy nán lại để thu dọn tài liệu. Đột nhiên, tiếng cửa phòng hội nghị bị khóa trái từ bên trong.

Cô giật mình quay lại, Phó Nhất Hàn đã đứng ngay sau lưng cô từ lúc nào. Hắn không nói một lời, từng bước tiến lại gần khiến cô phải lùi dần về phía chiếc bàn gỗ lớn. Cho đến khi lưng cô chạm vào mép bàn cứng ngắc, hắn mới dừng lại, chống hai tay xuống bàn, giam chặt cô trong vòng tay của mình.

Khoảng cách quá gần làm mùi hương gỗ đàn hương và hơi thuốc lá nhạt trên người hắn xộc thẳng vào khứu giác của cô. Nhược Hy thở gấp, cố giữ giọng bình tĩnh: "Phó Nhất Hàn, anh định làm gì? Đây là nơi công cộng."

"Nơi công cộng?" Hắn cúi đầu, môi gần như chạm vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi khiến cô rùng mình. "Nhưng hiện tại chỉ có tôi và em. Nhược Hy, bản kế hoạch của em rất xuất sắc, nhưng đôi mắt em... nó lại nói rằng em đang sợ tôi."

"Tôi không sợ anh!" Cô quật cường ngước lên, nhưng ngay lập tức hối hận vì môi cô suýt chút nữa đã chạm vào cằm hắn.

Ánh mắt hắn tối sầm lại, sự chiếm hữu bùng lên dữ dội. Bàn tay hắn bất ngờ lướt qua eo cô, kéo mạnh cô sát về phía mình. Sự va chạm cơ thể đột ngột làm Nhược Hy thốt lên một tiếng nhỏ, nhịp tim cô hoàn toàn hỗn loạn. Ranh giới giữa thù hận và khao khát chưa bao giờ mỏng manh đến thế. Dưới ánh đèn chùm rực rỡ của phòng hội nghị, hai kẻ đứng ở hai đầu chiến tuyến lại đang cảm nhận rõ rệt hơi ấm và sự run rẩy của đối phương.

"Để xem, ở vòng sau, em sẽ lấy gì để đấu với tôi... hay là lấy chính mình?"

Hắn buông cô ra, để lại một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý rồi quay lưng bước đi, để lại Nhược Hy đứng đó với đôi tay run rẩy và một cảm giác tội lỗi nhen nhóm trong lòng. Cuộc chiến này, có lẽ cô đã thua ngay từ giây phút bắt đầu.