Sau buổi đấu thầu đầy kịch tính, Nhược Hy không trở về nhà ngay. Cô cần một chút cồn để xoa dịu sự căng thẳng đang tàn phá dây thần kinh. "The Vault" – một quán bar kín đáo dành cho giới thượng lưu nằm sâu trong lòng thành phố – là nơi cô lựa chọn. Ánh đèn màu hổ phách mờ ảo và tiếng nhạc Jazz trầm buồn giúp cô tạm quên đi gương mặt ngạo mạn của Phó Nhất Hàn.
Nhưng số phận dường như rất thích trêu đùa những kẻ đang cố chạy trốn.
Khi Nhược Hy vừa nhấp một ngụm Martini cay nồng, mùi gỗ đàn hương quen thuộc lại một lần nữa xâm chiếm không gian quanh cô. Một bóng hình cao lớn ngồi xuống chiếc ghế trống ngay bên cạnh. Không cần quay đầu, cô cũng biết đó là ai.
"Một mình uống rượu giải sầu không phải thói quen của kẻ thắng cuộc, Thẩm tiểu thư."
Nhược Hy siết chặt ly rượu, cố giữ tông giọng lạnh nhạt: "Phó tổng thảnh thơi quá nhỉ? Không ở lại ăn mừng chiến thắng sơ bộ sao?"
Phó Nhất Hàn không trả lời, hắn gọi một ly Whisky nguyên chất. Dưới ánh đèn mờ, những ngón tay dài, xương xẩu của hắn khẽ gõ lên mặt bàn đá, nhịp điệu ấy như đang gõ thẳng vào trái tim đang đập lỗi nhịp của cô. Hắn xoay người lại, ánh mắt mang theo sự áp chế nặng nề.
"Chiến thắng mà không có đối thủ xứng tầm thì thật vô vị. Nhưng... em biết điều gì thú vị hơn không?"
Nhược Hy quay sang, định đáp trả bằng một câu mỉa mai, nhưng ngay lập tức bị hút vào ánh mắt sâu thẳm của hắn. Trong không gian chật hẹp của quầy bar, hơi men bắt đầu bốc lên, làm mờ đi ranh giới của sự thù ghét.
"Là nhìn thấy vẻ kiêu ngạo này bị phá vỡ," Nhất Hàn thì thầm, bàn tay hắn đột ngột vươn ra, lướt nhẹ từ mu bàn tay lên đến cánh tay trần của cô.
Cái chạm tay ấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng, khiến Nhược Hy run rẩy. Theo bản năng, cô định rụt tay lại, nhưng hắn đã nhanh hơn, nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo sát về phía mình. Khoảng cách bây giờ chỉ còn vài centimet. Cô có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt thiêu đốt của hắn – một sự phản chiếu đầy khao khát và sợ hãi.
"Buông ra... người ta sẽ thấy đấy," cô thở dốc, giọng nói đã mất đi sự sắc sảo thường ngày, chỉ còn lại sự cầu xin yếu ớt.
"Ở đây không có ống kính phóng viên, cũng không có người của Thẩm gia," Nhất Hàn nhếch môi, bàn tay còn lại vô thức siết nhẹ eo cô, kéo cô vào một tư thế đầy ám muội. "Chỉ có tôi, và kẻ thù xinh đẹp nhất của mình."
Hơi thở của hắn vương vấn mùi Whisky nồng đượm, hòa quyện với mùi nước hoa thanh nhã của cô tạo nên một loại độc dược gây nghiện. Sự đấu tranh giữa lý trí và bản năng diễn ra kịch liệt trong tâm trí Nhược Hy. Cô biết mình nên tát hắn một cái rồi bỏ đi, nhưng cơ thể cô lại phản bội chủ nhân, cứ thế đắm chìm vào sự bao bọc mạnh mẽ của người đàn ông này.
Trong góc tối của quán bar, khi nhịp nhạc rơi vào nốt trầm nhất, Nhất Hàn cúi xuống, môi hắn lướt nhẹ qua vành tai cô, thì thầm một câu nói khiến cô hoàn toàn sụp đổ:
"Nhược Hy, đừng gồng mình nữa. Em cũng khao khát tôi như cách tôi muốn phát điên vì em vậy."
Dứt lời, hắn đột ngột đứng dậy, để lại cô với tâm trí rối bời và một tờ giấy ghi địa chỉ khách sạn được nhét gọn vào lòng bàn tay. Đêm nay, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong lòng Nhược Hy, vực thẳm của sự sai trái đã bắt đầu mở rộng.