Tờ giấy trong lòng bàn tay Nhược Hy như một hòn than nóng rực. Cô đã đứng trước cửa phòng 2202 của khách sạn Grand Central suốt năm phút đồng hồ, đấu tranh giữa việc quay lưng bỏ chạy hay bước vào cánh cửa sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.
"Chỉ là để nói rõ ràng mọi chuyện," cô tự nhủ, một lời nói dối vụng về mà ngay cả chính cô cũng không tin nổi.
Cô đưa thẻ phòng lên cảm ứng. Tiếng tít vang lên khô khốc, cánh cửa mở ra một không gian chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn thành phố từ cửa sổ sát đất hắt vào những mảng sáng xanh mờ ảo.
Chưa kịp định hình, một bàn tay rắn rỏi đã nắm lấy eo cô, kéo mạnh vào trong. Cánh cửa đóng sầm lại, và ngay lập tức, Nhược Hy bị ép chặt vào bức tường lạnh lẽo.
"Em đến muộn hơn tôi tưởng," giọng Phó Nhất Hàn trầm đục, mang theo chút nôn nóng đã bị kìm nén quá lâu.
"Tôi đến để trả lại cái này..." Nhược Hy lắp bắp, định đưa tờ giấy ra, nhưng Nhất Hàn đã giữ chặt hai tay cô trên đỉnh đầu.
Trong bóng tối, ánh mắt thiêu đốt của hắn như muốn lột trần mọi lớp phòng bị cuối cùng của cô. Hắn không nói thêm lời nào, cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt và đầy sự chiếm hữu. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là sự bùng nổ của bao nhiêu năm đối đầu, hận thù và cả sự khao khát thầm kín.
Nhược Hy run rẩy, đôi chân cô mềm nhũn dưới sự tấn công dồn dập của hắn. Mùi hương gỗ đàn hương lúc này nồng đậm hơn bao giờ hết, bao vây lấy mọi giác quan của cô. Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi bàn tay lại vô thức ôm lấy cổ hắn, đáp trả một cách vụng về nhưng đầy nhiệt liệt.
Nhịp tim hỗn loạn của hai người đập dồn dập vào nhau qua lớp áo mỏng. Nhất Hàn rời môi cô, di chuyển xuống vùng cổ trắng ngần, hơi thở nóng hổi của hắn làm cô bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
"Nhất Hàn... chúng ta không thể... đây là sai lầm..." cô thốt lên trong hơi thở ngắt quãng.
Hắn dừng lại một giây, nhìn thẳng vào mắt cô, bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve gò má đang ửng hồng vì men say và dục vọng. "Sai lầm sao? Vậy tại sao em lại run rẩy trong lòng tôi thế này?"
Hắn bế bổng cô lên, bước về phía chiếc giường rộng lớn ở giữa phòng. Trong khoảnh khắc cơ thể chạm vào lớp nệm mềm mại, Nhược Hy biết mình đã chính thức bước qua ranh giới mong manh đó. Phía sau họ là hai gia tộc thù hận, là những bản hợp đồng đẫm máu, nhưng trong căn phòng này, dưới ánh đèn thành phố xa xăm, họ chỉ là hai linh hồn đang khát khao hơi ấm của nhau một cách tuyệt vọng.
Đêm đó, giữa những cái chạm tay áp sát và những hơi thở dồn dập, Thẩm Nhược Hy đã hiểu thế nào là "vùng cấm địa". Một nơi mà niềm vui luôn đi kèm với nỗi sợ hãi, và mỗi nụ hôn đều mang vị đắng của sự phản bội.