MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Của Kẻ ThùChương 4

Tình Yêu Của Kẻ Thù

Chương 4

666 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng gắt gỏng của buổi sớm mai xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rọi thẳng vào gương mặt Nhược Hy. Cô nheo mắt, cảm giác đau nhức từ cơ thể và sự trống trải bên cạnh khiến cô sực tỉnh. Chiếc giường rộng lớn chỉ còn lại mình cô với tấm ga trải giường nhăn nhúm — bằng chứng duy nhất cho sự điên rồ đêm qua.

Phó Nhất Hàn đã đi rồi. Trên chiếc tủ đầu giường, một tờ giấy note nhỏ được chặn dưới ly nước lọc, nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát: "Tôi có cuộc họp khẩn. Nhớ ăn sáng. Đừng trốn chạy, chúng ta còn rất nhiều chuyện phải giải quyết."

Nhược Hy bật cười cay đắng. Ăn sáng sao? Làm sao cô có thể bình thản nuốt trôi bất cứ thứ gì khi vừa phản bội lại lòng tin của cha mình, phản bội lại danh dự của Thẩm gia trên chiếc giường của kẻ thù?

Cô vội vã thu dọn tư trang, rời khỏi khách sạn như một kẻ trộm. Nhưng thực tế nghiệt ngã hơn cô tưởng. Vừa bước chân vào phòng khách Thẩm gia, cô đã thấy cha mình — ông Thẩm — đang ngồi đó, gương mặt sầm sì bên tách trà đã nguội ngắt.

"Đêm qua con đi đâu?" Giọng ông trầm đặc, đầy vẻ chất vấn.

Nhược Hy siết chặt quai túi xách, cố giữ giọng bình thản: "Con... con uống quá chén với mấy người bạn cũ nên ngủ lại nhà họ. Sao cha lại dậy sớm thế này?"

Ông Thẩm không đáp, ông ném một sấp ảnh lên bàn. Tim Nhược Hy như ngừng đập. Đó là những bức ảnh chụp mờ ảo từ phía xa, ghi lại cảnh cô bước vào khách sạn Grand Central. Dù không có ảnh chụp chung với Nhất Hàn, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để khơi dậy sự nghi ngờ trong một người cáo già như cha cô.

"Nhược Hy, ta cảnh cáo con. Phó gia đang tìm cách thâu tóm dự án cảng biển bằng mọi giá. Nếu con để bọn chúng nắm thóp hoặc có bất kỳ quan hệ nào ngoài công việc, ta sẽ không nương tay, kể cả con là con gái ta."

"Con hiểu rồi," cô cúi đầu, bàn tay run rẩy giấu sau lưng.

Cả ngày hôm đó, Nhược Hy giam mình trong phòng làm việc tại công ty. Tâm trí cô liên tục hiện lên gương mặt của Nhất Hàn — sự chiếm hữu mãnh liệt trong ánh mắt và cả sự dịu dàng hiếm hoi khi hắn hôn lên trán cô lúc rạng đông. Cô ghét bản thân vì đã nhung nhớ cảm giác đó.

Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Họp báo lúc 2 giờ chiều. Xem cho kỹ, đây là món quà đầu tiên tôi dành cho em."

Đúng 2 giờ, trên màn hình tivi lớn ở sảnh tập đoàn, Phó Nhất Hàn xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm, phong thái hiên ngang trước hàng chục ống kính. Hắn tuyên bố Phó gia đã thu mua lại một công ty vệ tinh quan trọng của Thẩm gia — một đòn chí mạng đánh thẳng vào chuỗi cung ứng mà Nhược Hy đang quản lý.

Cả văn phòng náo loạn. Nhược Hy đứng lặng người trước màn hình. Hóa ra, trong khi cô còn đang đắm chìm trong dư vị của đêm nồng cháy, thì hắn đã lạnh lùng dàn xếp một cuộc thâu tóm đầy tàn nhẫn.

Sự phản bội và nỗi nhục nhã dâng trào. Ranh giới mong manh giữa tình yêu và thù hận lại một lần nữa bị kéo căng. Nhược Hy cầm điện thoại, ngón tay run rẩy nhắn lại một dòng duy nhất:

"Anh đúng là một con quái vật, Phó Nhất Hàn."

Rất nhanh, tin nhắn trả lời hiện lên: "Nếu không là quái vật, làm sao có thể giữ được em giữa bầy sói này? Hẹn gặp lại vào buổi tiệc tối nay, 'đối thủ' của tôi."