Cơn bão lớn nhất từ đầu mùa tràn về thành phố. Tiếng gió rít qua những khe cửa kính của căn biệt thự trên đồi nghe như tiếng gào thét của một con thú bị thương. Sấm sét rạch ngang bầu trời, thỉnh thoảng lại soi sáng gương mặt đăm chiêu của Nhược Hy khi cô đứng bên cửa sổ.
Ánh điện bỗng chớp nháy rồi vụt tắt hoàn toàn. Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh. Nhược Hy khẽ thốt lên một tiếng, cảm giác cô độc và sợ hãi từ thuở nhỏ ùa về. Nhưng ngay lập tức, một vòng tay rắn rỏi từ phía sau ôm trọn lấy cô, hơi ấm quen thuộc xua tan cái lạnh lẽo của cơn bão.
"Đừng sợ, có tôi ở đây." Giọng Nhất Hàn trầm thấp, vang lên ngay bên tai cô.
Trong bóng tối, các giác quan trở nên nhạy cảm gấp bội. Nhược Hy cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của hắn đang đập mạnh sau lớp áo sơ mi mỏng. Lẽ ra cô nên đẩy hắn ra, nhưng cái lạnh và sự sợ hãi đã khiến lý trí hoàn toàn đầu hàng bản năng. Cô xoay người lại, vùi đầu vào ngực hắn, tìm kiếm sự che chở từ chính kẻ đã đẩy gia đình mình vào đường cùng.
Nhất Hàn siết chặt vòng tay. Sự chủ động này của cô giống như một mồi lửa ném vào đống rơm khô đã được tẩm xăng từ lâu. Hắn bế bổng cô lên, bước đi trong bóng tối một cách thuần thục, đặt cô xuống lớp đệm mềm mại.
Dưới ánh chớp mờ ảo, ánh mắt thiêu đốt của Nhất Hàn khóa chặt lấy cô. Hắn cúi xuống, nụ hôn lần này không còn mang tính trừng phạt hay chiếm hữu lạnh lẽo, mà tràn đầy sự khao khát đến đau đớn. Nhược Hy run rẩy, đôi tay cô đan chặt vào mái tóc hắn, đáp lại bằng tất cả sự dồn nén của những ngày qua.
"Nhược Hy... em thực sự là liều thuốc độc của tôi," hắn khàn giọng thì thầm, hơi thở dồn dập hòa quyện vào tiếng mưa gào thét bên ngoài.
Trong khoảnh khắc ấy, không còn Thẩm gia hay Phó gia, không còn những âm mưu thâu tóm hay những bản hợp đồng nợ nần. Chỉ còn lại hai con người đang vùng vẫy trong một mối quan hệ cấm kỵ, dùng da thịt để xoa dịu những vết thương trong tâm hồn. Sự áp sát mãnh liệt khiến mọi hoài nghi tan biến, chỉ còn lại sự chân thực của cảm xúc.
Sáng hôm sau, khi cơn bão đã đi qua, ánh nắng rạng rỡ trở lại nhưng trong lòng Nhược Hy lại là một đống đổ nát. Cô nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh, gương mặt khi ngủ của hắn bớt đi vẻ sắc sảo, thêm phần dịu dàng khiến cô nao lòng.
Nhưng rồi, ánh mắt cô chạm vào chiếc lắc tay có gắn định vị. Sự thật tàn khốc hiện ra: Dù đêm qua có ngọt ngào đến đâu, họ vẫn là hai đường thẳng song song, và cô vẫn chỉ là con tin trong tay hắn.
Cô nhẹ nhàng bước ra khỏi giường, thu dọn quần áo. Điện thoại của Nhất Hàn trên bàn bỗng sáng lên vì một thông báo mới. Nhược Hy liếc mắt nhìn qua, tim cô thắt lại khi thấy dòng chữ: "Kế hoạch thâu tóm cuối cùng đã hoàn tất. Thẩm thị sẽ bị xóa tên vào sáng nay."