Sau sự cố với Lâm Kiến Thành, Nhược Hy nhận ra rằng nếu cô cứ tiếp tục đối đầu trực diện, cô sẽ mãi là kẻ thua cuộc. Phó Nhất Hàn là một kẻ ưa thích sự phục tùng nhưng lại bị kích thích bởi sự bướng bỉnh. Để thoát khỏi cái lồng này, cô cần phải trở thành người cầm lái trong cuộc chơi cảm xúc của hắn.
Sáng hôm sau, Nhược Hy không còn trưng ra vẻ mặt lạnh lùng như băng mỏng. Cô chọn một chiếc váy lụa màu trắng kem mềm mại, tự tay chuẩn bị một bình trà hoa cúc đặt trên bàn làm việc của hắn.
Khi Nhất Hàn bước vào, hắn hơi khựng lại. Ánh mắt hắn lướt qua bình trà rồi dừng lại trên gương mặt đang mỉm cười dịu dàng của Nhược Hy.
"Em đang âm mưu điều gì?" Hắn tiến lại gần, ánh mắt thiêu đốt như muốn nhìn thấu tâm can cô.
Nhược Hy không lùi bước, cô tiến lên một bước, bàn tay nhỏ nhắn khẽ chỉnh lại cổ áo sơ mi cho hắn, một hành động đầy vẻ ranh giới mong manh giữa sự căm ghét và tình tứ. "Chẳng lẽ tôi không được phép chăm sóc người đàn ông đang 'bảo vệ' mình sao?"
Nhất Hàn nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô sát vào lồng ngực mình. Hơi thở dồn dập của hắn phả lên trán cô. "Nhược Hy, em rất thông minh, nhưng đừng dùng sự thông minh đó để đùa giỡn với tôi. Tôi không có nhiều kiên nhẫn đâu."
"Tôi không đùa," cô thì thầm, kiễng chân lên ghé sát tai hắn, giọng nói ngọt ngào như mật độc, "Tôi chỉ nhận ra rằng, thay vì hận anh, tại sao tôi không thử... thuộc về anh hoàn toàn? Đổi lại, anh hãy cho tôi trở lại Thẩm thị để xử lý nốt dự án Cảng Xanh. Tôi không muốn công sức của cha mình đổ sông đổ biển."
Nhất Hàn im lặng. Hắn say mê mùi hương trên tóc cô, say mê sự chủ động hiếm hoi này. Bản năng chiếm hữu của hắn trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn biết đây có thể là một cái bẫy, nhưng hắn quá tự tin vào quyền lực của mình.
"Được," hắn khàn giọng, bàn tay luồn vào tóc cô, ép cô vào một nụ hôn sâu đầy nồng nàn. "Tôi sẽ cho em trở lại công ty. Nhưng mỗi ngày, đúng 6 giờ tối, tài xế của tôi sẽ đón em về đây. Và mỗi đêm... em biết mình phải làm gì để trả ơn tôi rồi đấy."
Nhược Hy run rẩy trong vòng tay hắn, một cảm giác ghê tởm xen lẫn với một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng. Cô đã đạt được mục đích bước đầu, nhưng cái giá phải trả là sự linh hồn cô đang dần lún sâu vào vực thẳm.
Ngày hôm đó, Nhược Hy trở lại Thẩm thị trong sự ngỡ ngàng của nhân viên. Cô làm việc điên cuồng, nhưng không phải để cứu dự án, mà để bí mật liên lạc với những cổ đông trung thành còn sót lại. Cô cần một kẽ hở trong hệ thống tài chính của Phó gia.
Tối hôm đó, đúng 6 giờ, cô bước lên xe của hắn. Khi về đến biệt thự, Nhất Hàn đã chờ sẵn ở ban công với hai ly vang đỏ. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt của một vị vua đang nhìn món quà quý giá nhất của mình.
"Chào mừng em về nhà, Nhược Hy."
Cuộc chơi vờn bắt giữa hai kẻ thù giờ đây đã chuyển sang một giai đoạn mới: nồng cháy hơn, nguy hiểm hơn và cũng đầy rẫy những lời nói dối ngọt ngào.