Cả ngày hôm đó, Nhược Hy quẩn quanh trong căn biệt thự rộng lớn. Cô cố gắng tập trung vào các báo cáo tài chính qua máy tính cá nhân, nhưng những con số cứ nhảy múa vô nghĩa. Đầu óc cô chỉ quẩn quanh hình ảnh Phó Nhất Hàn đứng trong bếp buổi sáng. Sự dịu dàng giả tạo đó còn đáng sợ hơn cả sự lạnh lùng thường thấy của hắn.
6 giờ tối, tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên dưới sân. Nhược Hy đứng bên cửa sổ, thấy Nhất Hàn bước xuống, tay cầm một hộp quà nhỏ thắt nơ lụa.
Khi hắn bước vào phòng, Nhược Hy vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt: "Phó tổng lại mang thêm một bản hợp đồng nô lệ nữa đến à?"
Nhất Hàn không giận, hắn đặt hộp quà lên bàn, tiến lại gần cô. Hắn tháo cà vạt, nới lỏng khuy cổ áo, để lộ xương quai xanh rắn rỏi. Sự áp sát của hắn luôn mang theo một luồng điện tích khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh.
"Mở ra đi," hắn ra lệnh, giọng thấp trầm.
Bên trong hộp là một chiếc lắc tay bạch kim tinh xảo, đính một viên kim cương xanh nhỏ xíu — màu sắc trùng khớp với tà váy cô mặc đêm đầu tiên họ gặp nhau.
"Sợi dây này không chỉ là trang sức," Nhất Hàn cầm lấy tay cô, tự tay đeo chiếc lắc vào cổ tay thanh mảnh. "Nó có gắn chip định vị. Từ nay, dù em ở bất cứ đâu trong cái thành phố này, tôi cũng sẽ tìm thấy em."
Sự chiếm hữu bệnh hoạn của hắn khiến Nhược Hy rùng mình. Cô định giật tay lại nhưng hắn đã ôm lấy eo cô, kéo sát vào lòng. Hơi thở dồn dập của hắn phả lên đỉnh đầu cô. "Nhược Hy, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù đó. Em biết là tôi đang bảo vệ em mà."
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên dồn dập. Một giọng nói gay gắt vang vọng từ phía cổng: "Phó Nhất Hàn! Anh ra đây cho tôi! Tôi biết anh đang giấu con đàn bà đó ở trong!"
Nhược Hy biến sắc. Đó là Lâm Kiến Thành — kẻ thù của Nhất Hàn và cũng là người cô đã cố tình tiếp cận ở buổi tiệc. Hóa ra gã không hề dễ dàng bỏ qua việc bị Nhất Hàn làm nhục trước đám đông.
"Ngồi yên ở đây," Nhất Hàn nói, ánh mắt hắn vụt sáng lên vẻ sát thủ lạnh lẽo.
Nhưng Nhược Hy không nghe lời. Cô chạy ra ban công, nhìn thấy Lâm Kiến Thành đang cùng vài tên vệ sĩ đứng ngoài cổng, tay cầm điện thoại đang livestream. "Mọi người xem đi! Phó Nhất Hàn đạo mạo lại đi bắt cóc con gái của đối thủ kinh doanh! Thẩm tiểu thư, nếu cô ở trong đó, hãy lên tiếng đi!"
Trái tim Nhược Hy đập như trống trận. Nếu chuyện này bị phát tán, danh dự của cô và Thẩm gia sẽ tan thành mây khói. Sự cấm kỵ này nếu bị phơi bày dưới ánh mặt trời sẽ là dấu chấm hết cho tất cả.
Nhất Hàn không hề nao núng. Hắn rút điện thoại, chỉ nói một câu duy nhất: "Trong vòng 30 giây, đánh sập toàn bộ tín hiệu trong khu vực này. Và đưa Lâm tổng đi 'nghỉ dưỡng' một thời gian."
Hắn quay lại nhìn Nhược Hy, thấy cô đang run rẩy bên lan can. Hắn tiến tới, không phải để trách mắng mà là để bao bọc cô vào vòng tay rộng lớn.
"Em thấy chưa? Thế giới bên ngoài chỉ muốn xé xác em ra thôi," hắn thì thầm, nụ hôn của hắn rơi xuống mái tóc cô, vừa dịu dàng vừa đầy đe dọa. "Chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới thực sự an toàn."
Đêm đó, Lâm Kiến Thành biến mất hoàn toàn khỏi truyền thông, nhưng sự sợ hãi trong lòng Nhược Hy lại càng lớn hơn. Cô nhận ra mình không chỉ bị giam cầm về thể xác, mà tâm hồn cô cũng đang dần bị con quái vật mang tên Phó Nhất Hàn nuốt chửng.