MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTình Yêu Của Kẻ ThùChương 7

Tình Yêu Của Kẻ Thù

Chương 7

598 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, Nhược Hy tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ. Cảm giác đau nhức ở thắt lưng nhắc nhở cô về sự điên rồ của đêm qua. Cô nhìn sang bên cạnh, chỗ nằm đã lạnh ngắt, nhưng mùi hương gỗ đàn hương vẫn còn vương vấn trên gối đầu.

Cô bước xuống lầu với chiếc áo sơ mi trắng quá khổ của Nhất Hàn mà cô tìm thấy trong tủ. Dưới phòng bếp, không có cảnh tượng người làm tấp nập như cô tưởng. Chỉ có Phó Nhất Hàn, trong chiếc quần tây và áo thun đơn giản, đang đứng trước máy pha cà phê.

Ánh nắng ban mai soi rõ những đường nét cứng cỏi trên gương mặt hắn. Trông hắn lúc này không giống một bạo chúa thương trường, mà giống một người đàn ông bình thường đang tận hưởng buổi sáng. Nhưng Nhược Hy biết, đây chỉ là ảo ảnh.

"Ngồi xuống ăn sáng đi," hắn nói mà không quay đầu lại, như thể đã thuộc lòng nhịp chân của cô.

Nhược Hy ngồi xuống đối diện, nhìn đĩa trứng ốp la và bánh mì nướng được chuẩn bị tươm tất. "Anh tự làm sao?"

"Ở đây không có người làm vào buổi sáng. Tôi thích sự riêng tư," hắn ngồi xuống, đẩy ly nước cam về phía cô, "Và tôi thích nhìn em trong áo sơ mi của tôi hơn là những bộ váy lộng lẫy kia."

Sự chiếm hữu trong lời nói của hắn khiến cô đỏ mặt, cô cúi đầu né tránh ánh mắt thiêu đốt ấy. Sự im lặng bao trùm, nhưng không phải sự im lặng của thù hận, mà là một loại ranh giới mong manh đang dần bị xóa nhòa.

"Hôm nay em không cần đến công ty," Nhất Hàn lên tiếng, phá vỡ bầu không khí, "Tôi đã cử người của mình qua tiếp quản tạm thời để ổn định tình hình. Em cần nghỉ ngơi."

"Anh định tước quyền của tôi sao?" Nhược Hy đặt mạnh nĩa xuống, lửa giận bùng lên.

Nhất Hàn thản nhiên nhấp một ngụm cà phê đen: "Tôi đang bảo vệ em. Cha em đang nằm viện, các cổ đông đang nhắm vào em như lũ kền kền. Ở đây, em an toàn."

"An toàn trong cái lồng vàng này ư?" cô cười mỉa mai.

Hắn đột ngột vươn tay qua bàn, nắm lấy cằm cô, kéo nhẹ về phía mình. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở của hắn mang theo vị đắng của cà phê.

"Nhược Hy, đừng cố tỏ ra cứng cỏi với tôi. Đêm qua, em không hề nói như vậy."

Lời nói của hắn đánh trúng tử huyệt, khiến cô cứng họng. Hắn buông tay, đứng dậy cài lại khuy măng sét, chuẩn bị rời đi. Trước khi bước ra cửa, hắn dừng lại, nhìn cô một lần cuối: "Tối nay tôi sẽ về sớm. Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn, vệ sĩ ở ngoài cổng không chỉ để làm cảnh đâu."

Cánh cửa đóng sầm lại. Nhược Hy đứng lặng trong căn bếp rộng lớn. Cô nhìn qua cửa sổ, những tán thông rì rào trong gió như đang thì thầm về sự phản bội. Cô vốn là một quân cờ của gia tộc, nhưng giờ đây, cô lại trở thành món đồ chơi trong tay kẻ thù.

Thế nhưng, sâu thẳm trong lòng, một cảm giác tội lỗi đáng sợ đang nhen nhóm: Cô nhận ra mình không còn ghét mùi hương của hắn, và thậm chí, cô đang chờ đợi tiếng động cơ xe quay trở về vào buổi chiều tối.