MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTÌNH YÊU MÙA ĐÔNGChương 1: TRỞ VỀ THỊ TRẤN TUYẾT TRẮNG

TÌNH YÊU MÙA ĐÔNG

Chương 1: TRỞ VỀ THỊ TRẤN TUYẾT TRẮNG

816 từ · ~5 phút đọc

Gió mùa đông hun hút kéo dài dọc theo con đường dẫn vào thị trấn nhỏ. Những bông tuyết đầu mùa rơi chậm rãi, nhẹ như hơi thở của bầu trời. Minh hạ cửa kính xe xuống, để không khí lạnh tràn vào. Cảm giác ấy khiến anh tỉnh táo hơn sau chặng đường dài, và cũng khiến những ký ức cũ chực ùa về trong lồng ngực đang cố giữ bình yên.

Thị trấn nơi anh sinh ra đây rồi—nhỏ bé, trầm lặng, và phủ kín một màu trắng như chưa bao giờ bị thời gian làm xô lệch. Minh dừng xe trước căn nhà cũ. Đèn trước hiên vẫn treo ở vị trí năm xưa, dù ánh sáng vàng đã yếu đi nhiều. Anh đứng lặng một lúc lâu, chạm tay lên ổ khóa lạnh ngắt như thể đang chạm vào chính mình thời tuổi trẻ.

Vừa trở về, cảm giác nhẹ nhõm và nặng nề lại đan xen nhau. Anh quay về không phải vì muốn, mà vì mệt mỏi đến mức không thể tiếp tục ở lại thành phố—nơi đầy rẫy những kỷ niệm với người yêu cũ mà anh không muốn nhớ thêm nữa.

Minh mở cửa, hơi ấm từ căn nhà phả ra không nhiều, nhưng đủ khiến anh thở dài một chút. Mẹ đã đi sang sống với chị gái anh ở nước ngoài. Căn nhà này giờ chỉ còn Minh, lặng lẽ như một khoảng trống.

Anh đặt vali xuống, pha tạm một tách trà nóng, rồi đứng bên cửa sổ nhìn ra con dốc phủ tuyết trắng. Từ chỗ này, anh nhìn thấy ánh đèn nhỏ từ tiệm sách ở cuối đường—vẫn mở cửa mỗi tối, vẫn tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu dàng mà ngày bé anh hay chạy theo.

Không biết vì điều gì thôi thúc, Minh khoác áo dày hơn rồi ra khỏi nhà.

Tuyết rơi ngày càng nhiều. Dưới mỗi bước chân anh, mặt tuyết lún xuống, phát ra tiếng kêu nhỏ nghe vừa cô đơn vừa thân thuộc. Khi đến gần tiệm sách, Minh bất giác dừng lại. Tấm bảng gỗ treo trước cửa vẫn được giữ rất sạch. Nhưng điều khiến anh chú ý hơn cả là ánh đèn bên trong—ấm đến mức có cảm giác mở cửa ra thôi là sẽ nghe mùi giấy, mùi gỗ, mùi mùa đông pha lẫn.

Minh đẩy cửa.

Chuông gió kêu leng keng nhẹ nhàng. Một cô gái đang đứng trên thang nhỏ, với tay xếp lại sách trên kệ cao. Cô mặc chiếc áo len màu nâu nhạt, tóc dài buông mềm sau lưng, đôi tay trắng hồng vì lạnh. Nghe tiếng động, cô quay lại.

Khoảnh khắc ấy, Minh hơi khựng.

Nụ cười của cô—nhẹ, ấm, và bình yên đến mức khiến mọi cơn gió ngoài kia bỗng như ngừng lại một chút.

“Anh cần tìm sách gì ạ?” – cô hỏi, giọng trong như tiếng chuông gió treo trước hiên nhà.

“À… tôi chỉ ghé xem một chút thôi. Lâu lắm rồi mới quay lại đây.”

Cô nghiêng đầu, giống như đang cố nhớ xem đã từng gặp anh chưa. Nhưng Minh thì chắc chắn đây là lần đầu anh nhìn thấy cô.

“Anh là người ở đây ạ?” – cô hỏi.

Minh gật đầu. “Ừ. Tôi rời đi nhiều năm rồi. Giờ… quay lại để tìm chút bình yên.”

Cô gái mỉm cười, nụ cười khiến căn phòng ấm hơn vài độ. “Tiệm sách này lúc nào cũng có chỗ cho những người cần bình yên.”

Minh không hiểu sao tim mình lại hơi thắt lại khi nghe câu nói ấy. Không phải đau, chỉ là cảm giác lạ—như đứng sát lò sưởi sau một ngày dài buốt lạnh.

Cô đặt cuốn sách xuống, bước lại gần hơn. “Em là Thy. Em phụ trông tiệm từ mùa đông năm ngoái.”

“Minh.” – Anh khẽ đáp.

Gió ngoài cửa thổi mạnh, làm chuông gió rung lên. Thy nhìn ra ngoài rồi quay lại với vẻ lo lắng. “Tuyết sẽ rơi dày đấy. Anh đi bộ sao?”

“Ừ. Nhà tôi ở cuối dốc.”

“Vậy… để em pha cho anh cốc cacao nóng. Ở ngoài lạnh thế này, uống gì ấm ấm sẽ dễ chịu hơn.”

Minh bất động vài giây. Một sự quan tâm nhỏ, đơn giản vậy thôi, nhưng khiến anh nhớ rằng đã lâu rồi anh không nhận được ai hỏi han một cách dịu dàng như thế.

Thy trở lại quầy, động tác chậm rãi, tỉ mỉ. Ánh đèn vàng phản chiếu trên mái tóc cô, khiến từng sợi như có ánh sáng riêng. Minh nhìn khung cảnh ấy, bỗng cảm thấy thị trấn mùa đông này không còn quá lạnh như lúc anh vừa đến.

Cô đặt cốc cacao nóng lên bàn. “Anh uống đi, cho ấm.”

“Cảm ơn em.” – Minh khẽ nói.

Và không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc tay anh chạm vào cốc, anh nhận ra một điều:

Mùa đông năm nay… có lẽ sẽ không giống những mùa đông trước.