Sáng hôm sau, Minh thức dậy khi ánh nắng yếu ớt chiếu qua tấm rèm màu be đã cũ. Tuyết đêm qua rơi dày hơn anh tưởng, phủ trắng từ mái nhà đến lối đi. Cả thị trấn như chìm trong lớp sương lạnh mờ ảo, chỉ nhận ra nhịp sống qua vài tiếng quét tuyết lách cách từ nhà hàng xóm.
Minh khoác áo, bước ra sân, hít thật sâu thứ không khí vừa lạnh vừa trong. Cảm giác bình yên này anh đã tìm kiếm suốt những tháng ngày chật chội ở thành phố. Nhưng hôm nay, không hiểu sao, có điều gì thôi thúc anh bước ra đường sớm hơn mọi ngày—có lẽ vì cốc cacao nóng, hay nụ cười của Thy tối qua vẫn còn vương trong tâm trí.
Trên con dốc quen thuộc, mặt tuyết phản chiếu ánh sáng khiến mọi thứ đẹp theo cách rất lạ. Minh đi bộ chậm rãi, để gió mùa đông quét qua mặt, để những suy nghĩ rời rạc trôi theo từng hơi thở trắng mờ.
Khi đến gần tiệm sách, anh dừng lại. Cánh cửa gỗ nâu chưa mở, nhưng ánh đèn từ bên trong đã sáng. Qua lớp kính mờ hơi nước, Minh thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Thy đang cặm cụi lau quầy, mái tóc dài buông nhẹ theo từng nhịp di chuyển.
Cảnh đó khiến anh bất giác mỉm cười.
Anh gõ nhẹ cửa.
Thy ngẩng lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên trước khi nở một nụ cười ấm như tối qua.
“Anh đến sớm thế?” – giọng cô vẫn trong, nhưng có thêm chút ngái ngủ khiến Minh thấy dễ thương lạ thường.
“Anh… đi dạo thôi. Thấy đèn sáng nên ghé.”
Thy mở cửa, để luồng hơi ấm tràn ra. “Vào đi, lạnh lắm đấy.”
Tiệm sách vào buổi sáng mang một vẻ khác hoàn toàn. Mùi giấy mới hòa với hương gỗ nhẹ, ánh nắng le lói chiếu qua những ô cửa nhỏ khiến bụi sách lấp lánh như những hạt tuyết còn sót lại. Mọi thứ an tĩnh đến kỳ lạ, như thể nơi này không thuộc về thế giới xô bồ ngoài kia.
Thy tiếp tục công việc của mình. “Em thường mở tiệm sớm để dọn dẹp và kiểm sách. Không ngờ hôm nay có người đến sớm hơn cả em.”
“Anh không ngủ được nhiều.” – Minh đáp thật lòng.
Thy dừng tay một chút nhưng không hỏi thêm. Có lẽ cô hiểu mỗi người đều có khoảng tối không cần khai thác quá sâu.
“Anh uống trà nóng không? Em mới pha.” – Thy hỏi.
Minh gật đầu, nhìn cô trẻ trung, đơn giản nhưng tỏa ra sự dịu dàng rất riêng.
Cô đặt tách trà trước mặt anh, hơi nóng bốc lên hòa cùng hương thơm thoang thoảng.
“Thị trấn này vẫn như cũ nhỉ?” – Minh khẽ hỏi.
Thy ngồi xuống đối diện, chống cằm lên tay, ánh mắt nhìn qua cửa kính. “Ừ, nơi này ít thay đổi lắm. Có người nói vì thế mà dễ thấy nhàm chán… nhưng với em thì khác. Em thích những thứ bình yên.”
“Anh cũng vậy.” – Minh mỉm cười.
Thy quay lại nhìn anh, ánh mắt dừng một nhịp. “Anh không phải kiểu người thích bình yên đâu.”
“Sao em nghĩ vậy?”
“Anh có ánh mắt của người từng chạy rất nhanh.” – Thy khẽ nói.
Minh hơi sững, rồi cười nhẹ. “Chắc em đoán đúng.”
Câu nói ấy chạm vào anh sâu hơn anh nghĩ. Thật khó để ai đó chỉ nhìn thoáng qua đã hiểu được anh từng vất vả thế nào để kịp theo guồng phố thị, kịp níu giữ người không còn muốn ở lại bên mình.
Thy không hỏi thêm. Cô chỉ đứng dậy, lấy vài quyển sách mới từ kho sau. “Anh rảnh thì giúp em sắp mấy quyển này lên kệ nhé. Em lỡ đặt hàng hơi nhiều.”
Minh bật cười. “Cứ giao cho anh.”
Hai người đứng cạnh nhau trước kệ sách cao. Khoảng cách giữa họ chỉ bằng một cánh tay, nhưng sao Minh thấy gần hơn thế. Những cái chạm tay thoáng qua khi đưa sách, những lần Thy kiễng chân để sắp cho thẳng hàng, những tiếng cười nhẹ khi lỡ đặt sai vị trí—tất cả đều nhỏ bé nhưng mang dáng vẻ của thứ tình cảm sắp nảy mầm.
“Xong rồi.” – Thy phủi tay, vui vẻ như vừa làm xong điều gì lớn lao.
“Cảm giác ở đây rất dễ chịu.” – Minh nói.
“Vậy… anh có muốn làm khách quen không?” – Thy nghiêng đầu, đôi mắt nheo nheo cười.
Minh nhìn cô, rồi nhìn quanh tiệm sách sáng trong giữa mùa đông, và không hiểu sao câu trả lời bật ra rất nhanh:
“Ừ. Anh nghĩ anh sẽ đến đây thường xuyên.”
Thy mím môi, gật đầu, đôi má hơi hồng – không biết vì lạnh hay vì niềm vui nhỏ.
Ngoài kia tuyết bắt đầu rơi trở lại, từng bông lấp lánh trong ánh sáng. Minh nhìn ra cửa, rồi quay sang Thy. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra:
Có những nơi không cần tìm kiếm – chỉ cần trở lại, là mọi thứ tự nhiên tìm đến mình.
Và tiệm sách này… có vẻ là một trong những nơi như thế.