Buổi chiều hôm đó, thị trấn chìm trong màu xám dịu của mây. Tuyết rơi đều nhưng không quá dày, đủ để mọi con đường trở nên mềm mại và lấp lánh như phủ tơ. Minh ngồi bên cửa sổ căn nhà cũ, nhìn những đốm tuyết rơi xuống mái hiên, tự dưng cảm thấy buổi chiều lặng lẽ này… thiếu một điều gì đó.
Không cần nghĩ quá lâu, anh khoác áo, quàng khăn, rồi lại bước xuống con dốc quen thuộc dẫn về phía tiệm sách.
Tiệm vẫn sáng đèn. Từ xa đã thấy bóng Thy đang xếp những hộp đồ trang trí cho mùa lễ sắp đến. Mỗi động tác của cô đều nhẹ nhàng, như thể cô không chỉ sắp đồ mà đang đặt những mảnh bình yên nhỏ vào từng góc tiệm.
Minh đẩy cửa.
Tiếng chuông leng keng vang lên, khiến Thy ngẩng lên. Khi nhận ra là Minh, nụ cười quen thuộc hiện ngay trên khuôn mặt cô.
“Anh lại đến nữa à?” – Thy trêu, đôi mắt cong cong đầy ấm áp.
“Ừ.” – Minh đáp nhẹ. “Chỗ này… khiến anh thấy dễ thở.”
Thy khẽ cười. “Thế thì tốt rồi. Dạo này thị trấn lạnh quá, biết đâu tiệm sách lại thành nơi trú đông cho anh.”
Minh nhìn cô một thoáng lâu hơn dự định. Câu nói tưởng đùa ấy lại làm tim anh chạm nhẹ vào điều gì quen thuộc – cảm giác được ai đó mở ra một góc nhỏ để mình bước vào.
Không hiểu sao, Minh nói:
“Anh muốn uống cốc cacao tối qua.”
Thy nháy mắt: “Ờm, có phải anh tìm cớ quay lại đúng không?”
Minh bật cười, lần đầu tiên trong nhiều tháng cảm giác nụ cười của mình thật… tự nhiên.
“Anh chỉ thấy nó ngon thôi.”
Thy mím môi, quay vào quầy. “Vậy anh ngồi đâu đó đi. Em pha cho.”
Trong lúc Thy chuẩn bị cacao, tiệm sách nhỏ bỗng trở nên ấm lạ thường. Ánh đèn vàng, tiếng muỗng khuấy nhẹ, mùi cacao quyện với mùi gỗ… Tất cả như kéo Minh ra khỏi những vết thương mà anh chưa bao giờ dám đối diện thẳng.
Thy mang cốc cacao nóng ra, đặt xuống bàn trước mặt anh. “Cẩn thận nóng đấy.”
Hơi nước từ cốc bay lên, phủ mờ khung kính phía sau. Minh cầm lên, hít nhẹ mùi chocolate đậm. “Cảm giác như mùi của tuổi thơ.”
“Tuổi thơ anh thế nào?” – Thy tò mò.
Minh nhìn ra cửa sổ, từng bông tuyết rơi chậm rãi. “Ngày xưa anh hay sang đây đọc sách. Lúc đó tiệm do bác chủ trước quản lý. Mùa đông nào bác cũng pha cacao. Anh thích mùa đông cũng vì vậy.”
“Giờ anh trở lại rồi.” – Thy nói, giọng nhẹ hẫng như gió. “Có khi mùa đông năm nay sẽ khác.”
Câu nói ấy khiến Minh sững lại một chút.
Khác sao?
Khác vì thị trấn vẫn thế, nhưng con người đã khác?
Hay khác vì có Thy ở đây?
Anh lặng im một lúc, rồi hỏi:
“Sao em lại chọn làm ở tiệm sách?”
Thy ngồi xuống đối diện, chống tay lên bàn. “Em thích sách. Thích cảm giác được ở một nơi yên tĩnh và thấy người khác tìm được điều họ cần. Với lại… mùa đông ở đây đẹp, nên em chẳng nỡ rời.”
Minh mỉm cười. “Em nói mùa đông đẹp như thể nó biết nghe vậy.”
“Biết chứ.” – Thy đùa. “Anh không thấy hôm qua tuyết rơi rất đúng lúc để tiệm sách đẹp hơn sao?”
Minh bật cười. “Ừ… có lẽ là vậy.”
Khoảnh khắc đó, cửa tiệm chợt mở, mang theo luồng gió lạnh. Một người phụ nữ lớn tuổi bước vào tìm vài cuốn tiểu thuyết. Minh giúp Thy tìm sách trên kệ, rồi đóng gói cho khách. Thy nhìn anh làm việc mà đôi mắt ánh lên sự thích thú.
Khi khách rời đi, Thy nói:
“Anh hợp với tiệm sách thật đấy.”
“Em định tuyển anh làm nhân viên à?” – Minh đùa.
“Không.” – Thy đáp, hơi ngước cằm. “Nhưng em nghĩ… nơi này hợp với anh hơn những gì anh đang nghĩ.”
Minh im lặng.
Lời nói của Thy không hề nhẹ, nhưng lại đi vào lòng anh một cách mềm mại. Anh cảm thấy cô nhìn thấy những điều anh chưa kịp thừa nhận: sự bối rối, sự mệt mỏi, và cả sự cần được ai đó lắng nghe.
Tuyết bên ngoài rơi dày hơn. Thỉnh thoảng có vài người bước vội qua trong tiếng gió lạnh. Nhưng trong tiệm, tiếng đồng hồ kêu nhẹ, tiếng nước nhỏ giọt từ ấm đun cacao, và cả hơi ấm giữa người với người… khiến Minh không muốn rời đi.
“Anh có muốn làm bạn với em không?” – Thy hỏi bất ngờ.
Minh nhìn cô, thấy đôi má đỏ lên trong ánh sáng. Có lẽ cô hỏi vu vơ, nhưng Minh lại trả lời rất thật:
“Anh nghĩ… anh muốn hơn thế.”
Thy khựng lại, đôi mắt mở to nhưng không tránh đi. Một chút ngập ngừng, rồi nụ cười nhẹ xuất hiện nơi khóe môi cô.
“Vậy… chúng ta bắt đầu bằng cacao nóng đi.”
Minh nhìn cốc cacao trong tay. Hơi ấm lan dần lên lòng bàn tay rồi lan vào tim.
Một khởi đầu thật kỳ lạ.
Nhưng đôi khi, giữa mùa đông lạnh nhất, chỉ cần một cốc cacao… và một người khiến ta cảm thấy không còn cô đơn nữa.