Chiều muộn, khi tiệm sách đã vắng khách, Minh đứng trước cửa chuẩn bị ra về. Gió lạnh buổi tối tràn về sớm hơn mọi ngày, mang theo hơi thở buốt giá của mùa đông. Tuyết rơi dày từ lúc nào, phủ kín lối đi như tấm thảm trắng mềm.
Thy cầm theo chiếc áo khoác mỏng, chạy ra tiễn anh. “Tuyết thế này… anh đi bộ có được không?”
“Được.” – Minh cười nhẹ. “Anh quen rồi.”
Thy nhìn con dốc trước tiệm, gương mặt thoáng lo lắng. “Con dốc này dễ trơn lắm. Anh đi cẩn thận nhé.”
Minh nhìn theo ánh mắt cô. Con dốc vốn chỉ dài vài chục mét, nhưng vào mùa đông, khi tuyết phủ kín và mặt đường trơn, nó thường trở thành thử thách nhỏ cho người mới trở về như anh.
“Hay… để em đi cùng một đoạn?” – Thy đề nghị, giọng hơi nhỏ như sợ anh từ chối.
Minh hơi bất ngờ, nhưng cảm giác ấm áp trong lồng ngực lập tức lan rộng. “Ừ. Nếu em không ngại lạnh.”
Thy mỉm cười, quàng lại khăn. “Em quen với mùa đông rồi.”
Họ bước ra khỏi tiệm. Tiếng chuông gió khẽ rung phía sau như lời tạm biệt. Ánh đèn vàng từ cửa tiệm đổ xuống nền tuyết, kéo dài bóng của hai người thành hai đường mềm mại.
Cả con dốc chìm trong làn sương mờ. Những hạt tuyết rơi xuống tóc, xuống vai họ, tan chậm thành những giọt nước nhỏ.
“Em đi đoạn này mỗi ngày à?” – Minh hỏi.
“Ừ. Nhà em cách đây hai con phố. Mùa đông nào em cũng đi bộ vì thích cảm giác tuyết dưới chân.” – Thy cúi xuống, một bước chân nhỏ in trên tuyết. “Nó nghe như tiếng thở của mùa đông vậy.”
Minh bật cười nhẹ. “Em có vẻ biết cách làm mọi thứ trở nên dễ thương.”
Thy hắng giọng, quay đi, đôi tai hơi đỏ. “Em chỉ… thích để ý những thứ nhỏ thôi.”
Minh nhìn Thy nghiêng đầu, mái tóc dài phủ lên vai, đôi mắt sáng dưới ánh đèn đường. Cô thật sự là một phần của thị trấn này—nhẹ nhàng, trầm ấm, và đẹp theo cách rất riêng.
“Còn anh?” – Thy hỏi, “Anh quay về để tìm gì?”
Câu hỏi khiến Minh bước chậm lại. Anh nhìn xuống những dấu chân xen lẫn trên tuyết. “Anh… chưa biết. Có lẽ chỉ muốn tìm một nơi để thở.”
Thy không nói gì. Cô lặng lẽ đi bên cạnh anh vài bước.
“Em nghĩ…” – Thy khẽ mở lời, “…ai quay về cũng vì thiếu một điều gì đó.”
“Ừ.” – Minh thở ra khói lạnh. “Anh thiếu quá nhiều.”
Thy ngước nhìn anh, ánh mắt mềm đến mức khiến anh thấy tim mình chùng xuống.
“Không sao.” – Cô nói nhỏ. “Từ từ rồi anh sẽ tìm được.”
Họ dừng lại dưới một chiếc đèn đường cũ, ánh sáng vàng đổ xuống như lớp mật ong mỏng. Ở đây, tuyết rơi dày hơn, xoáy nhẹ trong gió, tạo thành một vòng xoay trắng mềm giữa hai người.
“Anh lạnh không?” – Thy hỏi, đưa mắt nhìn chiếc khăn Minh quàng lỏng lẻo.
“Không lạnh bằng lúc ở thành phố.” – Minh cười. “Ở đây… ấm hơn nhiều.”
Thy khẽ bật cười. “Tại thị trấn á?”
“Hay tại ai đó?” – Minh trêu, lời nói bật ra vô thức.
Thy sững vài giây, đôi má đỏ lên rõ rệt. Cô cúi mặt xuống tuyết. “Anh nói chuyện… vô tình lắm.”
“Anh thật lòng đấy.” – Minh nói nhẹ, nhưng không ép cô nhìn mình.
Họ tiếp tục bước đi. Gió thỉnh thoảng thổi mạnh, làm tuyết bay mờ cả tầm mắt. Minh hơi nghiêng người che cho Thy. Cô nhìn anh, bất giác mím môi.
“Anh lúc nào cũng như vậy à?” – Thy hỏi. “Biết cách khiến người khác… dễ tin.”
Minh cười nhẹ, giọng trầm thấp. “Anh không cố đâu.”
“Vậy thì nguy hiểm hơn.” – Thy nói, rồi vội quay đi như sợ để lộ điều gì.
Họ dừng trước lối rẽ nhỏ dẫn về nhà Minh. Từng bông tuyết rơi lên tóc Thy, bám nhẹ như những ngôi sao trắng. Minh chợt muốn nói điều gì đó, nhưng lại sợ quá vội.
“Cảm ơn em đã đi cùng.” – Minh nói.
“Em cũng vui.” – Thy đáp. “Ngày lạnh thế này… có người đi chung cũng dễ chịu hơn.”
Gió cuốn nhẹ qua, mang theo mùi thơm dịu của gỗ và tuyết. Thy nhìn Minh, đôi mắt sáng trong đêm.
Ngày đầu gặp nhau, họ chỉ là hai người xa lạ.
Hôm nay, họ đã cùng bước qua con dốc tuyết, nghe tiếng mùa đông dưới chân.
Một điều nhỏ thôi.
Nhưng cảm giác lại như một bước gần hơn.
“Mai anh lại ghé chứ?” – Thy hỏi.
Minh nhìn cô, rồi nhìn con đường sáng vàng phía tiệm sách.
“Chắc chắn rồi.”
Thy mỉm cười. Nụ cười ấy đủ để mùa đông đêm nay không còn quá lạnh.