Trời tối dần từ lúc nào, những hạt tuyết mỏng nhẹ bắt đầu rơi xuống như lưu lại hơi thở của mùa đông trên từng mái hiên. An đứng trong cửa sổ quán cà phê, nhìn qua lớp kính mờ sương, lòng nửa mong chờ nửa lẫn chút bối rối thật khó gọi tên. Hôm nay Linh nhắn với cậu rằng sẽ ghé qua vào buổi tối để lấy lại chiếc khăn len cô quên hôm trước. Bình thường chỉ là chuyện nhỏ, nhưng không hiểu sao cả ngày An cứ thấp thỏm.
Quán vắng, chỉ còn vài vị khách trễ đang ngồi yên bên laptop. Ánh đèn vàng thả xuống tạo thành một không gian ấm áp mà tĩnh lặng lạ thường. Nhịp máy pha cà phê vang lên đều đặn khiến cậu cảm giác mọi thứ như chậm lại, chuẩn bị dẫn đến một điều gì đó mà cậu không thể đoán trước.
Khoảng gần tám giờ, tiếng chuông cửa leng keng vang lên. Linh bước vào, phủi nhẹ tuyết trên vai áo, mái tóc hơi ướt vì sương đêm. Cô mỉm cười khi nhìn thấy cậu — một nụ cười đủ để làm tim An lỡ mất một nhịp.
— Xin lỗi, hôm nay tuyết rơi nhiều, tớ đến trễ một chút.
— Không sao đâu — An nói, cố giữ giọng bình thường — Tớ có để khăn ở trong ngăn tủ, để tớ lấy cho.
Cậu chạy vào trong, lôi ra chiếc khăn len màu kem. Khi quay lại, Linh đã ngồi ở chiếc bàn cạnh ô cửa kính, đôi tay nhỏ xoa nhau để làm ấm. An bước đến, nhẹ nhàng đặt chiếc khăn vào tay cô.
— Cảm ơn cậu. Không hiểu sao cứ mấy lần gặp cậu là tớ lại quên thứ gì đó.
— Chắc tại cậu… vội quá thôi — An đáp, nhưng tim đang đập không yên.
Linh bật cười, ánh mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
— Hay tại tớ gặp người khiến tớ phân tâm.
Câu nói nhẹ như hơi thở, nhưng rơi vào tai An lại như một tiếng sét nhỏ. Cậu không chắc Linh nói đùa hay thật, nhưng gò má lập tức nóng lên. Cậu lúng túng quay đi, hỏi:
— Cậu uống gì không? Quán sắp đóng nhưng vẫn còn thời gian.
Linh gật đầu:
— Cho tớ cacao nóng nhé. Tối nay lạnh thật.
An quay về quầy để pha thức uống. Trong lúc ấy, Linh ngắm nhìn không gian ấm áp của quán, đôi mắt trông xa xăm như đang nghĩ đến điều gì đó. Khi An đem ly cacao đến đặt trước mặt cô, Linh mới khẽ nói:
— Tớ thích buổi tối mùa đông. Nó giống như cả thế giới chậm lại để mình sống thật với cảm xúc hơn.
— Cậu có nhiều chuyện muốn suy nghĩ à? — An khẽ hỏi.
Linh xoay nhẹ chiếc ly:
— Có những chuyện cũ đôi khi vẫn quay lại. Mùa đông… là mùa người ta dễ nhớ về những điều đã từng mất đi.
An không nói gì. Cậu không muốn xen vào nỗi buồn riêng của Linh, chỉ lặng lẽ ngồi xuống đối diện để lắng nghe nếu cô muốn kể. Một lúc lâu, Linh ngẩng lên, ánh mắt mềm đi:
— Nhưng gặp cậu, tớ thấy mùa đông không lạnh như mọi năm nữa.
Lần này, An thật sự không thể che giấu được sự bối rối. Cậu cười nhỏ:
— Tớ chỉ là nhân viên pha cà phê mà…
— Ừ, nhân viên pha cà phê biết lắng nghe, biết mỉm cười đúng lúc, biết giữ khăn cho người khác. Những điều nhỏ như thế lại khiến tớ thấy bình yên.
Một làn gió mạnh lùa qua khe cửa, kéo theo tiếng chuông gió leng keng bên ngoài. Cả hai cùng nhìn ra cửa kính, nơi tuyết rơi trắng xóa, phản chiếu ánh đèn đường vàng như mật. Trong khoảnh khắc ấy, quán nhỏ trở thành thế giới riêng của họ — tĩnh lặng, ấm áp và vừa đủ thân mật.
An hít nhẹ một hơi. Cậu biết mình phải nói điều gì đó, nếu không sẽ mãi chìm trong im lặng.
— Nếu một ngày nào đó cậu cảm thấy buồn… cậu có thể đến đây. Tớ sẽ pha cacao cho cậu, hoặc chỉ ngồi nghe cậu nói linh tinh cũng được.
Linh nghiêng đầu, đôi mắt sáng hơn hẳn:
— Vậy… cho tớ giữ lời hứa đó nhé.
Khoảnh khắc ấy, An bất chợt nhận ra: có những việc không cần phải đặt tên quá sớm. Chỉ cần ở cạnh nhau, mùa đông cũng trở nên dịu dàng.
Khi đồng hồ điểm chín giờ, An đứng dậy khóa cửa quán. Linh cũng khoác túi đứng lên, quàng chiếc khăn len vào cổ. Trước khi rời đi, cô quay lại, mỉm cười thật lâu:
— Cảm ơn vì buổi tối rất ấm áp.
An đáp lại bằng nụ cười hiền:
— Đi về cẩn thận nhé. Tuyết rơi nhiều rồi.
Cánh cửa khẽ mở, gió lạnh ập vào. Linh bước ra, để lại những dấu chân nhỏ trên nền tuyết đang dày lên từng phút. Còn An thì đứng trong cửa kính, nhìn theo đến khi bóng cô khuất hẳn, lòng vẫn còn một ngọn đèn vàng đang sáng — giống như trong buổi tối mùa đông này, có điều gì đó đã bắt đầu.