MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTÌNH YÊU MÙA ĐÔNGChương 6: TUYẾT RƠI TRONG MỘT BUỔI SỚM

TÌNH YÊU MÙA ĐÔNG

Chương 6: TUYẾT RƠI TRONG MỘT BUỔI SỚM

895 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, tuyết rơi dày hơn mọi năm. Cả con phố như được phủ lại bằng một tấm thảm trắng mềm, im ắng đến mức tiếng bước chân cũng trở nên rõ ràng. An thức dậy sớm hơn thường lệ. Không hiểu vì sao, dù đêm qua ngủ muộn, cậu lại thấy lòng mình nhẹ nhõm, phấn chấn một cách kỳ lạ. Có lẽ bởi vì vẫn còn nhớ nụ cười của Linh trước khi rời quán.

Quán cà phê mở cửa trong làn hơi lạnh. An lau quầy, bật sưởi, rồi điều chỉnh chiếc đèn vàng treo trên trần để tạo không khí ấm như tối qua. Cậu không biết Linh có ghé lại không, nhưng vẫn chuẩn bị như thể cô sẽ đến. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến buổi sáng trở nên đặc biệt.

Khoảng gần chín giờ, khi An đang pha thử một loại latte mới, tiếng chuông cửa quen thuộc lại vang lên. Linh bước vào, lần này trông khác hơn — áo khoác dày, khăn len quàng gọn gàng, đôi má hồng lên vì gió. Cô cười:

— Chào buổi sáng. Tớ đến sớm quá không?

— Không đâu — An đáp, tim đã lỡ nhịp ngay từ giây đầu — Quán mở cửa rồi mà.

Linh bước đến gần quầy, lấy hai bàn tay lạnh buốt giấu sau cốc sưởi đang bật.

— Hôm nay tuyết đẹp quá, tớ định đi dạo chút rồi ghé qua xem cậu đã mở cửa chưa.

— Vậy… đi dạo một mình à? — An vô thức hỏi.

— Nếu không có ai đi cùng thì phải một mình thôi — Linh trêu nhẹ rồi chớp mắt — Nhưng mà cậu rảnh không? Sau khi tớ uống xong cốc gì đó… có muốn đi cùng không?

An hơi bất ngờ, nhưng cũng không giấu được niềm vui:

— Tớ rảnh. Tớ pha cacao nóng nhé? Cậu thích loại đó mà.

Linh gật đầu, mỉm cười như đã chờ câu trả lời ấy.

Ly cacao nóng bốc khói giữa đôi tay nhỏ của Linh. Cô khẽ hít một hơi, để hơi ấm lan dần xuống bàn tay và cả khuôn mặt. An ngồi đối diện, vừa uống cà phê vừa nhìn ra ngoài. Tuyết rơi ngày càng dày, thế giới bên ngoài mờ đi sau lớp kính, giống như được bao phủ bởi một tấm màn mộng.

— An này — Linh lên tiếng, mắt vẫn nhìn ra khung cửa — Hôm qua… tớ nói hơi nhiều. Cậu đừng thấy phiền nhé.

— Tớ không thấy phiền đâu — An cười nhỏ — Thật tốt khi cậu cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với tớ.

Linh quay lại, ánh mắt đan vào ánh mắt cậu. Thoáng chốc, cả hai đều im lặng. Không phải im lặng khó xử, mà như có điều gì đó đang hình thành — nhẹ nhàng, chậm rãi và thật tự nhiên.

— Nếu vậy thì… tớ sẽ còn nói nhiều hơn nữa đó — Linh nói, nụ cười cong lên tinh nghịch.

An bật cười, không hiểu sao trong lòng lại thấy ấm đến khó tả.

Khi đồng hồ điểm mười giờ, quán bắt đầu có khách. Linh uống gần hết ly cacao, rồi đứng dậy.

— Đi dạo không? Nếu cậu bận, tớ có thể đợi đến giờ nghỉ trưa.

— Không cần đâu — An đáp — Tớ có thể nhờ bạn làm ca sáng thay. Chúng ta đi luôn cũng được.

Chưa đầy năm phút sau, An khóa cửa quán lại, gửi tin nhắn báo cho cậu bạn cùng làm. Linh đứng ngoài đợi, gõ gõ mũi giày trên tuyết. Khi An bước ra, cô khẽ reo lên:

— Nhìn tuyết thế này… đẹp hơn tớ tưởng nhiều.

Hai người đi dọc con phố phủ trắng. Bầu trời sáng hơn, ánh nắng nhạt chiếu xuống khiến mọi thứ như lấp lánh. Linh dúi tay vào túi áo, nhẹ bước trên nền tuyết.

— Mùa đông với tớ từng là mùa rất buồn — cô nói, giọng nhỏ như đang kể một bí mật — Nhưng hôm nay thì khác.

— Khác vì…? — An nghiêng đầu hỏi.

— Vì tớ không đi một mình nữa.

An cảm giác tim mình vừa thắt lại, vừa mềm đi. Gió lạnh thổi qua, nhưng không đủ để làm hai người rời xa nhau. Họ tiếp tục bước, thỉnh thoảng Linh sẽ dừng lại để chạm vào cành cây phủ tuyết, hoặc để lại vài dấu chân nhỏ xinh trên vỉa hè.

— An này — Linh chợt dừng lại — Nếu tớ kể cho cậu nghe về một chuyện cũ… cậu có sợ không?

— Sao lại sợ? — An hỏi nhẹ.

— Sợ tớ phiền phức ấy.

An nhìn cô thật lâu, rồi lắc đầu:

— Tớ nghĩ ai cũng có nỗi buồn riêng. Nếu cậu muốn kể, tớ sẵn lòng nghe. Còn nếu chưa muốn, tớ sẽ đợi đến khi cậu sẵn sàng.

Linh khẽ cười, nụ cười lần này không tinh nghịch, mà dịu dàng như nắng mùa đông.

— Vậy… để lúc khác nhé. Hôm nay tớ muốn đi dạo thôi.

— Được, tớ đi với cậu.

Hai người tiếp tục sải bước trên con phố vắng. Từ xa, tiếng chuông nhà thờ vang lên trong không khí lạnh, hòa cùng tiếng tuyết khẽ rơi.

Và trong khoảnh khắc ấy, An nhận ra:

Có những buổi sáng mùa đông không cần quá nhiều điều để trở nên đẹp — chỉ cần có người đi cạnh mình là đủ.