Buổi chiều đến sớm hơn dự kiến. Tuyết vẫn rơi lác đác, nhưng con phố đã được phủ một lớp băng mỏng, phản chiếu ánh sáng nhạt của trời. An và Linh rẽ ra con đường nhỏ dẫn đến hồ gần quán. Hồ đông, mặt nước trông như một tấm gương bạc, phản chiếu từng sợi tuyết rơi, từng nhánh cây trơ trọi.
— Hồ đông rồi kìa — Linh reo lên, giọng trong trẻo như tiếng chuông. Cô khẽ cúi xuống, chạm tay vào lớp băng mỏng. Tuyết dính trên găng tay làm cô cười khúc khích.
An đứng cạnh, nhìn cô cẩn thận, như sợ phá vỡ sự yên bình của khoảnh khắc. Không gian xung quanh lặng đến mức họ chỉ nghe tiếng gió vờn qua mặt hồ và tiếng cười nhẹ của Linh.
— An này… cậu có muốn thử đi trên băng không? — Linh bất ngờ hỏi.
— Trên băng? — An nhíu mày, hơi lo lắng — Nếu trượt thì sao?
— Thì… tớ sẽ cười thôi. Nhưng đừng lo, băng còn dày mà.
Họ bước xuống hồ, cẩn thận từng bước. Mặt băng lạnh buốt dưới chân, nhưng ánh sáng xanh lấp lánh khiến mọi thứ trở nên huyền ảo. Linh hít một hơi thật sâu, mắt long lanh nhìn ra xa, nơi mặt hồ tiếp giáp với rừng cây phủ tuyết.
— Thật đẹp… — cô thốt lên — Tớ chưa bao giờ thấy hồ sáng như thế này.
— Giống như một thế giới khác ấy nhỉ? — An đáp, mỉm cười.
Họ tiếp tục đi dọc bờ hồ. Linh thỉnh thoảng dừng lại, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt băng, rồi quay sang An:
— Cậu biết không… mùa đông này với tớ khác hẳn những mùa đông trước. Trước đây, tớ luôn thấy lạnh, cô đơn… nhưng giờ, đứng đây, tớ cảm thấy ấm áp lạ thường.
An cảm thấy tim mình nhói nhẹ. Anh muốn nói gì đó, nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu. Thay vào đó, anh tiến gần hơn, để khoảng cách giữa họ ngắn lại.
— Tớ cũng vậy — An nói nhẹ — Chỉ là… chưa biết tỏ ra thế nào thôi.
Linh quay sang, nụ cười hiện lên nhưng ánh mắt chất chứa sự trầm tư:
— An… tớ muốn hỏi cậu một điều. Cậu có tin vào may mắn không?
— May mắn? — An ngạc nhiên, nhưng gật đầu — Có thể. Sao Linh hỏi vậy?
— Vì tớ nghĩ… gặp cậu hôm đó… là may mắn. Tớ chưa từng nghĩ sẽ gặp ai như cậu, người khiến mùa đông không còn buồn.
An cảm thấy một luồng ấm áp trào dâng trong lồng ngực. Anh bước tới, nhẹ nhàng chạm tay vào tay cô đang đặt trên găng. Tuyết rơi lặng lẽ, phủ lên đôi bàn tay đang chạm nhau, nhưng cảm giác ấm áp vẫn lan tỏa.
— Linh… tớ cũng thấy vậy. — Giọng An khẽ run run — Tớ may mắn vì gặp cậu.
Cả hai im lặng nhìn nhau, không cần thêm lời nào. Thế giới xung quanh như lắng xuống, chỉ còn tiếng gió, tiếng tuyết rơi, và ánh sáng xanh phản chiếu trên mặt hồ.
— Hôm nay… tớ muốn ghi nhớ — Linh nói, mắt dõi theo những bông tuyết rơi — Mọi thứ, từ khoảnh khắc này, từ cảm giác này.
— Tớ cũng vậy — An đáp, nắm tay cô chặt hơn — Mùa đông này… sẽ thật đặc biệt.
Họ đứng đó, giữa hồ đông, giữa tuyết rơi và ánh sáng xanh lấp lánh. Không cần nói thêm, chỉ cần có nhau, mùa đông đã đủ ấm áp, đủ đẹp, và đủ để trở thành ký ức không thể quên.